Thành phố máu hạ xuống, đại dương sương mù bị tách ra, áp lực khổng lồ khó tả khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc.
Những sợi dây xích khắc sâu nỗi tuyệt vọng vào cơ thể của bác sĩ Cao, hòa vào máu thịt của ông ta.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra với ông ta trong thành phố máu, hơi thở mà ông ta toát ra vào lúc này còn đáng sợ hơn cả Trương Nhã.
Đôi mắt đỏ ngầu từ từ rời khỏi những tơ máu đằng sau lưng con mèo trắng, bác sĩ Cao nhìn chằm chằm vào con quái vật đang cõng bệnh viện.
Ông ta đã đưa ra quyết định gần như ngay lập tức, chỉ cần con quái vật cõng bệnh viện này bị thương nặng thì Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa sẽ rất khó di chuyển trong đại dương sương mù, tạo cơ hội cho thành phố màu máu nuốt chửng bệnh viện.
“Người gây ra tất cả tội lỗi là tôi, nhưng mà mấy người lại nguyền rủa vợ tôi đến chết.”
“Tôi lẩn trốn ở Tây Tạng, hy vọng rằng mấy người có thể cho tôi một cơ hội. Nhưng mấy người lại không tha thứ, đuổi tận giết tuyệt tôi từ Tân Hải đến Hàm Giang, đuổi từ trong ra ngoài.”
“Hiện tại tôi đã mất đi tất cả, không gia đình, không quá khứ.”
Xích sắt phát ra tiếng động lớn, vô số đường vân màu đen quấn lấy mặt ngoài của dây xích, bác sĩ Cao biết mình không phải là đối thủ của tất cả hung thần trong bệnh viện, cho nên ngay từ khi bắt đầu ông ta đã không nghĩ đến chuyện chiến thắng.
Liều mạng làm tất cả mọi thứ, dùng phương pháp an toàn nhất để đồng quy vu tận, ông ta không cần chiến thắng, chỉ cầu sẽ không thua.
Bác sĩ Cao chính là biến số thứ nhất, thành phố màu máu vô biên càng ngày càng đến gần bệnh viện.
Trước đây Thông Linh Trong Trường Ma cũng ở rất gần thành phố màu máu, nhưng bởi vì quá gần cho nên đã bị thành phố màu máu này nuốt chửng.
Vẻ mặt bình tĩnh của Viện trưởng cuối cùng cũng thay đổi, ông ta đã nhận ra bác sĩ Cao.
Đôi mắt lạnh lùng di chuyển giữa bác sĩ Cao và bác sĩ Tôn, sắc mặt của Viện trưởng càng ngày càng xấu đi, hai bác sĩ mà ông ta xem trọng nhất trong đời này lại đang đứng ở phe đối lập với mình, trở thành kẻ thù sống còn.
“Người và thần đối lập nhau, tôi muốn biến cậu trở thành một thần không hề có nhược điểm, nhưng bây giờ cậu lại muốn đồng quy vu tận cùng tôi?”
“Cũng chỉ là một con quỷ có thể chịu đựng càng nhiều đau đớn và tuyệt vọng hơn mà thôi, đó cũng xứng được gọi là thần sao?" Cánh tay đang giơ lên của bác sĩ Cao nặng nề rơi xuống, ông ta đập một sợi dây xích sắt vào tầng cuối cùng của bệnh viện.
Máu tươi gớm ghiếc bắt đầu lan tràn, thành phố màu máu vô biên giống như một con thú hoang to lớn bị đánh thức, há cái mồm đầy răng nanh xông vào Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Toàn bộ bệnh viện đang bắt đầu rung chuyển, khi tơ máu đỏ ngầu lan đến cánh cửa dưới cùng của bệnh viện thì hung thần cõng bệnh viện dứt khoát từ bỏ Trần Ca, và một lần nữa bảo vệ cánh cửa bằng thân hình to lớn của mình.
Hắn muốn bảo vệ cánh cửa, nhưng bác sĩ Cao không phải là Trần Ca.
Khi hung thần của bệnh viện thu cơ thể lại bệnh viện, bác sĩ Cao đã đập xích sắt vào cánh cửa đó.
“Cậu quá chậm.”
Trên cánh cửa màu đen hiện ra vết máu, cánh cửa này vốn có màu đỏ như máu nhưng bề ngoài lại bao phủ vô số lời nguyền rủa, cho nên nhìn từ xa sẽ có cảm giác như một cánh cửa đen tuyền.
Hai chủ tịch mới và cũ của Hiệp hội kể chuyện lạ đã có một sự đồng lòng đáng ngạc nhiên trong trận chiến này, vây Ngụy cứu Triệu, cả hai người họ đều coi cánh cửa là bước để đột phá.
