Giọng nói của đứa trẻ phát ra ở phía xa xa, khuôn mặt của Trần Ca sợ hãi đến mức trắng bệch sau khi nghe thấy, lúc này "những tên sát nhân biến thái" đang "phân xác" ở cuối hành lang, đứa trẻ này lại hét lên như thế, sợ rằng cả ba tầng đều biết anh đang ở đây.
“Anh trai, anh chảy nhiều mồ hôi thế, có phải rất nóng không?” Thằng nhóc này chắc chắn là một đồ xấu xa, trong mắt có sự gian xảo nham hiểm, nhưng vẻ mặt lại cứ như là mình vô tội lắm.
Mồ hôi đọng trên trán anh cũng không buồn lau, ngay khi nghe thấy anh đã lập tức chuẩn bị chạy đi, anh đã phản ứng rất nhanh, và đây thường là giải pháp tốt nhất vào lúc này.
Quay người chuẩn bị chạy về phòng, Trần Ca còn chưa đi được vài bước thì đã thấy cánh cửa bị cháy trên tầng ba bị đẩy ra, những người khách trọ với khuôn mặt tái nhợt như người chết thò đầu ra.
“Anh trai, anh định đi đâu vậy?” Đứa nhỏ cứ bám theo Trần Ca không buông, thằng nhóc cười đến mức vô cùng vui vẻ.
Từng bóng người mốt bước ra khỏi phòng, trong đó còn có cả học sinh mặc đồng phục học sinh và những người dị tật về thân thể, bọn họ chặn đường lui của Trần Ca.
“Mình nên làm gì đây?”
Mồ hôi lạnh trượt dài trên sống mũi, đại não Trần Ca xoay chuyển với mức cao nhất, nhưng cũng không nghĩ ra được biện pháp tốt.
“Không phải tôi nói cậu cứ ngồi im trong phòng sao?” Lưỡi cưa cọ vào tường, người đàn ông trung niên tên là lão Chu đi tới.
Ánh mắt không chút sinh khí của anh ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Ca: “Bây giờ có muốn đi cũng không được nữa rồi.”
Trần Ca không ngờ rằng trong căn nhà trọ trống trải này lại có nhiều người đến như vậy, và hầu hết những người này đều sống trên tầng ba bị cháy.
“Tôi nghĩ mọi người có lẽ đã hiểu lầm rồi.” Ngay cả trong tình huống cực đoan này, Trần Ca vẫn thấy mình rất bình tĩnh, anh đưa mắt nhìn chiếc cưa trên tay người đàn ông trung niên, trên lưỡi cưa chỉ còn lại mùn cưa, nhưng không hề có máu.
Điều này cho thấy đối phương không phải vừa dùng cưa để cưa người, mà là đang cưa gỗ và những vật liệu khác.
“Hiểu lầm?” Nụ cười trên mặt của người đàn ông họ Chu dần trở nên tàn nhẫn, dường như anh ta có thể nắm bắt chính xác tâm lý của Trần Ca nên hơi gây áp lực: “Chúng tôi hiểu lầm cái gì?”
“Thực ra tôi và mấy anh là cùng một loại người.” Trần Ca nhận định như vậy là có căn cứ, anh, Tả Hàn và Trương Văn Vũ là bạn bè, bạn của bạn thì cũng có thể là bạn được mà.
Hơn nữa nhóm khách trọ này còn đóng đinh bác sĩ của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa vào tường, hai bên nhất định là kẻ thù không đội trời chung, có chung kẻ thù không đội trời chung thì cũng có thể là bạn.
Trần Ca nói rất chân thành, nhưng những người xung quanh có phản ứng quá lớn sau khi nghe những gì anh nói.
“Những gì tôi nói là sự thật.” Trần Ca muốn giải thích thêm, nhưng bị người đàn ông trung niên cắt ngang.
“Cậu và chúng tôi là cùng một loại người? Nhưng ai đã nói với cậu rằng chúng tôi là con người?" Đứa trẻ phía sau Trần Ca cười đến mức vô cùng vui vẻ, dường như nó vô cùng thích hù dọa người khác, cho nên luôn đi sau Trần Ca.
