Trần Ca mang rác ra khỏi Khu Nội Trú Số Ba, đi tới nhà vệ sinh rửa mặt, rất nhanh lại vùi mình vào công việc.
6 giờ rưỡi tối, ngôi nhà ma ngừng đón khách, Trần Ca bảo Từ Uyển và Tiểu Cố quét tước vệ sinh, còn mình thì đi tìm chú Từ. Anh muốn lấy chìa khóa xe chở hàng của khu vui chơi, chuẩn bị tối nay đưa con rối về.
Xử lý xong những việc đó, anh lại xuống tầng hầm tìm bác sĩ Trần.
Hai người trao đổi phương thức liên lạc, sau đó Trần Ca dùng miếng vải đen che mắt bác sĩ Trần lại, đưa người ra khỏi ngôi nhà ma, bắt xe đến gần ngoại ô phía tây.
Đường đi không mất nhiều thời gian, gần 7 giờ Trần Ca lại quay về khu vui chơi Thế Kỷ Mới, Từ Uyển và Cố Phi Vũ đã dọn dẹp sạch sẽ cổng nhà ma.
“Vất vả rồi, còn lại cứ giao cho anh.” Trần Ca nhận cái chổi, lấy điện thoại ra gọi cho Tiền Quý Căn: “Ông chủ Tiền, chuẩn bị sẵn vật liệu bên anh đi, đêm nay chắc tôi sẽ ở lại xưởng cả đêm, tạo ra nhóm con rối đầu tiên.”
“Được, tôi sẽ ở xưởng chờ anh.” Ông chủ Tiền rất sảng khoái, ngay khi cửa hàng của anh ta sắp phá sản, Trần Ca xuất hiện khiến anh ta thấy được hy vọng.
Trần Ca ngắt điện thoại, quay đầu nhìn thấy hai người Từ Uyển và Tiểu Cố còn chưa đi: “Hai người còn có chuyện gì sao?”
“Anh là ông chủ mà em cảm thấy anh còn cực hơn nhân viên, ngày nào cũng thức đêm, lại còn thức thâu đêm.” Từ Uyển đã tẩy trang, nhìn có hơi đáng yêu, nhưng so với lúc mới tới ngôi nhà ma làm việc, cô đã chín chắn hơn rất nhiều.
“Anh Trần, anh xem hai người bọn em có thể giúp anh việc gì không?” Tiểu Cố cũng đi tới: “Dù sao em về nhà sớm cũng không có làm gì.”
Nhân viên chủ động muốn tăng ca, Trần Ca cũng hơi xúc động, anh ngẫm nghĩ, cảm thấy vận chuyển hai mươi con rối cũng là vấn đề lớn nên không từ chối.
“Được, hai người đến đây với anh đi, chúng ta tranh thủ hoàn thành trước 12 giờ.”
Đóng cửa nhà ma, Trần Ca lái xe tải của khu vui chơi, đưa Từ Uyển và Cố Phi Vũ cùng tới nhà xưởng.
Buổi sáng Trần Ca đã làm xong phôi mô hình rồi, anh chỉ dẫn đơn giản cho Cố Phi Vũ và Từ Uyển một chút để họ biết sau đó phải làm thế nào, giao cho hai người những công việc không đòi hỏi kỹ thuật như đắp nặn, khuân vác.
11 giờ đêm, nhóm hai mươi con rối đầu tiên đã làm xong.
Mô hình này sử dụng vật liệu tốt nhất, có tỉ lệ y hệt như người thật nhưng vì tiết kiệm thời gian, Trần Ca cũng không trang điểm hay phối quần áo cho mô hình.
Mấy người hợp sức mang mấy mô hình con rối lên xe chở hàng, mang hết tất cả về ngôi nhà ma.
“Những việc còn lại anh từ từ làm cũng được, hai người mau về nhà đi.”
Trần Ca nhìn đồng hồ, sau 12 giờ đêm nay ngôi nhà ma chào đón lần xây dựng thêm thứ ba, ngôi nhà ma cũng chính thức nâng cấp thành Mê Cung Run Rẩy, anh lo sẽ có động tĩnh gì quá lớn khiến cho Từ Uyển và Tiểu Cố nghi ngờ.
“Ông chủ, một đống mô hình thế này một mình anh dọn đến bao giờ? Tiểu Cố nhìn mô hình mấy con rối nằm ngang dọc trong hành lang ngôi nhà ma, buổi tối nhìn thật sự hơi đáng sợ.
“Lát nữa anh còn phải trang điểm từng cái, như vậy mai mới có thể bắt đầu sử dụng.” Trần Ca nói cảm ơn với hai người rồi đóng cửa lớn của ngôi nhà ma lại.
“Một mình anh làm tới khi nào xong?” Cố Phi Vũ còn muốn nói gì nữa, nhưng Trần Ca đã bắt đầu làm việc: “Thật là liều mạng, quả nhiên trên thế giới này không có ai có thể tự nhiên thành công.”
“Đừng cảm thán nữa, sáng mai gặp.” Từ Uyển vẫy vẫy tay rồi đi thẳng.
Khu vui chơi chỉ còn lại một mình Cố Phi Vũ, so với ban ngày ồn ào náo nhiệt, buổi tối khu vui chơi có vẻ trống trải và u ám.
Trong đầu cậu ta lại hiện lên hình ảnh những con rối nằm ngang dọc chồng lên nhau trên hành lang, không khỏi rùng mình: “Ông chủ đúng là ông chủ, đổi lại là mình, nếu mà ở lại đây cả đêm thì sẽ không chịu nổi.”
