Trần Ca đã suy nghĩ rất rõ ràng sau khi anh đi lên lầu. Cái bóng và bác sĩ Cao là hai bên cùng thiệt hại, trong lúc vội vàng có thể bố trí được cái bẫy thế nào đây?
Cái bóng không biết Trần Ca còn bao nhiêu áo đỏ, chỉ cần Trần Ca có cơ hội đánh thức áo đỏ, phần thắng của hắn ta sẽ vô cùng nhỏ.
Ngay cả khi Trần Ca được đưa vào bẫy, chỉ cần có áo đỏ cấp cao nhất bảo vệ thì Trần Ca cũng không chắc là sẽ chết.
Vì vậy, trong trường hợp này, cái bóng có thể sẽ sử dụng phương pháp khác để giết Trần Ca.
Không sử dụng sức mạnh của ma quỷ mà là sử dụng các mánh khóe của nó, chẳng hạn như súng của Lý Chính.
Nếu Trần Ca không có bất kỳ cảnh giác nào với Lý Chính thì chắc chắn anh sẽ không gọi một áo đỏ ra để bảo vệ khi Lý Chính đến gần.
Lúc này cái bóng chỉ cần che giấu ác ý của mình, không để cho áo đỏ phát hiện, sau đó rút súng ra, nhẹ nhàng bóp cò là có thể tiễn Trần Ca đến chỗ chết rồi.
So với việc tốn nhiều thời gian để tạo ra một cái bẫy mà chưa chắc đã có ích thì đây là phương pháp đơn giản, đồng thời cũng có hiệu quả nhất.
Cái bóng biết càng đi lên lầu, áo đỏ sẽ càng bị áp chế.
Những chất màu đen đó chắc là xuất phát từ thứ trên áo đỏ và có thể có ảnh hưởng rất lớn đến áo đỏ. Nếu có những thứ này cản trở, khả năng hắn ta thành công sẽ lớn hơn nữa.
Trên thực tế, mọi thứ đều phát triển theo đúng như mong đợi của hắn ta, nhưng kết quả cuối cùng lại nằm ngoài dự đoán. Ngay trước khi hắn ta rút súng của Lý Chính ra, Trần Ca đã nhận ra thân phận thật sự của hắn.
Trong hành lang đen nhánh, sương mù lơ lửng, khắp nơi đều là tiếng khóc của trẻ con.
Cái bóng kia đứng cách Trần Ca vài mét, bóng dáng của hắn ta đang từ từ thay đổi, cơ thể nâng lên một chút, cuối cùng trở nên giống hệt Trần Ca.
“Hình như mày còn chưa chuẩn bị tâm lý để gặp mặt tao.” Trần Ca nhìn cái bóng, trong lòng có một cảm giác rất kỳ lạ, tựa như đêm khuya anh đang nói chuyện với chính mình trong gương.
“Mày sai rồi. Kể từ lúc mày vứt bỏ tao, tao đã nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày như vậy, nhưng nó khác với những gì tao dự định.” Giọng của cái bóng từ từ thay đổi, càng lúc càng giống giọng của Trần Ca: “Tao cho rằng lần gặp lại tiếp theo, người làm người sẽ là tao, còn cái bóng mới chính là mày.”
“Mày muốn tao làm cái bóng của mày đến vậy sao?” Trần Ca đứng tại chỗ không nhúc nhích. Cái bóng có thể chiến đấu với Trương Nhã, thực lực của hắn ta có thể so sánh với áo đỏ cấp cao nhất, cho dù hiện tại hắn ta có bị thương nặng vì đánh nhau với bác sĩ Cao thì Trần Ca cũng không dám khinh thường.
“Người không có bóng sẽ không sống được lâu, tao hy vọng mày có thể làm cái bóng của tao, đến lúc đó tao có thể thử mọi cách chết mà tao đã phải trải qua trên cơ thể của mày một lần.” Giọng nói được điều chỉnh, giọng nói của cái bóng cuối cùng cũng trở nên giống hệt Trần Ca.
“Mày hận tao như vậy sao? Tao đã làm chuyện gì có lỗi với mày à?" Trần Ca cảm thấy mình chưa bao giờ mất trí nhớ, cũng không nhớ khi còn nhỏ mình có làm ra việc gì quá đáng không.