Những người thuê nhà vây Trần Ca ngày càng chặt hơn, lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ hành lang tầng hai: “Bình tĩnh lại! Cậu ấy không phải kẻ thù, mà là người đã từng là... bạn tốt nhất của mấy người.”
Tác Giả đi đến tầng ba, anh ta suy nghĩ rất lâu rồi mới dùng từ bạn bè để nói, trên thực tế thì anh ta cũng không thể miêu tả chính xác mối quan hệ giữa Trần Ca và những người thuê nhà, giống như đồng nghiệp, giống như bạn bè, nhưng cũng giống gia đình.
“Trương Văn Vũ?” Nhìn thấy Tác Giả đi đến, những người thuê nhà đều nhường đường, lão Chu cũng đặt chiếc cưa trong tay xuống: “Trong tất cả chúng ta, anh là người duy nhất còn giữ lại phần lớn ký ức, anh biết người đàn ông này sao?”
“Cậu ấy với tôi có quan hệ bình thường, chỉ là có một chút duyên phận thôi, nhưng tôi có thể nói chắc chắn rằng cậu ấy rất quan trọng với mọi người.” Tác Giả bước tới chỗ Trần Ca, rất là vui mừng gật đầu: “Thật không ngờ cậu sẽ đến đây, nếu ai đó yêu cầu tôi lựa chọn như vậy, tôi thà sống trong sự tốt đẹp giả tạo còn hơn.”
“Rốt cuộc anh là ai? Cái tên Trương Văn Vũ này có nghĩa là gì? Tại sao tôi lại thấy hàng chục nghìn tờ bệnh án ghi tên Trương Văn Vũ trong bệnh viện chứ?" Trong đầu Trần Ca có vô số câu hỏi: “Tại sao trí nhớ của tất cả chúng tôi đều bị động tay chân, nhưng anh lại là ngoại lệ?”
“Ở bên ngoài thì không tiện trả lời, tôi kêu anh đến đây chính là vì muốn nói cho anh biết chân tướng.” Tác Giả đứng giữa đám người, giơ cánh tay chỉ vào mọi người xung quanh: “Hiện tại, những người ở trong nhà trọ này, ngoại trừ cậu ra, tất cả những người khác, kể cả tôi, đều đã chết.”
“Đã chết?” Trần Ca cũng không thấy quá ngạc nhiên sau khi nhận được câu trả lời này, anh chỉ chợt nghĩ đến một câu Trương Nhã đã từng nói, khi phải chia tay nhau ngày hôm đó, Trương Nhã đã nói rằng cô ấy mơ thấy một thành phố đầy người chết trong giấc mơ của mình, cô ấy còn nói rằng Trần Ca là con quỷ có nhiệt độ duy nhất trong thành phố.
“Đúng vậy, ma là có thật, ít nhất là ở thành phố này.” Tác Giả yêu cầu Trần Ca và lão Chu đứng bên cạnh nhau: “Trước đây cậu từng điều hành một nhà ma, tất cả bọn họ đều là nhân viên của cậu, mối quan hệ giữa mấy người như là người nhà vậy.”
Lời của Tác Giả lại một lần nữa khẳng định suy đoán trước đó của Trần Ca, những ký ức tàn nhẫn bị khóa chặt trong tâm trí anh mới là ký ức thực sự thuộc về anh.
“Anh còn biết cái gì nữa?”
“Lý do tại sao cậu không thể nhớ những điều này là bởi vì trí nhớ của cậu đã bị một cái miệng nuốt hết, đó là một sức mạnh mà tôi hoàn toàn không thể hiểu được.” Tác Giả kể lại ký ức về Trần Ca trong đầu của mình, anh ta cũng không có vất kỳ giấu diếm gì: “Tôi sẽ nói với cậu một điều còn tuyệt vọng nữa, thành phố này là một phòng giam, và tất cả chúng ta đều là những tù nhân bị mắc kẹt trong đó. Tôi không biết cách để rời khỏi nơi này, nhưng tôi biết chìa khóa để rời khỏi nằm ở trên người cậu.”
Khi Tác Giả nói chuyện, anh ta vẫn không ngừng nhìn vào Trần Ca: “Nếu cậu đã chọn chúng tôi, có nghĩa là cậu chủ động từ bỏ sự tốt đẹp giả tạo, kể từ khi cậu bước vào nhà trọ Bình An, cuộc sống của cậu sẽ gặp phải sự thay đổi rất lớn.”
