“Người đâu rồi?”
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Cửa ký túc xá nửa mở, Lưu Giang nhìn hành lang trống rỗng, khẽ hít một hơi thật sâu.
Tuy lá gan của cậu trợ lý không lớn lắm nhưng cũng không phải là nhỏ.
“Một mình cậu ta nhìn thấy cái gì ở bên ngoài vậy?”
Trong lòng mọi người đều xuất hiện cùng một câu hỏi, bọn họ không biết tại sao cậu trợ lý lại bỏ chạy trối chết. Nếu đây không phải là vở kịch mà bọn họ đã bàn bạc trước, vậy có nghĩa là đã xảy ra chuyện lớn rồi.
“Anh Giang, người anh em này của anh hơi nhát gan nhỉ.” Lam Đông đứng bên cạnh Lưu Giang, trong mắt chứa đầy vẻ nghi ngờ. Lúc ấy đám bọn họ trốn trong ký túc xá, cậu trợ lý hoàn toàn có thể gõ cửa nhờ giúp đỡ, nhưng tại sao cậu ta lại chạy trốn đến bên kia hành lang chứ?
Là do quá sợ hãi nên đại não đã bị nỗi sợ hãi chi phối hoàn toàn, đánh mất sức phán đoán cơ bản à?
Hay là do thứ dọa cậu ta sợ nằm ngay cửa ký túc xá?
Cổ Lam Đông nổi đầy da gà, anh ta nhìn thử xung quanh nhưng không phát hiện ra thứ gì đáng sợ cả.
“Điện thoại vẫn còn ở đây này.” A Lực vừa định nhặt điện thoại của cậu trợ lý lên thì bỗng trông thấy cạnh điện thoại có một mảnh giấy dính máu: “Mọi người nhìn này!”
Anh ta nhặt tờ giấy kia lên, trên giấy có vài dòng chữ nguệch ngoạc: [Đằng sau một tấm gương nào đó ở khu dạy học phía Đông và phía Tây có giấu một mật đạo, có thể dùng mật đạo đó để rời khỏi khu dạy học phía Đông và phía Tây, thế nhưng sau khi chúng tôi rời khỏi mới phát hiện…]
“Rõ ràng là chúng ta vẫn chưa qua cửa trò chơi, sao lại nhận được gợi ý chứ?” A Lực cầm tờ giấy nọ lên: “Có khi nào gợi ý này đang lừa dối chúng ta hay không? Tấm gương ở khắp mọi nơi cũng là thứ cần phải chú ý, đặc biệt là khi trời tối, tốt nhất là không nên đi loanh quanh ở chỗ có tấm gương.”
“Trợ lý của anh Giang cũng không hy sinh vô ích đâu, ít nhất cũng đã tiết lộ một điểm rất quan trọng.” Lam Đông nhận tờ giấy kia: “Ông chủ nhà ma vẫn luôn theo dõi chúng ta, chuẩn bị ra tay với chúng ta bất cứ lúc nào. Có lẽ gợi ý trên tờ giấy là thật, chúng ta đang phát livestream trên mạng, ông chủ nhà ma không thể nào động tay động chân lên gợi ý trò chơi được. Suy cho cùng sau này nhà ma của anh ta vẫn phải làm ăn buôn bán, nếu cố ý dùng gợi ý để dụ dỗ du khách, việc này chắc chắn sẽ khiến du khách phản cảm.”
Trước camera, Lam Đông phân tích rõ ràng rành mạch, anh ta muốn dời lực chú ý của mọi người đi.
Nhưng mà anh ta đã đánh giá thấp lực tác động của việc cậu trợ lý mất tích đối với tất cả mọi người ở đây, kể cả trong kênh livestream của Lưu Giang, khắp màn hình toàn là dấu chấm hỏi.