“Có vẻ như mày đã quên thật rồi, nhưng không sao, sau này tao sẽ làm cho mày nhớ lại tất cả những điều này. Trong cửa và ngoài cửa, mày vào tao, bên trong cửa là mày và ngoài cửa là tao.” Mỗi khi nói ra một chữ, cơ thể cái bóng sẽ cao thêm một chút. Hắn ta đang đứng dưới cầu thang, thế nhưng vóc dáng còn cao hơn so với Trần Ca: “Mày chưa từng làm bất cứ chuyện gì xấu đối với tao cả. Mày sống dưới ánh mặt trời, được hơi ấm bao quanh, xung quanh là tiếng cười và hi vọng. Mày hưởng thụ tất cả những điều tốt đẹp đó, thế nhưng những lời chửi bới, nguyền rủa, ác ý sâu đậm từ người khác dành cho mày, toàn bộ đều chuyển hết lên người của tao!”
“Tất cả những cảm xúc tiêu cực của tao đều ở trên người mày?” Trần Ca nhíu mày.
“Bốn chữ cảm xúc tiêu cực không thể khái quát được nỗi tuyệt vọng dần chìm xuống vực thẳm này. Tao tận mắt nhìn mình ngã xuống nhưng lại không thể phát ra tiếng kêu nào, cổ của tao bị bóp nghẹt, cơ thể cũng bị dập nát, không thể nói được, cũng không thể thở nổi, thậm chí đến cả chết cũng không được!” Giọng nói của cái bóng từ từ lớn hơn: “Khi mới bắt đầu, tao cũng không muốn làm bất kỳ ai tổn thương cả, cho dù bị vô số lời nguyền rủa vây quanh, cho dù có phải chìm nổi trong đại dương tuyệt vọng, cho dù phải chịu đựng những nỗi đau mà mày không bao giờ có thể tưởng tượng ra nổi, thì tao cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc làm tổn thương người khác.”
Cơ thể của cái bóng đang to lên và vặn vẹo, các bức vẽ trên tường nhà cũng sống lại, những người tí hon màu đen ở bên trong đang chết đi sống lại một cách thê thảm.
“Mãi đến một ngày nào đó, trong lúc tuyệt vọng, tao nhìn thấy một cánh cửa trong nhà của mày!”
Lời nói của cái bóng khiến Trần Ca lập tức cảnh giác. Anh biết trong phòng vệ sinh của nhà ma có một cánh cửa, thế nhưng anh vẫn không biết là ai đã đẩy cánh cửa đó: “Mày đã đẩy ra sao?”
“Khi tao chịu vô số lời nguyền, cánh cửa kia đã tồn tại rồi. Nỗi tuyệt vọng của tao còn chưa đủ để mở cánh cửa, nhưng trong cơn tuyệt vọng, tao đã nghe thấy âm thanh phía sau cánh cửa.” Cảm giác áp chế trên người cái bóng càng ngày càng mạnh: “Phía sau cánh cửa đó có người gọi tên của mày, mày không nghe thấy, nhưng tao đã thay mày trả lời.”
Giọng nói âm u của cái bóng khiến Trần Ca nổi hết da gà: “Bắt đầu từ lúc đó, tao đã hiểu ra tại sao tao không thể trở thành mày? Tại sao tao lại phải trốn trong bóng tối mà khóc lóc thảm thiết trong khi mày đang đắm mình trong ánh mặt trời chứ? Tao là cái bóng của mày, nhưng điều này không có nghĩa là tao phải gánh mọi đau đớn vì mày!”
Sau khi nói chữ cuối cùng, chỗ ngực cái bóng đột nhiên có một cánh tay duỗi ra túm lấy cổ Trần Ca, rất đột ngột, dường như tất cả những gì hắn ta làm vừa rồi chỉ là để dời sự chú ý của Trần Ca.
Cái bóng đã bị thương trong trận chiến với bác sĩ Cao, dáng người mờ mịt, nhưng cánh tay nhô ra từ trong ngực hắn ta lại giống như một cánh tay thật sự, thậm chí dấu vân tay trên mỗi ngón tay đều dùng tơ máu để khắc ra.