Kết hợp với những lời Tác Giả nói, Trần Ca liền nhớ lại thông tin do bác sĩ Tôn tiết lộ.
Bệnh viện đã chuẩn bị hai phương án điều trị cho Trần Ca, một là để anh tự tay giết chết những người quan trọng nhất đối với mình, khiến anh hoàn toàn phát điên, sau đó giam anh vào nơi sâu nhất của bệnh viện.
Cách thứ hai là xóa bỏ mọi ký ức về quá khứ của Trần Ca, ban cho anh những sự tốt đẹp giả tạo, và khiến anh vô tình trở thành một con rối hạnh phúc mặc cho bệnh viện tùy ý sắp đặt.
Dưới sự giúp đỡ của bác sĩ Tôn, kế hoạch điều trị hiện tại của bệnh viện dành cho Trần Ca là khiến anh lạc vào những sự tốt đẹp giả tạo, nhưng một khi bệnh viện phát hiện ra Trần Ca đang không đắm chìm trong ký ức giả đó, và luôn nghĩ đến việc kháng cự, thì họ chắc chắn sẽ thay đổi kế hoạch điều trị.
Điều ác độc nhất của bệnh viện là sau khi trao cho Trần Ca một sự tốt đẹp giả tạo thì sẽ tự tay xé xác nó, để nỗi đau và sự tuyệt vọng sẽ gây ra cho sự đau đớn và tuyệt vọng càng sâu sắc.
“Sau khi tôi lựa chọn mấy người, Trương Nhã có gặp vấn đề gì không?” Cho dù rơi vào tình huống nguy hiểm, suy nghĩ đầu tiên của Trần Ca lúc này chính là Trương Nhã, kể từ khi ra khỏi bệnh viện, một tháng này anh trôi qua rất vui vẻ, cái cảm giác kỳ lạ này là điều mà anh gần như không có trong quá khứ.
Khi nhắc đến cái tên Trương Nhã, cả nhà trọ lập tức lặng ngắt như tờ, những khách trọ ồn ào đều biết điều mà ngậm mồm lại.
Họ nhìn nhau, cảm thấy không thể giải thích được, chính họ cũng không biết tại sao đột nhiên tim lại đập nhanh.
“Trương Nhã chính là chủ nhân của nhà ma ở Khu vui chơi Tân Hải, đúng không?” Tác Giả không nghĩ rằng cái tên của Trương Nhã này có gì đặc biệt: “Tôi rất muốn lừa dối cậu, nhưng sự lừa dối cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, tôi có thể nói chắc chắn với cậu rằng, tai họa nhất định sẽ giáng xuống đầu cô ấy. Tất cả những người và những thứ cậu trân trọng đều sẽ bị vận rủi quấn lấy.”
“Tôi có một ý kiến.” Trần Ca giơ tay chỉ về phía bác sĩ bị đóng đinh vào bức tường cuối hành lang: “Nhưng trước khi tôi nói, anh có thể để bác sĩ đó tránh đi không?”
“Không sao đâu, tai và mắt của hắn ta đã mất đi chức năng rồi, anh không cần phải lo lắng, cứ nói ra đi.” Môn Nam đi đến bên cạnh Trần Ca, nói bằng giọng nói ngây thơ nhất, nhưng những chữ phun ra lại là thứ độc ác nhất.
“Tôi và Tả Hàn đều đến từ Bệnh viện Trung ương Tân Hải, hơn nữa bệnh của tôi còn nặng hơn cậu ấy rất nhiều. Lấy một ví dụ trực quan, nếu một ngày cậu uống thuốc hai lần, mỗi lần nửa viên và sau đó thì tăng liều một ngày dùng bốn lần thuốc, một lần phải hết năm viên... " Trần Ca kể những gì đã xảy ra với anh trong bệnh viện, ngoại trừ bảy lọ thủy tinh và bác sĩ Tôn, anh không giấu giếm điều gì.