Con quái vật cõng bệnh viện có khí thế rất kinh khủng, nhưng bác sĩ Cao, người được thành phố màu máu hậu thuẫn, mới là một hung thần thực sự, ông ta mang trong mình ý định sẽ hồn phi phách tán cho nên không hề quan tâm đến việc cơ thể có bị thương hay không, ông ta chỉ muốn phá hủy cái nơi đã thay đổi cuộc sống của mình.
Những sợi dây xích xuyên qua tầng dưới cùng bệnh viện, bác sĩ Cao không hề chiến đấu với hung thần của bệnh viện, ngoài việc tấn công vào cánh cửa, ông ta liên tục nối bệnh viện với thành phố màu máu bằng dây xích.
Hung thần của bệnh viện có cơ thể cồng kềnh, cộng với sự quấy rối của bốn áo đỏ cấp cao nhất, một mình hắn gần như không thể ngăn cản được bác sĩ Cao.
Ngày càng có nhiều dây xích nối giữa thành phố màu máu và bệnh viện, năng lượng máu như thủy triều tràn vào bệnh viện dọc theo dây xích, vô số cô hồn dã quỷ nhân cơ hội này trốn thoát khỏi thành phố màu máu, chúng cũng không thể dừng lại quá lâu trong sương mù đen, cho nên tất cả đều xông về phía bệnh viện.
Trước đây, cảnh bốn sao Thông Linh Trong Trường Ma cũng đã phải đối mặt với thành phố màu máu, liều mạng kháng cự cũng chỉ trì hoãn thời gian bị nuốt chửng mà thôi.
Viện trưởng biết rất rõ sự đáng sợ của thành phố màu máu, ông ngay lập tức sai “Cật” đi ngăn cản bác sĩ Cao, tự mình đi đến đối phó với Trương Nhã.
Trương Nhã, người đang cận kề cái chết, đã được giảm bớt áp lực, để không cho Viện trưởng hoàn thành được lời nguyền, cô dốc toàn lực phản công.
Tóc đen che trời, sóng máu cuộn trào, càng đến gần thành phố màu máu, sức mạnh của Trương Nhã dường như càng mạnh, dường như có một mối liên hệ kỳ diệu giữa cô và thành phố màu máu.
“Cật" và con quái vật khổng lồ cõng bệnh viện cùng lúc tấn công bác sĩ Cao, nhưng bác sĩ Cao và Trần Ca chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa bị nguyền rủa, trong quá trình chém giết, tầng dưới cùng của bệnh viện đã bị rất nhiều dây xích xuyên thủng.
Khi cơn thủy triều máu vô biên ập đến, cuối cùng Viện trưởng cũng để lộ ra con át chủ bài của mình.
Dưới sự điều khiển của ông ta, lời nguyền tích tụ mấy chục năm trong toàn bệnh viện từ từ trỗi dậy, bao vây lấy bệnh viện!
Máu tươi lao thẳng vào bệnh viện, Viện trưởng biết rằng chiếc lồng giam nguyền rủa cũng không thể tồn tại quá lâu, nhưng ông ta tự tin rằng mình có thể giải quyết được tất cả những kẻ thù của bệnh viện trước khi lồng giam này bị phá vỡ.
Chiếc áo khoác đỏ như máu chuyển sang màu đen sẫm, tên của những kẻ bị giết bởi nguyền rủa xuất hiện bên cạnh ông ta, và mỗi dòng chữ gồm những sợi tơ nhỏ màu đen đại diện cho một sinh mạng, vợ của bác sĩ Cao cũng nằm trong số đó.
“Cậu là bác sĩ hoàn hảo nhất mà tôi từng gặp, tôi đã muốn cho cậu làm Viện trưởng kế nhiệm tôi, nhưng tiếc là cậu đã lựa chọn sai lầm.” Viện trưởng dùng tay trái bóp cổ Trương Nhã trong bộ quần áo bệnh nhân, những dòng chữ máu trong tim Trương Nhã đang bị nguyền rủa xé nát, tay phải ông ta đã tìm thấy tên của vợ bác sĩ Cao: “Tất cả những ai vào bệnh viện này đều sẽ bị nguyền rủa, cậu nghĩ cậu trở thành một hung thần là có thể chống lại nó sao?”
Ngón tay của ông ta đâm vào tên của vợ bác sĩ Cao một cách nặng nề, đồng thời, động tác của bác sĩ Cao rõ ràng đã chậm hơn nhiều, như thể trái tim ông ta đã bị đâm một nhát dao.