Nữ quỷ trong đường hầm lập tức đứng chắn trước mặt Trần Ca khi cái bóng ra tay, nhưng cô ta đã đánh giá thấp sự kinh khủng của cái bóng.
Cánh tay đó trực tiếp xuyên qua cơ thể cô ta, mang theo những tơ máu trong cơ thể cô ta, nắm lấy Trần Ca!
Xoẹt!
Quyển truyện tranh trong ba lô phát ra tiếng động nhẹ, một trang truyện tranh trực tiếp rách ra, ngay trong lúc này, bàn tay đen lại ngừng lại!
Nữ quỷ trong đường hầm bị đâm xuyên qua người hét lên một tiếng. Cô ta chết trong một vụ tai nạn ô tô, cơ thể vốn bị biến dạng nghiêm trọng.
Đôi tay nắm lấy cánh tay đâm qua cơ thể của mình. Nữ quỷ đường hầm hoàn toàn không quan tâm đến cánh tay đang đâm qua thân thể của mình, để mặc nó ở trong cơ thể mình. Cô ta cứ treo ở trên người cái bóng như vậy, điên cuồng phát động công kích với cái bóng.
Nữ quỷ trong đường hầm khác với những lệ quỷ áo đỏ khác, bên trong áo đỏ của cô ta là một cơ thể đầy khiếm khuyết, trong đó có những mảnh xương bị gãy, mà năng lực đặc biệt của cô ta cũng có liên quan đến những mảnh xương gãy đó.
Mảnh xương vụn bị máu tươi nhiễm đỏ đâm xuyên vào cơ thể cái bóng, cơ thể nữ quỷ trong đường hầm đang không ngừng biến dạng, dường như cô ta muốn dùng cơ thể của chính mình để nuốt lấy cái bóng.
“Vừa rồi hành động đột nhiên chậm lại, đây là năng lực của ma quỷ nào vậy?" Cái bóng nhìn về phía Trần Ca: “Trên người mày có bao nhiêu lệ quỷ?”
“Mày đoán xem?” Trần Ca muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cánh cửa ở trong nhà ma, vì vậy anh mới không ra tay với cái bóng.
Diêm Đại Niên và nữ quỷ trong đường hầm đang tranh thủ chút thời gian quý báu cho Trần Ca. Anh lùi về phía sau, trong lòng thầm gọi tên Trương Nhã.
“Ngay cả khi đối mặt với cái chết, mày cũng có thể cười ra tiếng, hiện tại mày có thể làm được tất cả như vậy đều là nhờ tao.” Giọng nói của cái bóng trở nên lạnh lẽo, cơ thể của hắn ta trở nên suy yếu dưới sự tấn công liên tục của nữ quỷ trong đường hầm.
Nhưng hắn ta cũng không có vẻ gì là lo lắng, chỉ lộ ra vẻ căm hận với Trần Ca: “Nơi này đã bị phá hủy rồi, cũng không cần phải giữ lại nữa, dưỡng chất vận chuyển cho minh thai cũng đủ để cho nó thuận lợi ra đời.”
Những bức vẽ màu đen trên tường bắt đầu thay đổi, tất cả những con người tí hon màu đen đã bị giết trong bức tranh bước ra khỏi bức tranh, sau đó hòa vào cơ thể của cái bóng.
Những đứa trẻ trong toàn bộ tòa nhà cũng cười một cách kỳ lạ, chúng không còn là những đứa trẻ ngây thơ nữa mà là những con rối của cái bóng.
“Những đứa trẻ trong tòa nhà đều là vật hiến tế cho minh thai? Rốt cuộc mày đã mai táng bao nhiêu người vào vùng ngoại ô phía Đông này rồi?" Cánh cửa phía sau Trần Ca thay đổi lớn nhất, cái bóng màu đen tương tự với dáng vẻ của anh cũng từ từ mờ đi, đám người tí hon màu đen thiếu sót chân tay, bị oán niệm và hận thù chi phối cùng đi ra từ đó.
Mỗi người trong số họ đều có hai khuôn mặt, một khuôn mặt là khuôn mặt ban đầu của họ, và khuôn mặt khác thì giống Trần Ca đến tám chín phần.
