“Cậu làm sao vậy?” Tô Lạc Lạc thấy Đỗ Siêu Cận sắc mặt trắng bệch, trán toàn mồ hôi lạnh, bản thân cũng trở nên căng thẳng.
“Tôi nói sự thật cho cô thì cô đừng sợ nhé.” Tiểu Đỗ dựa vào người Tô Lạc Lạc: “Tôi nghi ngờ căn nhà ma này thực sự bị ma ám.”
“Cậu đừng có cố ý dọa tôi.” Tô Lạc Lạc là người yêu thích nhà ma, cũng đã tham quan rất nhiều nhà ma, thế nhưng chưa bao giờ nhìn thấy nhà ma kiểu này của ông chủ Trần, một khi tiến vào liền giống như mê cung, thiết kế theo kiểu mở, tự do khám phá.
“Những suy đoán trước đây của thầy Hàn là sai hết, trong cả đám con rối lớn đó không có lấy một nhân viên công tác! Đó vốn không phải người trong nhà ma di chuyển mà là bọn chúng tự mình chuyển động!” Hai tay Tiểu Đỗ nắm chặt, tiếng bẻ tay vang lên cốp cốp: “Không trông cậy vào thầy Hàn được rồi, tôi phải kể lại chuyện này cho đại ca và anh Tống nghe.”
“Bọn họ đã đi xa rồi, cậu chạy chậm thôi!”
Trong lòng Tiểu Đỗ luống cuống, chạy về phía trước, Tô Lạc Lạc đứng ở giữa, không biết nên đuổi theo qua đó hay là nên ở lại với Dạ Tiểu Tâm cùng nhau đợi thầy Hàn.
“Ma ám trong nhà ma? Con rối tự mình động đậy?” Dạ Tiểu Tâm rút hai tờ giấy ghi chú ra rồi dán vào sổ: “Đến nhân viên của nhà ma khác cũng bị lừa, nhà ma này đúng là rất không bình thường.”
Cô đưa ra đánh giá cao: “Lâu rồi chưa gặp chuyện thú vị nào như thế này, hôm nay tôi phải dạo một vòng cẩn thận.”
“Xem bộ dạng cậu con trai kia nói chuyện, hình như cậu ta không có nói dối.” Tô Lạc Lạc tốt bụng nhắc nhở Dạ Tiểu Tâm một câu: “Chúng ta cũng mau chóng đi thôi, mọi người tập hợp lại cùng nhau sẽ có cảm giác an toàn hơn.”
“Tôi luôn cảm thấy nhà ma và ma thuật giống như nhau, đều là dùng hiện tượng giả tạo ra sự kinh ngạc cho mọi người, ai làm hiện tượng giả đó giống thật hơn thì người đó càng thành công hơn.” Dạ Tiểu Tâm cởi bỏ áo ngoài, buộc lên eo, cô duỗi lưng một cái, đường cong tuyệt đẹp ấy khiến người xem duy nhất ở đây không thấy thoải mái: “Từ điểm này mà nói, không nghi ngờ gì nữa, nhà ma ở ngoại ô phía Tây đã thành công.”
“Vậy cô ở đây đi, tôi đi trước đây.”
Mấy vị du khách bất tri bất giác đã phân tán ra rồi, không ai chú ý đến những chữ màu đỏ kia ở trên bức tường, màu chữ đang không ngừng đậm lên, giống như sắp chảy máu vậy.
…
“Đại ca, anh đừng khuyên tôi, cái tên Hàn Thu Minh này thật sự có chút bản lĩnh, nhưng điều này không đại biểu cho việc chúng ta phải chịu sự tức giận của anh ta!” Trong lòng Tống An thấy bất bình thay Quách Diểu: “Quả thật phương án thiết kế là do anh ta đề xuất, nhưng nội dung là mọi người cùng nhau tạo ra mà, bố trí cảnh tượng cụ thể đều là chúng ta làm, liên quan gì đến anh ta?”
“Được rồi, được rồi, cái cậu nói tôi đều biết, nhịn một chút thì gió êm sóng lặng, dù sao anh ta cũng là nhà thiết kế do ông chủ mời đến.” Quách Diểu đã không còn nhỏ tuổi, có rất nhiều thứ cũng nghĩ thoáng hơn: “Cái nghề làm nhà ma này càng ngày càng bị chững lại, mọi người đều vì kiếm miếng cơm ăn, không cần phải cứng nhắc quá.”
