Phát hiện của cảnh sát hoàn toàn khớp với dự đoán trước đây của Trần Ca, pho tượng chính là công cụ vận chuyển xác chết.
Sau khi nhận được câu trả lời của Lý Chính, suy nghĩ của Trần Ca đã vô cùng rõ ràng: “Sau khi nghi phạm giết chết người bị hại đã giấu xác vào trong pho tượng, sau đó cho người vận chuyển vào trong nhà kho, hắn ta lại nhân lúc không có người lẻn vào nhà kho, kéo thi thể đã qua xử lí vào trong nhà xác dưới đất, thần không biết quỷ không hay hoàn thành vụ mưu sát.”
Học viện Pháp y Cửu Giang khá đặc biệt, dưới khu dạy học phía tây chính là nhà xác, vốn không cần phí bao nhiêu sức đã có thể xử lí hoàn hảo tất cả.
“Sẽ không có ai đi vào trong nhà xác tìm người sống bị mất tích, thực tế chứng minh tên nghi phạm đã thắng rồi.”
Trần Ca đã nói hết những lời Lý Chính muốn nói, Lý Chính ở đầu dây bên kia im lặng một lúc: “Chủ nhân của pho tượng là ai vẫn chưa xác định được, có điều phạm vi đã được thu hẹp lại. Qua điều tra của chúng tôi, có thể chắc chắn rằng thứ này không phải của Đại học Y khoa Cửu Giang, mà là bỗng có một ngày nào đó đột nhiên xuất hiện trong phòng hoạt động của câu lạc bộ Mĩ thuật.”
“Bỗng nhiên xuất hiện?”
“Chúng tôi đã tìm được hội trưởng câu lạc bộ Mĩ thuật lúc ấy, cậu ta nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó lúc vào trong phòng hoạt động thì phát hiện trong phòng có thêm một pho tượng, lúc đó rất nhiều người cho rằng là nhà trường bổ sung nên không để tâm lắm. Vừa khéo lúc trường học phải di dời, cuối cùng thứ này được mấy sinh viên nam hợp sức khiêng vào trong nhà kho dưới đất.”
“Đồng nghĩa với việc hung thủ không tham gia vào việc vận chuyển thi thể.” Trần Ca cẩn thận suy nghĩ: “Hung thủ biết trường học phải đổi chỗ, những đồ vật không dùng tới đều sẽ bị mang đến nhà kho dưới đất, thậm chí rất có khả năng lúc đó hắn ta cũng có mặt tại hiện trường, âm thầm trợ giúp.”
“Tôi với anh có cách nghĩ như nhau, hung thủ có thể tự do ra vào trường học vào ban đêm, hơn nữa nắm bắt được các tin tức trong trường học, hắn ta rất có thể là giảng viên trong trường hoặc nhân viên công tác.” Đầu dây bên Lý Chính có người đang nói chuyện, anh đáp lại người kia hai câu rồi lại nói với Trần Ca: “Sau khi sàng lọc, hiện tại chúng tôi đã xác định được bốn nghi phạm.”
“Người đầu tiên là nam giảng viên hướng dẫn mà hôm qua anh nói với tôi, hắn ta tên Lưu Triết, trong trường rất được yêu mến, dáng người cao to, đẹp trai, nhận được sự yêu thích của các sinh viên. Có điều sau khi chúng tôi điều tra sâu thì phát hiện người đàn ông này không đơn giản như bề ngoài của hắn ta, hắn ta chưa từng dạy lớp học nào, nhân viên nhà trường cũng chưa đưa ra câu trả lời rõ ràng về nguyên nhân hắn ta trở thành giảng viên cố vấn, chỉ nói là có liên quan đến anh rể của hắn ta.”
“Nghi phạm thứ hai là bảo vệ ca đêm khu dạy học cũ - Trương Lực, người này năm nay ba mươi lăm tuổi, tính cách hướng nội, hoàn toàn ngược lại với Lưu Triết, không được người khác ưa thích, rất nhiều sinh viên đều vô cùng chán ghét anh ta.”
“Nghi phạm thứ ba là một thành viên của câu lạc bộ Mĩ thuật ngày ấy, cũng là người phụ nữ duy nhất trong bốn nghi phạm, tên Trương Thi Hàm. Cô ta là em gái của Trương Lực, quan hệ với chị của Mã Dĩnh rất kém, trước khi chị của Mã Dĩnh mất tích đã từng tranh cãi rất nhiều lần với cô ta.”