Cảnh tượng này trông rất kinh khủng, nhưng cái bóng lại đang hưởng thụ quá trình này: “Oán niệm của minh thai quá sâu, không có cách nào sinh ra được, cho nên tao chỉ có thể để cho những đứa bé này chia sẻ oán niệm với minh thai, mày cũng thấy đấy? Nhiều đứa trẻ như vậy mới có thể trung hòa một phần oán niệm của minh thai, mày cũng có thể tưởng tượng được rằng tao đã phải gánh chịu bao nhiêu đau đớn từ mày rồi đấy!”
Không có nụ cười hồn nhiên nào trên khuôn mặt bọn trẻ, biểu cảm hiện tại của chúng là chết lặng, quỷ dị và còn có một lại căm ghét cuộc sống. Theo cái nhìn của Trần Ca thì điều này rất đáng sợ. Nếu không được khống chế, những đứa trẻ đó có thể sẽ sinh ra những minh thai mới, và đây có lẽ chính là cảnh tượng mà cái bóng muốn xem nhất.
Những người tí hon màu đen lao vào cơ thể cái bóng, cơ thể lờ mờ của hắn ta trở nên rõ nét trở lại. Lời nguyền màu đen đậm chảy bên ngoài cơ thể hắn ta, đẩy những chiếc xương vụn mà nữ quỷ đường hầm vừa đâm vào cơ thể hắn ta ra.
Những thứ như lời nguyền này đến cả áo đỏ cũng không nguyện ý chạm vào nó. Ngay khi những người tí hon màu đen xuất hiện, cơ thể nữ quỷ trong đường hầm lại biến dạng một lần nữa và tránh xa cái bóng.
“Tao không đi tìm mày, thật ra là tao vẫn đang đợi một ngày nào đó có thể biến mày thành cái bóng của tao, không ngờ hôm nay mày lại tự mình chạy tới và cản trở kế hoạch của tao.” Khuôn mặt bọn trẻ hiện lên trên người cái bóng, tất cả bọn trẻ này đều đánh mất chính mình, nở nụ cười quái dị: “Người không có bóng là người không hoàn chỉnh, tao sẽ biến mày thành cái bóng của tao!”
Ngay khi cái bóng chuẩn bị ra tay với Trần Ca, có một tiếng nổ lớn phát ra từ bên ngoài tòa nhà. Nhìn ra ngoài cửa sổ, những sợi dây xích đang điên cuồng tấn công tòa nhà một cách khó hiểu.
“Cái tên điên chết tiệt kia cũng là do mày đưa tới đúng không?” Cái bóng cũng hơi bất lực khi nhìn thấy bác sĩ Cao: “Tao chỉ đề phòng những áo đỏ trên người mày, thế mà không ngờ mày lại tìm được áo đỏ cấp cao nhất thứ hai. Nhưng mà cho dù mày có bọn họ giúp đỡ thì cũng không có cách nào để thay đổi tình hình bây giờ đâu, trừ khi mày có thể tìm thấy áo đỏ cấp cao nhất thứ ba.”
Từ trong lời nói của cái bóng, Trần Ca nghe thấy có gì đó không ổn. Anh lập tức gọi tên Trương Nhã, nhưng điều khiến anh đổ mồ hôi lạnh chính là Trương Nhã không cho anh bất kỳ phản ứng nào vào thời điểm quan trọng này.
“Tao biết áo đỏ kia sống ở trong cái bóng của mày, nhưng mà mày đừng có quên, tao mới là cái bóng của mày!” Màn sương máu bị đánh tan, cả tòa nhà đều có thể nghe thấy tiếng cười cuồng loạn của cái bóng.
Với sự trợ giúp của ánh trăng máu, Trần Ca nhìn thấy chân của cái bóng đã được nối với chân của anh chẳng biết từ lúc nào. Khi những người tí hon màu đen kia hòa vào, mối liên hệ giữa cái bóng và Trần Ca càng trở nên chặt chẽ.
“Khi còn nhỏ, chắc cha mẹ cũng đã nói với mày là tuyệt đối không được đến ngoại ô phía Đông chơi đúng không?” Giọng nói của cái bóng tràn đầy hưng phấn và ác độc: “Bọn họ đang lo lắng tao sẽ trở lại thân thể của mày! Kế hoạch của tao không chê vào đâu được! Làm sao có thể thất bại được? Minh thai giành lấy cuộc sống mới, chấp niệm còn sót lại của tao sẽ trở thành cái bóng của mày một lần nữa! Tao sẽ từ từ đồng hóa mày! Tao muốn trả tất cả các cách chết mà tao đã phải trải qua, tất cả tuyệt vọng, tất cả đau khổ lại cho mày! Tao là ác hồn mà mày không thể dứt bỏ! Tao là quá khứ mà mày phải trực tiếp đối mặt! Tao chính là mày!”