“Một vài bệnh nhân và bác sĩ quan trọng đều có liên quan đến tôi, sau khi tôi đến đây, mỗi khi nhìn thấy mấy người ở đây tôi đều cảm thấy quen thuộc, thậm chí còn nghi ngờ liệu thành phố này có phải được xây dựng đặc biệt để chữa bệnh cho tôi hay không.” Trần Ca nói khiến cho mấy khách trọ rơi vào trầm tư, nếu như đổi lại là người khác nói, chỉ sợ là hiện tại anh đã biết thành một thi thể, còn Trần Ca thì khác.
Sau khi tất cả những người thuê nhà nhìn thấy Trần Ca, trong lòng đều sinh ra một cảm giác khó tả, từ tận đáy lòng bọn họ dường như không muốn làm tổn thương Trần Ca.
Lão Chu đã nhiều lần giả vờ không gặp Trần Ca chỉ là không muốn Trần Ca dính líu vào chuyện này, anh ta bị mất trí nhớ, bản năng khiến anh ta vẫn chăm sóc Trần Ca như trước.
Điều này vốn rất khác thường, kết hợp với những lời Tác Giả nói, bây giờ tất cả những người thuê nhà đều đang bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
“Bệnh viện muốn điều trị cho tôi vì một mục đích nào đó, bọn họ đưa ra hai phương án điều trị, nếu như một phương án không hiệu quả, họ sẽ lập tức chuyển sang phương án thứ hai. Ý tưởng của tôi lúc này là mọi người sẽ bí mật điều tra, tôi cũng sẽ im lặng phối hợp với các anh, còn bên ngoài thì tôi vẫn sẽ biểu hiện ra dáng vẻ mê đắm sự tốt đẹp giả tạo này.” Giọng điệu của Trần Ca kiên định: “Sau khi chúng ta đã có đủ manh mối, hoặc có đủ sức mạnh để chiến đấu với bệnh viện, thì chúng ta sẽ trực tiếp ngả bài.”
“Cách của cậu rất tốt, nhưng bệnh viện đó sẽ không cho cậu cơ hội này.” Tác Giả đi vào chỗ sâu nhất trong hành lang và nhặt một chiếc đinh thép trên mặt đất lên: “Cậu có nhìn thấy bác sĩ bị đóng đinh trên tường không? Sau khi Tả Hàn trốn khỏi bệnh viện, các y tá bệnh viện ngay lập tức bắt đầu hành động, sau khi Tả Hàn bắn trượt và làm bị thương một y tá, các bác sĩ ca đêm của bệnh viện cũng tham gia cuộc truy đuổi, những bác sĩ ca đêm này nhìn thì có vẻ giống người, nhưng thực ra bọn họ đều là quỷ, con quỷ rất kinh khủng.”
Tác Giả giơ tay, dùng đinh thép đâm vào ngực bác sĩ, máu từ từ chảy ra, khi máu chảy đến một mức độ nhất định, trên người bác sĩ bắt đầu xuất hiện những đường đen mỏng: “Trí nhớ của mấy người đã bị nuốt chửng rồi cho nên không biết chuyện này kinh khủng đến mức nào, khi hai bên vẫn chưa vạch mặt nhau thì vẫn có thể giữ nguyên bộ dạng bình thường, nhưng một khi bệnh viện trở nên nghiêm túc, thì chúng ta hoàn toàn không phải là đối thủ của họ.”
Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhưng Trần Ca vẫn cảm thấy hơi khó chịu sau khi nhìn thấy sợi tơ đen bò ra từ ngực bác sĩ.
Tuy nhiên trong lòng anh cũng cảm thấy khá may mắn, lúc ở bệnh viện anh đã nhiều lần nảy ra ý định muốn ra tay với bác sĩ, nhưng sau đó lại cưỡng chế bỏ nó đi. Cũng may là anh không làm vậy mà cứ giả vờ, nếu không thì anh sẽ không bao giờ có cơ hội lừa dối bác sĩ trong bệnh viện nữa.
“Chúng ta không phải là đối thủ của bệnh viện, vì vậy chúng ta phải đi tìm thêm người, chắc chắn là vẫn còn nhiều người trong thành phố này có thành kiến với bệnh viện.” Trần Ca nghĩ về mấy tờ bệnh án trong tủ.