Lý Chính nói tới đây thì dừng lại, Trần Ca đang chăm chú lắng nghe: “Trương Lực là bảo vệ có đủ năng lực và điều kiện giết người, Trương Thi Hàm có động cơ và thời gian giết người, nhưng cuộc sống của hai người đó lại không có quan hệ gì với pho tượng kiểu tây, tôi vẫn cảm thấy nghi phạm đầu tiên có khả năng là hung thủ nhất. Đúng rồi, không phải anh nói vẫn còn nghi phạm thứ tư sao?”
Người đàn ông mà Lưu Nhàn Nhàn thích kia chính là Lưu Triết, Trần Ca từng đi theo hắn ta vào phòng 3004 khu chung cư Phương Hoa Uyển.
“Thật ra căn cứ theo điều tra của chúng tôi, khả năng gây án của nghi phạm thứ tư là lớn nhất.” Giọng nói của Lý Chính hơi kì quái, dường như anh ta không muốn nói ra tên của người này: “Anh đã từng gặp nghi phạm thứ tư này rồi, chính là bác sĩ Cao.”
“Bác sĩ Cao?” Đáp án này đã vượt ra khỏi dự đoán của Trần Ca.
“Đúng như những gì anh nói ban nãy, cho dù là Trương Lực hay Trương Thi Hàm, cuộc sống của bọn họ đều không hề liên quan gì tới pho tượng nghệ thuật này, nhưng bác sĩ Cao thì khác.” Giọng nói của Lý Chính chậm dần: “Tôi và bác sĩ Cao quen nhau vào năm năm trước, sau lần đầu tiên nổ súng giết hung phạm, tôi tiếp nhận điều trị tâm lí của ông ấy. Chỉ trong khoảng thời gian hai tuần ngắn ngủi, tôi và ông ấy đã trở thành bạn tốt.”
Trần Ca chăm chú lắng nghe, anh không ngờ từ năm năm trước Lý Chính và bác sĩ Cao đã quen nhau rồi.
“Nói trắng ra, bác sĩ Cao là một người rất hoàn hảo, tôi không nhìn thấy bất kì khuyết điểm nào trên người ông ấy, ngược lại, ưu điểm của ông thật sự là nhiều không đếm xuể.” Giọng nói Lý Chính hơi nặng nề, Trần Ca cũng đã hiểu ra vì sao đối phương lại gọi điện thoại cho mình vào lúc này: “Tôi rất kính nể ông ấy, có điều đây không đại biểu cho việc tôi sẽ không hoài nghi ông ấy. Trong quá trình được bác sĩ Cao điều trị, tôi đã biết rõ rất nhiều chuyện liên quan đến ông ấy, bao gồm cả việc ông ấy thích sưu tầm các tác phẩm nghệ thuật, đam mê tranh của Van Gogh, vân vân.”
“Yêu thích tác phẩm nghệ thuật không có nghĩa ông ấy chính là hung thủ, lẽ nào anh đã nhìn thấy pho tượng đó ở trong nhà của bác sĩ Cao?”
Dùng pho tượng giấu xác, vận chuyển xác, việc này đối với người khác mà nói dường như là thủ pháp gây án rất cao minh, nhưng khi thực hành lại tồn tại rất nhiều lỗ hổng. Nếu như bác sĩ Cao là hung thủ, Trần Ca cảm thấy ông sẽ dùng thủ đoạn hoàn hảo hơn để tiến hành phạm tội.
“Tôi chưa từng đến nhà bác sĩ Cao, nhưng tôi biết ông ấy thích những tác phẩm nghệ thuật có độ tương phản lớn và tác động thị giác mạnh, cũng biết xe của ông ấy đã tiến vào Học viện Pháp y Cửu Giang vào mấy đêm trước khi chị Mã Dĩnh mất tích.” Giọng nói của Lý Chính có hơi mệt mỏi: “Ông ấy hiểu rất rõ về trường học, đã tránh khỏi tất cả camera giám sát. Sau khi mở rộng phạm vi điều tra, chúng tôi mới phát hiện xe của ông ấy từng xuất hiện xung quanh trường học, sau đó giống như mất tích luôn vậy. Chúng tôi đối chiếu với tất cả các camera giám sát gần đó rồi đưa ra kết luận cuối cùng, trong 27 phút mất tích này, ông ấy đã vào trong trường học.”