Khóe miệng chảy máu, cơ thể bị xiềng xích bao phủ, nỗi đau trong trái tim không những không khiến bác sĩ Cao cảm thấy đau đớn mà còn khiến ông ta cười điên dại: “Tôi còn tưởng rằng mình đã không còn yêu cô ấy nhiều như vậy nữa, không ngờ khi cái tên của cô ấy bị đâm mà tôi vẫn thấy thế này! Xem ra hình như tôi vẫn chưa hoàn toàn thay đổi, cho dù có trở nên không giống người cũng chẳng giống quỷ thì tôi vẫn là tôi!”
Xiềng xích bị chiếc lồng nguyền rủa chặn lại, những ma quỷ trong thành phố màu máu không thể vào được, bác sĩ Cao và Trương Nhã đồng thời bị nguyền rủa, Trần Ca và những người khác giờ đã đến thời khắc nguy hiểm nhất.
Ba hung thần trong bệnh viện đã tồn tại rất lâu, mà cũng không hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, nhưng khi đối mặt với sinh tử, bọn họ đều bùng nổ hoàn toàn sức mạnh chân thực nhất.
“Đã đến giây phút cuối cùng rồi.”
Trần Ca nhìn vào sự hỗn loạn trước mặt, hai tay anh nâng trái tim của đứa trẻ đó lên, chuẩn bị bước vào thời khắc đổi tim quan trọng nhất, vào lúc không thể bị quấy rầy, anh đã gọi ra một cái tên.
“Diêm Đại Niên!”
Một bàn tay vươn ra từ tấm lưng đầy sẹo của anh, Diêm Đại Niên đã xé rách da trên lưng Trần Ca, lộ ra một bức họa bằng xương bằng thịt giấu ở bên trong!
Tám cái chân ghê tởm và đáng sợ bước ra từ phía sau lưng Trần Ca, một áo đỏ giống như một con nhện đang nằm ở phía sau lưng Trần Ca.
Luận hơi thở, áo đỏ này có vẻ yếu hơn một chút so với những áo đỏ cấp cao nhất, nhưng điều khiến người ta không thể tin được chính là trong cơ thể của áo đỏ này có một cánh cửa máu!
Để che giấu con át chủ bài này, Trần Ca đã yêu cầu Trương Ức xóa ký ức của anh và hầu hết các nhân viên về con trai của nữ quỷ trong đường hầm khi đang trên đường đi đến bệnh viện.
Trần Ca đã đi vào rất nhiều cánh cửa máu, anh cũng biết rằng Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có khả năng tước đoạt ký ức, vì vậy anh ấy đã yêu cầu Trương Ức giấu ký ức của mình trước khi vào bệnh viện!
Đầu óc anh trống rỗng thì đối phương cũng sẽ không có cách nào tước đi ký ức của anh được, đây là điều mà chỉ Trương Ức mới có thể làm được.
Sau khi chuẩn bị tất cả những thứ này, cuối cùng Trần Ca đã yêu cầu Diêm Đại Niên vẽ một bức tranh che đi hơi thở lên trên lưng của anh với cái giá phải trả là tiêu hao vĩnh viễn một trang truyện tranh.
Để kích hoạt con át chủ bài này, chỉ có một điều kiện tiên quyết, đó chính là tìm được Trương Ức.
Anh đã quên mất sự tồn tại của con trai nữ quỷ trong đường hầm, bệnh viện xem qua trí nhớ cũng bỏ qua chuyện này, bọn họ hoàn toàn không ngờ Trần Ca lại mang theo một cánh cửa máu bên mình!
Mọi chuyện xảy ra đều nằm trong dự đoán của Trần Ca, hiện tại bệnh viện bị lồng giam nguyền rủa phong ấn và hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, Trần Ca đẩy cánh cửa trong cơ thể con nhện khổng lồ ra.
Một làn sóng máu đổ vào bệnh viện, một bóng người dần hiện lên trong đống tơ máu điên cuồng.
Áo đỏ mất tay, Bạch Thu Lâm cầm một bức tranh không hoàn chỉnh bước ra khỏi cánh cửa: “Ông chủ, tôi đã tìm được người mà cậu muốn tìm rồi!”
Máu tươi vô biên bắt đầu lan tràn, con trai của nữ quỷ trong đường hầm lộ ra vẻ mặt vô cùng đau đớn, trên cánh cửa máu không ngừng xuất hiện những vết nứt, một hơi thở khủng bố không thể nào hình dung được đang mạnh mẽ trào ra.
Một lát sau, một bàn tay nhợt nhạt nắm lấy khung cửa, một họa sĩ có vẻ ngoài rất giống Phạm Úc bước ra khỏi đó.
Ngón tay của anh ta dính máu, trong tay đang cầm một mảnh da người, dùng ánh mắt sâu thẳm như bầu trời đêm nhìn về phía Viện trưởng.
“Người mà cậu muốn tôi vẽ, chính là ông ta sao?”