“Cất kỹ tờ giấy này đi, lát nữa trong quá trình thăm dò, chỉ cần nhìn thấy tấm gương thì mấy người chúng ta đều thử đẩy một chút.” Lưu Giang ép bản thân phải giữ tỉnh táo. Đây là lần đầu tiên anh ta nghe thấy trợ lý của mình hét thảm thiết như vậy, cứ như mạng sống bị thứ gì đó uy hiếp, sắp không giữ được nữa vậy.
“Nếu đã có gợi ý rồi thì chúng ta không cần chơi hai trò chơi còn lại nữa, cứ đi tìm những tin tức có liên quan đến thầy Bạch, nhanh chóng tìm được câu lạc bộ mỹ thuật rồi tập hợp với đám Bạch Bất Hối thôi.” Lam Đông không dám khinh thường nữa, chỉ mới qua mấy giây thôi mà một người trưởng thành lại tự dưng mất tích, đúng là đáng sợ.
Bọn họ không nhìn thấy quá trình cậu trợ lý mất tích, không biết nguyên nhân cậu ta mất tích, bởi vì không biết nên càng lo lắng bất an hơn.
“Lên đường thôi.”
Một nhóm sáu người giờ chỉ còn lại năm người, trong kênh livestream của Lưu Giang có nhiều người xem như vậy, anh ta nhất định phải ra vẻ ung dung thoải mái.
Đi dọc theo hành lang đen nhánh tiến về phía trước, thỉnh thoảng trong phòng ngủ của nam sinh bị bỏ hoang lại phát ra tiếng động kỳ lạ, giống như có chuột chạy qua, rồi lại giống như có thứ gì đó không cẩn thận sượt qua vách tường sắp tróc.
Ánh đèn mờ tối trên đỉnh đầu chiếu rọi cửa phòng hai bên, thỉnh thoảng trên vách tường lại xuất hiện những cái tên được viết bằng bút đỏ.
“Hình như bên này là ký túc xá dành cho học sinh, chắc là thầy Bạch ở chỗ khác.” Lam Đông và A Lực đi ở đằng trước. Khi đi đến cuối hành lang, bọn họ bất ngờ phát hiện nơi cuối hành lang có một cầu thang dẫn đến một chỗ còn sâu hơn.
“Dưới mặt đất còn một tầng nữa…”
Ánh đèn gần như không chiếu tới tầng dưới cùng nọ. Năm người đứng ở chỗ ngoặt của cầu thang, không ai dám nhấc chân bước xuống dưới trước.
Lan can bằng sắt đầy vết rỉ sét khẽ rung rung, cứ như thể có người ở dưới lầu đang nắm lấy lan can trèo lên trên. Lam Đông lấy điện thoại di động ra chiếu xuống phía dưới, trong bóng tối dày đặc như có thứ gì đó phản chiếu lại ánh sáng.
“Là tấm gương à?”
“Cậu đừng quên con mắt cũng có thể phản chiếu lại ánh sáng đấy.”
“Hay là chúng ta đừng đi xuống nữa.” Cô gái duy nhất trong nhóm của Lam Đông lên tiếng, cô khẽ kéo quần áo của Lam Đông: “Anh có nhớ lần trước chúng ta tham linh, trước khi tứ ca xảy ra chuyện cũng có nói mình nhìn thấy một đôi mắt màu đỏ trong bóng tối…”
“Đừng nhắc tới cái tên chết nhát đó với anh nữa. Từ sau khi cậu ta rời khỏi, lượt xem video của chúng ta tăng lên gấp bội, lúc trước chúng ta toàn bị cậu ta kéo chân sau cả.” Hình như trước đây trong nhóm của Lam Đông có bốn người, nhưng vì một vài nguyên nhân mà người kia đã lựa chọn rời khỏi.
“Có một số người có thể chất dễ bị những thứ kia bám vào, tứ ca cũng chỉ có lòng tốt mà thôi.” Cô gái ít nói ngập ngừng. Cô biết Lưu Giang đang livestream, cho nên vẫn giữ mặt mũi cho Lam Đông.