“Đợi một chút, vậy có khi nào là người khác lái xe của ông ấy? Lợi dụng xe của ông ấy để tiến hành phạm tội không?”
“Đây chính là việc tiếp theo tôi muốn nói với anh.” Giọng điệu của Lý Chính dần trở nên nghiêm túc: “Nghi phạm của vụ án này rất có khả năng có hai người.”
“Hai người?”
“Không cần biết bác sĩ Cao có phải hung thủ hay không, thì xe của ông ấy đã từng đi vào trường học trong một khoảng thời gian ngắn là sự thật, mà người có thể lái xe của ông ấy vào trong trường học chỉ có hai người, một là bản thân ông ấy, người còn lại chính là Lưu Triết.”
Lời của Lý Chính khiến Trần Ca hai mắt trợn to: “Ý anh nói anh rể của Lưu Triết chính là bác sĩ Cao?”
“Không sai! Đây thực ra là phạm tội kép, người sát hại chị của Mã Dĩnh, nghĩ ra cách vận chuyển xác chết thông qua pho tượng là Lưu Triết, người thực hiện cụ thể có lẽ cũng là hắn ta. Nhưng con người này thật sự rất ngu ngốc, làm lộ ra rất nhiều manh mối, nếu như chỉ dựa vào một mình hắn ta thực hiện hành vi phạm tội, không cần đến vài ngày sẽ lòi đuôi ra. Nhưng điều kì lạ là chúng tôi đã xem lại hồ sơ của vụ án năm đó, những manh mối bên cảnh sát có thể nghĩ tới lúc điều tra đều bị người ta cắt đứt, càng đáng sợ hơn nữa là có một số manh mối biến mất chỉ vài giờ trước khi cảnh sát đến, cứ như trong bóng tối có một bàn tay vô hình đang can thiệp vào tất cả vậy.”
Lý Chính khẽ thở dài: “Lưu Triết vốn không làm được những thứ này. Tôi theo nghề cảnh sát mười mấy năm, trong ấn tượng của tôi, người duy nhất có thể làm tất cả những thứ này chính là bác sĩ Cao.”
“Nhưng tại sao bác sĩ Cao lại không tự mình động thủ mà còn phải giúp Lưu Triết che giấu tội ác?” Trần Ca nói ra nỗi nghi hoặc lớn nhất của mình.
“Lưu Triết là em trai của vợ bác sĩ Cao, cũng là người thân duy nhất của vợ ông ấy.” Dường như Lý Chính biết Trần Ca muốn nói gì, bèn mở miệng trước: “Vợ của bác sĩ Cao đã qua đời vào bảy năm trước vì tai nạn xe cộ, nguyện vọng cuối cùng của vợ ông ấy là chăm sóc tốt cho người nhà.”
Trần Ca không phải bác sĩ Cao, anh không cách nào cảm nhận loại cảm giác đó, vì thế anh cũng không mở miệng nói chuyện vào lúc này.
“Trần Ca, tôi biết quan hệ giữa anh và bác sĩ Cao không tồi, nhưng tôi hi vọng vào lúc này anh có thể lí trí một chút. Lần này tôi gọi điện cho anh là ý của đội trưởng Nhan, chúng tôi nghi ngờ bác sĩ Cao có vấn đề, nhưng tất cả những manh mối và thiếu sót đều đã bị ông ấy xử lí sạch sẽ, lúc này chúng tôi cũng chỉ có thể nghi ngờ.”
“Mọi người muốn tôi làm gì?”
“Cao Nhữ Tuyết là con gái duy nhất của bác sĩ Cao, cũng là người ông ấy yêu thương nhất. Dưới tình huống chúng tôi không có chứng cứ đã đi tiếp xúc với Cao Nhữ Tuyết sẽ chỉ làm cho bác sĩ Cao càng thêm cẩn thận, vì thế chuyện này chỉ có thể để anh đi làm.” Lý Chính khéo léo nói rõ ra mục đích thật sự của mình: “Cao Nhữ Tuyết là một bước đột phá, anh từng cứu mạng cô ấy, cô ấy nhất định sẽ không đề phòng anh. Vì thế chúng tôi cần anh đi tìm Cao Nhữ Tuyết thăm dò thực hư.”