“Nhưng anh nhìn cái mặt đắc ý đó của anh ta kìa, lại còn chuẩn bị đi cáo trạng với ông chủ? Nói thật, nếu ông chủ đuổi anh đi, cho anh ta lên làm tổng phụ trách, tôi sẽ từ chức ngay lập tức.” Tống An tính cách bộc trực, chứ không lươn lẹo nhiều điều.
“Yên tâm đi, ông chủ sẽ không đồng ý đâu.” Quách Diểu nói xong cũng thở dài, trong lòng cũng không chắc chắn, từ sau khi bị bắt rời khỏi Tân Hải, nhà ma của bọn họ cũng bắt đầu xuống dốc: “Tìm được máy ghi âm trước rồi nói, bên ngoài nhà ma còn có người hâm mộ của Bệnh Viện Điền Đằng xem đấy, không được để bọn họ thất vọng đâu.”
“Được.”
Hai người đi về phía trước, khi đi qua góc hành lang thứ hai, phát hiện cảnh tượng tiếp theo vẫn là một hành lang.
“Cái nhà ma này có ý gì? Cứ để chúng ta đi mãi không có điểm dừng à?”
Ánh sáng càng ngày càng âm u, màu bức tường trên hành lang thêm đậm, loang lổ lốm đốm, bên trong như có những tia máu.
Giẫm lên tấm chăm đệm cao thấp không đều, ngửi thấy mùi lạ của thuốc và những mùi hỗn tạp khác, cảm giác giống như đã chui vào trong thực quản của con quái vật nào đó vậy.
“Ông chủ Trần thiết kế như thế này chắc chắn có dụng ý của anh ta, có thể là để tạo ra cảm giác càng chân thực hơn nữa.” Quách Diểu cạo một miếng sơn tường ra, ngón tay dùng lực, nhẹ nhàng bóp nát nó: “Trên đường đi, tôi nhìn thấy các con số ngoài cửa một số căn phòng không bị che khuất. Số của tất cả các phòng trong hành lang thứ nhất bắt đầu bằng số 4, hành lang thứ hai bắt đầu bằng số 3 và hành lang này bắt đầu bằng số 2.”
“Chữ số đang không ngừng giảm đi?”
“Tôi nghi ngờ rằng nguyên mẫu thực tế của toàn bộ cảnh tượng này là một tòa nhà bốn tầng. Ông chủ Trần đã khôi phục hoàn toàn chúng, mỗi hành lang đại diện cho một tầng trong toà nhà.” Quách Diểu nhìn bức tường lốm đốm cũ nát: “Đến số phòng cũng giữ lại, còn cố ý làm cũ đi, không bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ bé nào, đây không chỉ đơn giản là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nữa.”
“Đúng, tôi cũng có cảm giác như vậy. Chúng ta tạo ra nhà ma là để đem đến sự sợ hãi cho du khách, còn tất cả những việc ông chủ Trần này làm lại có cảm giác giống như là xem cảnh tượng là một tín ngưỡng để điêu khắc, các chi tiết và cả những chữ bằng máu kia ở trên tường nữa, thật sự là đã cán mốc bệnh hoạn rồi.” Sự tức giận của Tống An dần mất đi, nỗi sợ hãi lại bắt đầu bén rễ trong lòng: “Đi cả đoạn đường, nhìn thấy vô số con chữ bằng máu, chúng ta chỉ nhìn thôi đã nổi hết da gà rồi, rất khó tưởng tượng ra anh ta làm sao viết từng chữ từng chữ kia lên được.”
“Những chữ máu kia mới cũ không giống nhau, có cái là gần đây mới viết lên, có cái lại như được viết từ mấy chục năm trước.” Trong lòng Quách Miêu cũng bắt đầu run rẩy, trong đầu anh ta hiện ra một bức tranh - vào ban đêm, khi mà mọi người đã yên giấc, chủ nhân của ngôi nhà ma một mình ôm một thùng đầy sơn đỏ, khuôn mặt dữ tợn, cả người ở trong trạng thái cuồng loạn, và bắt đầu viết từng chữ “tàn nhẫn” lên tường.
