Lần đầu tiên Trần Ca nghe thấy giọng nói của cô gái này, tuổi của người này sàn sàn tuổi với Cao Nhữ Tuyết, trong giọng nói hơi mất kiên nhẫn, còn ẩn giấu một chút oán hận rất sâu.
“Tôi là bạn của Cao Nhữ Tuyết, tối nay tôi hẹn cô ấy đi ăn cơm.” Trần Ca thuận miệng hỏi: “Cô ấy đâu?”
“Đi gội đầu rồi, lát nữa tôi sẽ bảo cô ấy gọi lại cho anh.”
“Được.”
Kết thúc cuộc gọi, Trần Ca đeo ba lô ngồi trên giường của phòng nghỉ: “Nếu là cuộc hẹn bình thường, Cao Nhữ Tuyết gội đầu, tắm rửa cũng là chuyện thường. Nhưng rõ ràng bây giờ cô ấy đang gặp khủng hoảng, cuộc hẹn với mình là để giải quyết chuyện bạn cùng phòng của cô ấy, dưới tình huống này, với tính cách của cô ấy sẽ không dồn hết tâm sức vào việc ăn diện.”
Trần Ca cảm thấy có lẽ bên Cao Nhữ Tuyết đã xảy ra chuyện gì đó.
Khoảng 5, 6 phút sau, Cao Nhữ Tuyết gọi điện thoại tới, sau khi bắt máy thì bên kia truyền tới giọng của Cao Nhữ Tuyết: “Bây giờ tôi chuẩn bị đi.”
Có tiếng cửa phòng mở ra, hình như Cao Nhữ Tuyết đang đi một mình trên hành lang, tạp âm trong điện thoại giảm rất nhiều: “Tối nay chúng ta hẹn nhau ở đâu?”
“Cô chọn địa chỉ đi, bây giờ tôi qua liền.” Nghe được giọng của Cao Nhữ Tuyết, Trần Ca hơi thở phào nhẹ nhõm, người không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.
“Lập tức tới trường của tôi đi, đi từ cửa phía tây vào, bên đó vắng người, chúng ta gặp nhau ở sau tòa nhà dạy học cũ.” Dường như Cao Nhữ Tuyết đang trốn trong nhà vệ sinh: “Tốt nhất là anh qua đây nhanh một chút, tôi càng ngày càng cảm thấy hai người bạn cùng phòng của tôi không bình thường.”
“Lại xảy ra chuyện gì sao?”
“Trong buổi học chiều nay, Lưu Nhàn Nhàn gục xuống bàn ngủ cả một buổi chiều.”
“Buổi tối cô ta chạy xuống nhà kho dưới tầng hầm, ban ngày ngủ cũng bình thường mà.” Trần Ca không cảm thấy có vấn đề gì hết.
“Nếu như cô ấy ngủ thật thì tôi sẽ không nói với anh.” Giọng của Cao Nhữ Tuyết rất nhỏ, hiện tại cô cảm thấy không hề an toàn chút nào: “Lúc môn học thứ hai bắt đầu một nửa, bút của tôi rơi xuống đất. Lúc tôi cúi xuống nhặt bút, lúc vô tình tôi phát hiện thật ra Lưu Nhàn Nhàn không hề ngủ, hai mắt cô ấy trợn tròn, nhìn cái gương trong ngăn bàn.”
“Cái gương?”
“Đúng vậy, chính xác là cô ấy đang nhìn chính mình trong gương.” Cao Nhữ Tuyết kể lại chính xác tình huống lúc đó cho Trần Ca nghe: “Trong tròng mắt của cô ấy toàn tơ máu, tôi cảm thấy như cô ấy đang vô cùng oán hận người trong gương vật, nhưng hình ảnh trong tấm gương kia không phải bản thân cô ấy sao?”
“Bạn cùng phòng của cô giống như trúng tà đấy, đêm nay cô đừng ngủ ở đó, rất có khả năng tối nay bọn họ sẽ ra tay với cô.”
“Được, chúng ta gặp nhau trong trường đã, tôi còn rất nhiều chuyện muốn nói với anh.”
Trần Ca cúp điện thoại, đang đứng lên đi ra ngoài thì điện thoại di động lại vang lên một lần nữa, lần này là đội trưởng Nhan gọi tới.
“Trùng hợp thật? Không phải lúc khác mà lại đúng vào lúc này.”
Trần Ca ấn nút nghe, còn chưa kịp mở miệng thì nghe được giọng của đội trưởng Nhan: “Cậu lập tức tới chi cục thành phố một chuyến, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu.”
“Bây giờ sao?”
“Đúng vậy, vô cùng quan trọng!”
Giọng của đội trưởng Nhan rất nghiêm túc, Trần Ca suy nghĩ một chút rồi đồng ý: “Bây giờ cháu sẽ tới ngay, nhưng tối cháu còn chuyện khác, không thể ở đó lâu được.”
“Không tốn bao nhiêu thời gian của cậu đâu.”
Cuộc trò chuyện kết thúc nhanh chóng, Trần Ca đeo ba lô lên, đón xe đi chi cục thành phố, trên đường đi anh bấm điện thoại gọi cho Cao Nhữ Tuyết, nhưng lần này không ai nghe máy.
Gần 8 giờ tối, Trần Ca đi tới chi cục thành phố, vừa vào cửa đã phát hiện bầu không khí là lạ.
Nhân viên trực ở cửa nhận ra Trần Ca, dẫn anh tới phòng làm việc của đội trưởng Nhan.
Anh đẩy cửa bước vào, trong phòng ngoài đội trưởng Nhan còn có hai người là lão Ngụy và ông cụ Bạch.