“Để tôi đi?” Trước giờ Trần Ca toàn là tự ý đi khắp nơi “hành hiệp trượng nghĩa”, lần này chính thức nhận lệnh của bên cảnh sát, bỗng dưng anh không thích ứng được cho lắm.
“Chỉ có anh là thích hợp nhất.” Lý Chính lại nói với Trần Ca rất nhiều, anh ta không có ý muốn bắt buộc Trần Ca, chỉ có một đề nghị như vậy mà thôi.
Trần Ca cúp điện thoại, ngồi trong thùng xe tối om, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Anh rể của Lưu Triết chính là bác sĩ Cao, nói cách khác chủ nhân thật sự của phòng 3004 khu chung cư Phương Hoa Uyển chính là bác sĩ Cao.
Chiếc máy tính xách tay chứa đầy thông tin về nhà ma của Trần Ca là của bác sĩ Cao, hôm đó người lấy đi video của du khách ở bệnh viện cũng là ông ấy.
Trần Ca không suy nghĩ xem có nên giúp đỡ Lý Chính hay không, anh đang nghĩ đến một vấn đề còn đáng sợ hơn.
“Bác sĩ Cao chính là hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ?”
Cả người rung lắc theo xe, đường đi gập ghềnh, Trần Ca lấy điện thoại của mình ra, lật đến tư liệu bác sĩ Cao gửi tới vài tuần trước vào lần đầu tiên anh đi vào Khu Nội Trú Số Ba.
Lúc đó anh không hiểu biết gì về Khu Nội Trú Số Ba nên đã nhờ bác sĩ Cao tìm một phần tư liệu về bệnh nhân ở nơi đó, bây giờ nghĩ lại, chỗ tư liệu đó phần lớn là có vấn đề. Những thứ đó vốn không phải ai cũng có thể dễ dàng tìm được, nhưng bác sĩ Cao lại có thể lấy được chỉ trong khoảng thời gian rất ngắn.
“Lúc đó tại sao ông ấy lại muốn giúp mình?” Trần Ca nhìn vào phần tư liệu, không đoán nổi suy nghĩ của bác sĩ Cao: “Ông ấy chỉ cảm thấy thú vị, hay là muốn dùng Khu Nội Trú Số Ba nửa bỏ hoang để thử mình?”
Sau khi Trương Nhã tàn sát Khu Nội Trú Số Ba, số lần liên hệ giữa bác sĩ Cao và Trần Ca rõ ràng đã ít đi.
Trước lúc đó, cho dù là Môn Nam hay là người bạn kia của Bút Tiên đều do bác sĩ Cao đưa Trần Ca đi đến.
“Đặc điểm của số mười: Đã nhìn thấy mặt nạ bác sĩ nát sọ của mình, biết rõ hành động của bên cảnh sát, ngón tay thon dài, rất quen thuộc với mình, hiểu rõ về Học viện Pháp y Cửu Giang, gọi thi thể cõng trên lưng là vợ...”
Trần Ca phát hiện bác sĩ Cao hoàn toàn phù hợp với tất cả đặc điểm của số mười, nghĩ kĩ lại một chút, giọng nói của số mười có phần giống với của bác sĩ Cao.
Chiều cao, ngoại hình, số mười mặc áo choàng đen dần trùng khớp với bác sĩ Cao.
“Lẽ nào thật sự là ông ấy?” Ngón tay Trần Ca nắm chặt, anh nhớ lại tình cảnh lúc mình và bác sĩ Cao cùng đi tới nhà bạn của Bút Tiên.
Người bạn kia của Bút Tiên bị trầm cảm nặng, Trần Ca mang Bút Tiên tới, sau khi làm giảm bớt bệnh tình của người đó, bác sĩ Cao từng nói với Trần Ca câu cảm ơn thay cho bệnh nhân.
Tiếng cảm ơn đó chắc chắn là nói ra từ tận đáy lòng, đến giờ Trần Ca vẫn có thể nhớ rõ từng chữ mà bác sĩ Cao đã nói ra, anh thật sự không cách nào tin được một người như vậy lại là hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Bác sĩ, bệnh nhân...”