“Có rất nhiều người có thành kiến về bệnh viện, nhưng vấn đề là những kẻ đó còn tàn nhẫn và khủng khiếp hơn bệnh viện rất nhiều.” Tác Giả dường như là người đầu tiên trốn thoát khỏi bệnh viện, anh ta biết rõ cái bầu không khí không lành mạnh của thành phố này: “Bệnh viện luôn cố gắng duy trì cái sự ổn định ở bên ngoài vì để đạt được mục đích nào đó, nhưng những người đó thì khác, cậu cũng đã từng gặp Tả Hàn mà, phải không?”
“Tôi đã thấy rồi, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, cậu ấy giống như hai người khác nhau vậy.” Trần Ca nhìn quanh, nhưng không tìm thấy bóng dáng Tả Hàn.
“Khi Tả Hàn bị bác sĩ trực đêm ép vào tình thế tuyệt vọng, cậu ấy đã gặp một người phụ nữ. Người phụ nữ nói rằng chỉ cần Tả Hàn chịu thực hiện một giao dịch với cô ta thì cô ta sẽ giúp Tả Hàn thoát khỏi nguy hiểm.”
“Cho nên Tả Hàn mới đưa mắt trái của mình làm đồ giao dịch?”
“Đúng vậy, điều kiện của cô ta chính là muốn khoét mắt của Tả Hàn. Cậu cũng có thể tìm đến cô ta để được giúp đỡ, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu phải chuẩn bị hy sinh một phần cơ thể của mình.”
Tác Giả vốn tưởng rằng nói ra lời này thì sẽ xua tan suy nghĩ trong đầu Trần Ca, nhưng ai biết sau khi suy nghĩ một lúc lâu, Trần Ca liền hỏi một cách rất nghiêm túc: “Người phụ nữ đó tên là gì? Tôi có thể tìm cô ta ở đâu?”
“Không ai biết tên cô ta, mọi người đều gọi cô ấy là Độc Nhãn, cô ta trốn trong một ngôi trường bỏ hoang ở ngoại ô phía Tây.” Tác Giả lắc đầu: “Trong thành phố này có ba con quỷ đáng sợ nhất, theo thứ tự là Độc Nhãn, người phụ nữ nguyền rủa, và Phi Hồng, so với Độc Nhãn và người phụ nữ nguyền rủa, Phi Hồng là người dễ nói chuyện nhất, nếu cậu thực sự đã tuyệt vọng thì hãy đến phố Lệ Loan ở vùng ngoại ô phía Đông Tân Hải để tìm cô ta.”
Trần Ca nhớ kỹ tên của ba con quỷ này: “Nếu tôi đồng thời giao dịch với ba con quỷ này, liệu tôi có cơ hội đối đầu trực diện với bệnh viện không?”
“Tôi cũng không biết nữa, cơ hội có lẽ là một phần mười.” Tác Giả kiên nhẫn thuyết phục Trần Ca: “Đừng nghĩ tới những chuyện viển vông như vậy, đồng thời làm giao dịch với ba con quỷ, chính là cậu đang đánh cược với sinh mệnh của chính cậu, ngay cả khi có được một phần mười cơ hội thắng cuộc, cậu cũng sẽ trở thành một con quái vật không hoàn chỉnh trong tương lai.”
“Nếu thực sự có thể đi đến bước đó, vậy thì biến thành quái vật cũng chẳng sao cả.” Trần Ca trả lời rất dứt khoát.
“Vẫn còn nhiều cách khác mà, những con quỷ trong thành phố này đều đã mất đi ký ức, có hai cách để lấy lại ký ức của họ, thứ nhất là giết những người đã tước đoạt đi ký ức của họ, thứ hai là nuốt chửng lẫn nhau và đưa chắp vá tất cả những mảnh ký ức đã vỡ trong đầu bọn quỷ đó vào. Kẻ đã đánh cắp trí nhớ của chúng ta là một tên cực kỳ nham hiểm đáng sợ, hắn chỉ muốn để mọi người tự giết lẫn nhau, nhưng điều này cũng gián tiếp chứng minh rằng dù trước đây chúng ta không phải là bạn bè, nhưng ít nhất chúng ta cũng ở cùng một phe.” Tác Giả hy vọng Trần Ca tỉnh táo lại: “Cậu không thể coi ba con quỷ đó là kẻ thù, nếu tất cả mọi người đều nhất trí, thì vẫn còn có khả năng thuyết phục.”