Cả tòa nhà đều có thể nghe thấy giọng nói của cái bóng, dường như hắn ta đã chờ đợi ngày này rất lâu, rất lâu rồi: “Tao sẽ đưa ký ức của mình cho mày, để biến mày thành tao, sau đó trở thành cái bóng của minh thai! Tất cả những chuyện này đều thật hoàn hảo! Cho dù có xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì kết cục cuối cùng cũng đều như nhau thôi!”
Trần Ca điên cuồng gọi tên Trương Nhã ở trong lòng, nhưng dường như có thứ gì đó đang ngăn cản giữa anh và Trương Nhã, Trương Nhã không thể nghe thấy giọng nói của anh.
“Không có tác dụng đâu! Tao là cái bóng của mày, nếu cô ta muốn đi từ trong cái bóng ra, trừ khi thay tao trở thành cái bóng mới của mày.” Cái bóng cười điên cuồng. Sắp đạt được mục đích nhiều năm, cảm xúc của nó đang dần mất khống chế.
Đôi tay đen sì bóp cổ Trần Ca, cái bóng đứng ở trên cao nhìn xuống anh: “Tao đã đóng giả thành vô số người, đến hôm nay, cuối cùng tao cũng có thể trở lại là chính mình rồi!”
Khuôn mặt đỏ bừng, hai chân Trần Ca rời khỏi mặt đất, anh không phát ra được âm thanh nào.
Trong lúc nguy cấp, một người đàn ông chỉ có trái tim bị nhuộm đỏ xuất hiện, bám chặt lấy một tay của cái bóng, nhưng anh ta cũng chỉ làm chậm tốc độ nâng cánh tay của cái bóng mà thôi.
Một con mèo trắng nhảy lên cao và cắn vào mặt của cái bóng, nhưng cơ thể của nó xuyên qua cái bóng và rơi xuống đất một cách nặng nề.
Không có bất kỳ tiếng hò hét nào, Trần Ca cũng không phát ra được chút âm thanh nào, nhưng từ trong ba lô của anh lại xuất hiện vô số bóng người, cánh tay của cái bóng bị vô số bàn tay nắm lấy, nhưng dù vậy cũng không thể thay đổi cục diện.
“Uỳnh!" "Uỳnh!" "Uỳnh!”
Tiếng dây xích va vào tòa nhà ngày càng rõ ràng, cứ như có ai đó đang kéo dây xích không ngừng hướng về phía trước.
Khi cửa sổ trên tầng cao nhất bị đập tung ra, một bóng người đỏ như máu liều mạng lao về phía bóng đen!
Những ngón tay mảnh khảnh xuyên vào cơ thể cái bóng, hai cánh tay của áo đỏ nâng cánh tay của cái bóng, gương mặt của anh ta không còn u sầu nữa, thay vào đó là sự lo lắng và tức giận vô bờ bến.
“Còn một áo đỏ nữa?” Cái bóng mang theo hận ý, không biết tại sao, hắn ta càng ngày càng thấy ghét bỏ Trần Ca hơn, muốn tiêu diệt người này, phá hủy mọi thứ mà người này quan tâm!
Những lời nguyền đen kịt tràn vào cơ thể áo đỏ đó, những đường vân đen hiện lên trên chiếc áo ngoài đang rỉ máu của anh ta. Những lời nguyền đó giống như những con côn trùng đang chui vào cơ thể anh ta, điên cuồng gặm nhấm khuôn mặt và trái tim anh ta.
“Đau quá!”
Cắn chặt hàm răng, máu đỏ tươi chảy ra dần biến thành màu đen, thế nhưng anh ta vẫn không có ý định lùi bước.
“Ghê tởm! Những thứ này của mày khiến tao cảm thấy ghê tởm!" Cái bóng hét lớn, càng có thêm nhiều lời nguyền, dày đặc tràn vào thân ảnh áo đỏ trước mặt.