Nghĩ kĩ lại, nguyên nhân căn bản Hiệp hội kể chuyện lạ được thành lập là vì muốn giúp đỡ những bệnh nhân giảm bớt đau khổ, bọn họ dùng những phương pháp bệnh hoạn để chữa trị cho bản thân, cố gắng để có được sự cứu rỗi, muốn trở thành một người bình thường.
Nhưng kết quả của việc làm như thế này là bọn họ càng ngày càng lún sâu vào Địa ngục, đến cuối cùng đã không xứng được gọi là con người nữa.
“Tất cả những việc này đều là do bác sĩ Cao mưu tính trong bóng tối sao?”
Trần Ca từng nghe người trong Hiệp hội kể chuyện lạ nói để cứu chữa một người có chứng sợ nước, bọn họ đã dìm chết nguồn gốc nỗi sợ hãi của hắn ta, cũng chính là nhấn chìm chết cha của hắn. Phương pháp trị liệu này thật sự là điên cuồng bệnh hoạn, người thường vốn không tiếp nhận nổi, cũng chỉ có thể thực hiện ở trong bóng tối của thành phố.
Trần Ca nắm lấy điện thoại, lần đầu tiên cảm thấy không biết phải làm sao.
Anh có thể không chút do dự đuổi theo đánh kẻ điên trong Khu Nội Trú Số Ba, nhưng lại không cách nào ra tay với bác sĩ Cao được.
Cho dù là lúc đối xử với Môn Nam hay là ở trước mặt các bệnh nhân khác, những gì bác sĩ Cao thể hiện ra đều không chê vào đâu được, có thể nhìn ra ông toàn tâm toàn ý chữa trị cho những người đó.
“Con người quả thật là một thứ phức tạp.”
Trần Ca dựa vào thùng xe, ôm mèo trắng vào trong lòng, liếc ra ngoài dọc theo khoảng trống của xe.
“Trời sắp sáng rồi.”
Lại lái thêm một tiếng nữa, xe của công ty dọn nhà vẫn chưa tiến vào nội thành, tài xế đưa Trần Ca tới rìa khu ngoại ô phía tây rồi bỗng nhiên nói có việc gấp gì đó, phải đi về hướng khác.
Trần Ca bị cuộc điện thoại của Lý Chính làm cho cảm xúc hỗn loạn, cũng không nghĩ gì nhiều, anh nói câu cảm ơn rồi xuống xe.
Trần Ca nhìn theo xe tải của công ty dọn nhà đã đi xa, bị gió lạnh thổi một cái, anh mới tỉnh táo trở lại: “Người tài xế này không đúng lắm.”
Lúc anh ngồi trên xe, xe vô cùng xóc nảy, đường xá cũng rất gập ghềnh, hiển nhiên là đối phương không đi đường lớn, dường như là muốn kéo anh đến chạy đến nơi hẻo lánh nào đó vậy.
Sự thay đổi xảy ra từ lúc anh bắt đầu nhận cuộc điện thoại của Lý Chính, dường như tài xế đã nghe thấy Trần Ca gọi điện thoại với cảnh sát, lúc này mới thay đổi phương hướng, lái trở lại trên đường lớn.
“Hắn ta muốn giết người diệt khẩu?” Sau khi nghe được cuộc điện thoại của mình và cảnh sát mới thay đổi ý định?” Trần Ca còn đang suy nghĩ, ở hướng đối diện nơi xe tải rời đi có một chiếc xe taxi đi tới.
Trần Ca vẫy tay, ngăn xe taxi lại rồi ngồi vào trong.
“Bác tài, tới khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở ngoại ô phía tây Cửu Giang.”
“Mới sáng sớm, khu vui chơi chắc vẫn chưa mở cửa đâu nhỉ?”
“Tôi là nhân viên làm việc ở đó.” Trần Ca cười cười, chỉ vào con đường mà tài xế vừa đi tới: “Ban nãy lúc anh tới có nhìn thấy chiếc xe vận tải của công ty dọn nhà không? Cái người tài xế đó...”
“Xe vận tải? Không nhìn thấy, cả con đường này chỉ có mình xe của tôi thôi.” Tài xế taxi còn kinh ngạc hơn Trần Ca.
“Không nhìn thấy?” Trần Ca sờ đầu của mèo trắng: “Vậy là mình gặp quỷ dọn nhà rồi à? Nhưng mà mèo trắng cũng không nhắc nhở mình mà?”