“Em gái à, trên thế giới này không có ma quỷ gì cả, chỉ có người giả ma giả quỷ thôi.” Lưu Giang khẽ khoác cánh tay cô gái: “Anh không tin ma quỷ, bởi vì anh đã gặp những người còn độc ác hơn ma quỷ nhiều, chẳng hạn như ông chủ nhà ma nọ.”
Cô gái rụt tay lại, không nói thêm tiếng nào nữa.
“Nơi này chẳng có bảng hiệu gì cả, hay là đừng xuống nữa.”
A Lực thì thào đề nghị, đúng lúc Lưu Giang cũng muốn tìm một bậc thang để xuống: “Ừ, tầng ba dưới mặt đất chẳng có lắp đèn gì cả, chắc là khu vực chưa mở cửa của nhà ma đấy. Không phải là tôi không dám đi đâu, nhưng mà chắc là dưới đó chưa xây xong nữa.”
Lưu Giang giao lưu với người xem livestream, nhưng điều khiến anh ta không ngờ là tình hình bình luận lại thay đổi. Rất nhiều quần chúng hóng hớt đều muốn xem thử tầng ba dưới mặt đất có cái gì, trong đó có nhiều tài khoản thản nhiên treo bảng fan hâm mộ của Dạ Tiểu Tâm.
Việc cậu trợ lý bị dọa đến nỗi bỏ chạy khiến Lưu Giang hoảng hốt, nhưng anh ta tự ám thị bản thân vô số lần rằng nơi đây chỉ là một nhà ma, trừ việc dọa người ra thì không thể làm gì khác nữa, mình còn đang livestream, đối phương không thể nào đụng chạm đến thân thể mình được. Nếu như đánh khách tham quan, nhà ma này đừng hòng làm ăn gì nữa.
Thân thể sẽ không chịu thương tổn gì, cùng lắm là bị giật mình một tí thôi, chẳng mất miếng thịt nào cả.
Lưu Giang nghĩ vậy thì an tâm ngay: “Nếu mọi người muốn xem, tôi sẽ đưa mọi người xuống dưới xem thử, chuyện cỏn con ấy mà.”
Anh ta mở đèn pin trên điện thoại di động lên, bảo Lam Đông và A Lực đi lên đằng trước, mình và Tiểu Xuân đứng ở giữa, thợ quay phim thì đi theo sau cùng.
“Có rất nhiều chuyện ma vườn trường có liên quan đến thang lầu. Cầu thang là nơi hẻo lánh, âm khí nặng, là nơi ẩn nấp của rất nhiều thứ bẩn thỉu.” Lam Đông vẫn giữ được bình tĩnh, anh ta bước từng bước xuống dưới, đèn pin trên điện thoại chiếu sáng con đường phía trước. Khi ánh sáng chiếu qua góc tường, một gương mặt trẻ con bỗng xuất hiện.
“Đừng, đừng sợ!” Anh ta hét toáng lên, bàn tay khẽ run đẩy mắt kính lên, cầm điện thoại di động chiếu sáng chỗ ngoặt cầu thang.
Nơi góc tầng ba dưới mặt đất có một đứa bé đang ngồi xổm, mặt nó nằm nghiêng trên vai, như thể cổ bị gãy mất một đoạn.
“Không sao, là người giả thôi, làm giống y như thật ấy.” Lam Đông cẩn trọng bước đến gần con rối nọ, phát hiện bên cạnh đứa trẻ bị vứt rất nhiều cục giấy bẩn thỉu.
Anh ta nhặt đại một cục giấy lên rồi mở ra, trong đó viết một đoạn văn rất dài.
[Hôm đó trong lớp đến lượt tôi trực nhật. Lúc tôi định đi đổ rác thì thấy chỗ ngoặt cầu thang có một đứa bé ngồi xổm, cổ của nó trông rất kỳ cục. Lúc ấy tôi cũng tới cạnh cậu ta giống bạn bây giờ, rồi nhặt cục giấy cậu ta ném lên.]