“Trước khi vào nhà ma, tôi nghe ông chủ Trần nói căn nhà ma này đã kinh doanh được năm sáu năm rồi, có thể nào là bắt đầu từ thời cha mẹ anh ta, bọn họ đã tạo ra cảnh này rồi không?”
“Dùng khoảng thời gian năm năm để tạo ra cảnh này, bọn họ có mưu đồ gì?” Chính vì đều là kinh doanh nhà ma như nhau, vì thế Quách Diểu rất rõ để làm ra một cảnh tượng như thế này cần tốn rất nhiều thời gian và sức lực: “Lúc còn ở cổng Khu Nội Trú Số Ba, chúng ta nâng tấm ván giường lên nhìn, ông chủ Trần còn xử lý đặc biệt ở những chỗ mà du khách hoàn toàn không chú ý, hành vi như này rất không bình thường.”
“Anh đợi một chút, tôi cứ thấy cái tên Khu Nội Trú Số Ba này hơi quen thuộc.” Tống An lấy điện thoại ra, lên mạng tìm một lúc, kết quả hiện ra khiến sắc mặt cậu rất kém: “Đại ca, Cửu Giang thật sự có nơi tên là Khu Nội Trú Số Ba! Bệnh nhân tâm thần phạm tội, giết người, giam cầm, mấy ngày trước bên cảnh sát đã phát lệnh truy nã bệnh nhân từng ở chỗ đó!”
“Lời ông chủ Trần nói đều là thật ư?” Con ngươi Quách Diểu trợn lớn: “Thứ nguy hiểm như vậy ở bên ngoài, thế mà anh ta chỉ dùng một câu nhẹ nhàng để cho qua sao?”
“Trên mạng nói Khu Nội Trú Số Ba bị bỏ hoang từ năm năm trước, căn nhà ma này của anh ta cũng bắt đầu kinh doanh từ năm, sáu năm trước đấy!” Tống An đối chiếu thời gian, phát hiện vừa khớp nhau.
“Toi rồi!” Dường như đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, Quách Diểu truy hỏi: “Cậu tra kĩ lại xem, xem xem trong lệnh truy nã của cảnh sát có điều gì liên quan đến ông chủ Trần, chẳng hạn như chiều cao, cân nặng, phong cách ăn mặc… tương tự.”
“Đại ca, anh nghi ngờ ông chủ Trần từng là bệnh nhân của Khu Nội Trú Số Ba ư?”
“Người bình thường có khả năng dùng thời gian năm, sáu năm để làm lại một khu nội trú y hệt vậy không? Mỗi một chi tiết đều có thể khắc họa một cách chân thực như vậy, sợ rằng chỉ có người sống lâu ở trong đó mới có thể làm được tất cả thôi!” Quách Diểu càng nghĩ càng thấy đáng sợ: “Ông chủ Trần này qua cửa Bệnh Viện Điền Đằng, toàn bộ quá trình nhịp tim đều dưới 100, loại người như thế này sao có thể là người bình thường cơ chứ?”
“Hay là chúng ta không tham quan nữa, đi thẳng ra ngoài luôn?”
“Bây giờ đi, có thể sau này cũng sẽ bị nhắm vào.”
“Tại sao?”
“Vốn dĩ cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba vẫn chưa công khai, ông chủ Trần cũng nói là vẫn còn chưa hoàn thiện, bây giờ nghĩ lại cái này có lẽ chỉ là kiếm cớ thôi.” Quách Diểu thật muốn giết Hàn Thu Minh: “Ở đây có lẽ còn ẩn giấu một bí mật lớn.”
Tống An thấy vẻ mặt Quách Diểu nghiêm túc, nhỏ giọng hỏi: “Là bí mật gì?”
“Trước khi tôi tới đã hỏi qua người quản lí của Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, trong lúc vô ý đối phương đã nhắc đến việc vào nửa năm trước cha mẹ ông chủ Trần đã mất tích một cách kì lạ, không để lại bất kì manh mối nào.” Quách Diểu nhìn dòng chữ máu điên cuồng trên hành lang, cảm giác trong lòng đầy ớn lạnh.
“Mất tích?” Vẻ mặt ngạc nhiên của Tống An bỗng dần dần cứng lại, cậu như thể chợt nghĩ đến điều gì đó, đôi mắt bất chợt trừng to ra.