Tiểu Cố rời khỏi khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Hiện giờ đã là 11 giờ rưỡi, xe buýt đã dừng từ lâu, phòng trọ của cậu ta ở ngoại thành, cách khu vui chơi Thế Kỷ Mới hơi xa một chút.
“Bắt xe về sao?” Cố Phi Vũ sờ sờ túi tiền, có hơi đau lòng, cậu ta lên thành phố làm thuê mấy tháng, cũng đã nhận được lương chỗ Trần Ca một lần nhưng thuê nhà, nằm viện lại tốn không ít tiền, bình thường cậu ta ăn cơm hộp còn tiếc, luôn tự mình nấu cơm.
“Dù sao cũng không có việc gì, cứ đi từ từ về nhà cũng được, có thể đi được đến đâu thì đi, mệt thì gọi xe, như vậy thì cũng có thể tiết kiệm thêm một chút.” Cố Phi Vũ đeo tai nghe, đi dọc theo đường cái về hướng ngoại thành.
Gió đêm thổi vào trong ống tay áo, có hơi lạnh, người đi đường thưa thớt, đèn đường hai bên càng ngày càng mờ.
Đi được khoảng 40 phút, đã là 12 giờ đêm, Cố Phi Vũ bỗng nhiên nghe thấy có người hỏi cậu ta đi đâu? Có muốn lên xe không?
Cậu ta tháo tai nghe xuống, nhìn trái nhìn phải, lại thấy xung quanh chẳng có ai.
“Kỳ lạ thật? Chẳng lẽ giọng nói kia truyền ra từ trong tai nghe? Cậu ta đeo tai nghe lên nghe lại lời bài hát vừa rồi một lần, lại không nghe thấy giọng nói nào khác: “Sao vậy nhỉ?”
Cố Phi Vũ nghe mãi mà vẫn không rõ, đèn đường hai bên có vẻ lại càng tối hơn, xung quanh không có ai, một mình cậu ta lẻ loi đi trên đường.
Các tòa nhà dần dần trở lên thấp bé, càng lúc càng vắng vẻ, đây rõ ràng là con đường thường ngày cậu ta vẫn đi về nhà, nhưng lại cho cậu ta cảm giác khác lạ.
Lại đi hơn 10 phút, Cố Phi Vũ đi tới một ngã ba, một bên là con đường quen thuộc về nhà cậu, con đường bên kia lại hơi lạ mắt, hình như trước kia cậu ta chưa từng thấy con đường này.
“Cậu muốn đi đâu?” Bên tai lại nghe thấy giọng nói vừa rồi, Cố Phi Vũ hơi tháo tai nghe xuống, cậu ta nhìn sang bên cạnh mới thấy đằng sau mình không biết đã xuất hiện một chiếc xe buýt từ bao giờ.
Thân xe cũ nát, thoạt nhìn có vẻ cũ lắm rồi, đèn ở đầu xe cũng không sáng, bên trong lác đác ngồi mấy hành khách, bọn họ đa phần đều cúi đầu, có vẻ đang nghịch điện thoại.
“Đã gần 1 giờ sáng, sao lại còn có xe buýt?” Không hiểu sao Cố Phi Vũ cảm thấy có hơi sợ hãi, cậu ta lui lại vào lề đường, còn chưa đi được mấy bước, điện thoại đột nhiên rung lên.
Mở điện thoại ra, Cố Phi Vũ thấy Trần Ca gửi cho mình một bao lì xì, phía dưới còn có một tin nhắn thoại.
“Tiểu Cố, vất vả rồi, đây là phí tăng ca.”
Giọng nói của Trần Ca trong màn đêm lạnh lẽo lại có vẻ rất ấm áp, Tiểu Cố nhận bao lì xì, định kể chuyện lạ mình gặp được với Trần Ca, cậu ta còn chưa gọi được cho Trần Ca, quay đầu nhìn lại, lại thấy chiếc xe buýt kia đã chạy xa.
Chiếc xe chạy vào con đường xa quốc lộ xa lạ kia.
Cố Phi Vũ đứng ở ngã ba đường, nhìn thấy xe buýt rời đi, đèn hai bên đường trở lại bình thường, cơ thể cũng không cảm thấy lạnh như trước đó.
“Thật kỳ lạ.” Cố Phi Vũ không dám một mình chạy lung tung, đứng ở ngã ba một lát, bắt một chiếc xe taxi.
“Cậu muốn đi đâu?”
“Khu nhà trọ bên cạnh thôn Minh Hoa.” Trong lòng Cố Phi Vũ còn đang nghĩ đến chuyện chiếc xe buýt, cậu ta hỏi tài xế bằng vẻ không chắc chắn lắm: “Đại ca, khi anh lái xe đến đây có thấy một chiếc xe buýt đi qua không?”
“Không có.” Tài xế thông qua kính chiếu hậu liếc nhìn Cố Phi Vũ một cái, anh ta thấp giọng nói: “Người trẻ tuổi các cậu gần đây làm sao vậy? Mấy hôm trước tôi ở ngoại ô phía đông gặp một vị khách, cũng giống hệt cậu. Lên xe thì hỏi tôi có nhìn thấy chiếc xe của công ty vận tải chạy qua không? Con đường này rộng như vậy, có xe chạy qua hay không, các cậu không nhìn thấy à?”