Ping!
Cửa phòng đóng lại, đội trưởng Nhan ra hiệu cho Trần Ca ngồi xuống: “Tối hôm qua, ba người vào trong núi lớn tìm hai đứa bé về, nhưng ngày hôm nay tôi phái người vào trong núi, đi theo con đường mà mấy người nói, tìm 6 tiếng đồng hồ cũng không phát hiện ra cái thôn đó.”
“Tối qua là ông Bạch dẫn đường, mấy chuyện này chú hỏi ông Bạch là được.” Cảnh tượng Thôn Hoạt Quan đã mở khóa, tạm thời Trần Ca cũng không muốn đi tới cái thôn ma kia nữa.
“Tuyến đường tôi nói đúng mà.” Ông cụ Bạch dựa vào ghế, ông đã ngủ một ngày để lấy lại sức: “Tôi đã xem ảnh mà đội viên kia đi chụp ảnh mang về, đường đi không sai, xuyên qua khe núi chính là thôn Quan Tài.”
“Vấn đề bây giờ là sau khi xuyên qua khe núi, chúng tôi không thấy cái thôn nào cả.” Đội trưởng Nhan ngồi bên cạnh bàn: “Rốt cuộc tối hôm qua ba người gặp cái gì?”
“Tôi không nhớ rõ nữa, nhưng trong trí nhớ quả thực có một cái thôn.” Lão Ngụy cúi đầu, rõ ràng ông đã lập công nhưng không có vẻ gì là vui cả.
“Mấy đứa trẻ đã cứu về rồi, cái thôn đó có thể tìm từ từ, không cần phải gấp.” Trần Ca đứng ở bên cạnh, anh không ngồi, chuẩn bị rời khỏi đó bất cứ lúc nào.
“Nếu chỉ là lừa bán trẻ con thì chúng tôi có thể từ từ điều tra, vấn đề bây giờ là...” Đội trưởng Nhan lấy một túi đựng vật chứng trong ngăn kéo ra, cái túi đựng một khẩu súng lục: “Súng lục của lão Ngụy thiếu một viên đạn, qua kiểm tra chuyên môn phát hiện khẩu súng này mới sử dụng tối hôm qua, nhưng lão Ngụy lại không nhớ gì về chuyện này cả, cậu biết điều này biểu thị cái gì không?”
Trần Ca lắc đầu, anh biết phát súng kia chính là lão Ngụy đã bắn. Nhưng lúc đó vì sao lão Ngụy lại nổ súng, rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì, Trần Ca cũng không biết.
“Lão Ngụy đã làm cảnh sát nhiều năm, kinh nghiệm rất phong phú, có thể khiến ông ấy nổ súng có nghĩa là tình huống lúc đó thực sự cần phải nổ súng mới có thể giải quyết được! Tối hôm qua mấy người gặp nguy hiểm như vậy sao?” Đội trưởng Nhan nhìn Trần Ca chằm chằm, đợi anh trả lời.
Trần Ca lơ đãng liếc mắt nhìn ông cụ Bạch, thuận miệng nói: “Không hề.”
Nghe được câu trả lời của anh, tay ông cụ Bạch đang siết chặt từ từ buông lỏng.
“Vậy các cậu có nhớ vì sao lão Ngụy lại nổ súng không?”
“Cháu ở trong thôn có nghe thấy tiếng súng, nhưng lúc đó cháu không ở cùng một chỗ với lão Ngụy và ông Bạch.”
“Súng lục là thứ quan trọng nhất của cảnh sát, không có khả năng để người ngoài đụng vào, bây giờ có thể xác định súng lục đã sử dụng một lần, bất kể người nổ súng có phải bản thân lão Ngụy hay không, chuyện này cũng vô cùng nghiêm trọng. Nếu cậu có manh mối gì, nhất định phải nói hết cho tôi biết.” Đội trưởng Nhan nhìn lão Ngụy đang cúi thấp đầu, khẽ thở dài: “Bác sĩ nói tình huống của lão Ngụy do bị kích thích quá mạnh dẫn đến mất trí nhớ ngắn hạn. Dù chuyện này thế nào tôi cũng sẽ điều tra tới cùng.”
“Cháu hiểu.” Trần Ca gật đầu, do dự một chút: “Đội trưởng Nhan, lúc đó bác sĩ Trần của viện mồ côi Cửu Giang cũng ở trong thôn, ông ta vẫn đi theo sau chúng cháu, có lẽ lão Ngụy nổ súng có liên quan tới người kia.”
“Bây giờ chúng tôi sẽ phát lệnh truy nã người kia trong toàn thành phố, sẽ nhanh có kết quả thôi.” Đội trưởng Nhan nói xong, bắt đầu tìm vật gì đó trong ngăn kéo, một lát sau ông lấy ra một tờ bản đồ có dán ảnh: “Ngày hôm nay, tôi tìm cậu tới còn có chuyện thứ hai nữa.”
Ông chỉ vào những tấm hình trên bản đồ kia: “Cậu tự xem đi, mỗi tấm hình đều là hiện trường án mạng móc mắt đó.”
Trần Ca nhìn ảnh dán một vòng trên bản đồ, con ngươi dần dần híp lại. Hai ngày nay ở Cửu Giang tổng cộng xảy ra năm vụ án mạng móc mắt. Nếu nối những địa điểm xảy ra án mạng này lại với nhau thì sẽ phát hiện, trung tâm của vòng tròn này chính là khu vui chơi Thế Kỷ Mới!
“Tất cả án mạng móc mắt đều vây quanh nhà ma của mình? Đây là nghi thức nào đó của Hiệp hội kể chuyện lạ sao?”