Mạch máu nứt toác, thân thể đang dần tan vỡ, vô số lời nguyền rủa đánh thẳng vào người áo đỏ.
“Đau quá! Đau quá! Đau quá!”
Vẻ mặt Hứa Âm biến dạng, thân thể gần như tan rã, thế nhưng ở nơi ngực trống rỗng lúc trước lại đang từ từ biến thành màu đỏ!
Chẳng hiểu lý do gì, Hứa Âm vẫn không lùi bước dưới sự lao vào của vô số lời nguyền rủa.
“Bùm!”
Sợi xích vươn vào qua cửa sổ, giống như một con trăn khổng lồ ngửi thấy mùi tanh lao về phía Hứa Âm!
Bác sĩ Cao đã tới, và mục tiêu của ông ta chính là tờ rơi trong tay Hứa Âm.
Bị nhiễm lời nguyền, sợi xích đẫm máu quét về phía Hứa Âm, nhưng Hứa Âm vẫn không hề có ý định tránh đi.
Nếu bị dây xích quét trúng, cái bóng đứng bên cạnh cũng sẽ bị thương.
“Chết tiệt!”
Để tránh đòn tấn công của bác sĩ Cao, cái bóng không thể làm gì khác hơn là tạm thời buông tay.
Khi Trần Ca rơi xuống đất, Bạch Thu Lâm lập tức ôm lấy anh, cầm theo ba lô, phá cửa bên cạnh rồi đi lên sân thượng.
“Mày trốn không thoát đâu! Kế hoạch này tao đã suy tính rất lâu rồi! Hiện tại mày không có chỗ nào trốn nữa đâu!”
Cái bóng hung dữ lao tới, các nhân viên trong nhà ma bị bắn ra xung quanh, chỉ có Hứa Âm đang cố gắng chống đỡ, nhưng chỉ dựa vào một mình anh ta cũng không thể ngăn được cái bóng.
“Trương Nhã, cô có nghe thấy tôi nói không?” Dưới chân Trần Ca chính là cái bóng, hắn ta đang che giọng nói của Trần Ca.
“Không có tác dụng đâu, khi đánh nhau với cô ta ở nhà máy cung cấp nước, tao đã nhận ra điểm này rồi! Cái lỗ hổng chết người ấy!" Cái bóng túm lấy đầu của Hứa Âm, đập mạnh xuống đất, kéo người anh ta lao về phía Trần Ca.
“Một lỗ hổng chết người sao?” Trần Ca sửng sốt một chút, như thể nghĩ tới rất nhiều chuyện, bèn thò tay vào ba lô: “Thật ra tao vẫn luôn tự hỏi mình nên đối mặt với cô ấy như thế nào, tao cũng không rõ cô ấy trong lòng tao là sao? Nhưng hiện tại tao hiểu được rồi.”
Trần Ca lấy bức thư tình được cất trong ngăn bí mật của ba lô, sau đó lấy bật lửa ra, châm lửa đốt bức thư tình: “Tao không cần dùng những thứ này để làm qua loa nữa rồi.”
Ngọn lửa bùng cháy, cái bóng của Trần Ca hoàn toàn sôi sục, không có bất kỳ dấu hiệu nào, giống như một đại dương đen đang chuẩn bị bùng lên cơn bão lớn!
“Mày định làm gì?” Sắc mặt cái bóng thay đổi, cơ thể hắn ta đang không ngừng nhạt dần: “Không phải là mày đang định biến lệ quỷ đó trở thành cái bóng của mày chứ?”
Trần Ca đứng dậy, rải tro tàn của bức thư tình trên tay: “Trương Nhã, hãy ở bên cạnh tôi mãi mãi đi, tôi không tin rằng trên đời này còn có thứ gì lãng mạn hơn là chuyện cả một đời người, như hình với bóng!”
“Bùm!”
Một bàn tay tái nhợt xuyên qua cái bóng của Trần Ca, đại dương đen kịt tuôn ra!
Cửa sổ của toàn bộ tòa nhà vỡ vụn từ trên xuống dưới!
Dưới bóng trăng máu, một người phụ nữ nhẹ nhàng dựa vào sau lưng Trần Ca.
“Trương Nhã!”