“Theo quan điểm của một người bình thường, tôi có thể bị coi là một kẻ điên, ít nhất thì con chó già đó vẫn luôn nói như vậy, ông ta còn tuyên bố muốn giết tôi.” Anh Hồng cười khinh thường, cô không nói tiếp nữa, hình như nếu cô còn nói nữa thì sẽ liên quan đến một bí mật khác.
“Tôi đã hiểu sơ sơ rồi, cậu xuất hiện là do Anh Bạch bị vây trong sợ hãi lâu ngày, không có ai để dựa vào nên mới kích thích ra tính cách hoàn toàn trái ngược với tính cách của cô ấy như vậy.” Trần Ca cố gắng tìm kiếm điểm giống nhau giữa bản thân và hai người Anh Hồng cùng Anh Bạch, nhưng sau ngẫm lại thật lâu thì cũng không phát hiện ra mình và hai người đấy có điểm gì giống nhau.
Từ nhỏ gia đình êm ấm hạnh phúc, không lo ăn uống, ngoại trừ phương pháp giáo dục của cha mẹ có hơi đặc biệt thì không tìm được chút gì khác với những đứa trẻ bình thường khác.
“Thời thơ ấu của mình rất bình thường, cũng không tồn tại chuyện bị ngược đãi như vậy.” Trần Ca nhìn về phía Anh Hồng một lần nữa: “Hai người bây giờ là hai cá thể khác nhau sao? Liệu rằng hai người có khả năng hợp thành một không?”
“Tôi không biết, chưa từng thử, cũng không có khả năng, cô ấy vẫn luôn trốn tránh, chắc là cũng không muốn ở bên cạnh tôi.” Ánh mắt Anh Hồng nhìn ông Hiệu trưởng có một chút ghen tị: “Vào thời điểm khó khăn nhất, tôi là người giúp đỡ cô ấy, nhưng hiện tại cô ấy lại sợ hãi tôi, thậm chí còn thân cận với một người ngoài hơn.”
Anh Hồng rất bất mãn với ông Hiệu trưởng, trong lòng cô tràn đầy cảm xúc tiêu cực. Dưới cái nhìn của cô, Anh Bạch gặp phải những chuyện đó, ông Hiệu trưởng không thể trốn tránh trách nhiệm được.
Cô oán hận mọi thứ xung quanh mình, ghét mọi thứ và chỉ đối xử tốt với một mình Anh Bạch, nhưng lòng tốt này không phải không cần đánh đổi gì, nói không chừng có một ngày nào đó Anh Hồng triệt để biến thành cực đoan, cô sẽ làm điều gì đó với Anh Bạch, và dùng cách đó để thực sự chiếm lấy Anh Bạch.
“Cậu tỉnh dậy vào một buổi tối nào đó, không có bất kỳ dấu hiệu nào...” Trần Ca đang nghĩ đến một tình huống khác: “Chẳng lẽ là do cô ấy đột nhiên hoảng sợ, vượt quá giới hạn tâm lý nên mới dẫn đến chuyện như vậy không?”
Trần Ca cảm thấy điều này rất phù hợp với hoàn cảnh của chính mình. Người ta hay nói trẻ con có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thể nhìn thấy, ký ức về khoảng thời gian đó giờ đã phai mờ, rất có khả năng chính anh khi đó cũng đã nhìn thấy những thứ vượt quá phạm vi chịu đựng của tâm lý, cho nên mới xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, nên mới tách ra Minh Thai.
“Chỉ mới liếc mắt nhìn qua đã trực tiếp sụp đổ, có thứ gì đáng sợ như vậy chứ?" Câu hỏi trước còn chưa có câu trả lời, một câu hỏi mới đã xuất hiện.
“Hỏi xong chưa? Bây giờ có thể đưa cặp sách cho tôi được chưa?" Giọng điệu và sắc mặt của Anh Hồng đã thay đổi rất nhiều so với trước đây, nếu không phải tận mắt chứng kiến, Trần Ca khó có thể tưởng tượng được, cùng là một người, có một gương mặt giống hệt nhau nhưng lại có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau.
“Được rồi.” Trần Ca đưa cặp sách cho Anh Hồng: “Chúng ta đã đứng ở đây lâu rồi, trường ma này giờ đã đại loạn, chúng ta phải nhanh chóng hành động.”
Sau khi tìm ra thông tin mà mình muốn biết, Trần Ca đưa ông Hiệu trưởng và những người khác ra khỏi phòng học. Nhìn lại Trường Trung học Mộ Dương ở phía sau cánh cửa, trong lòng anh dâng lên một cảm giác không thể giải thích được.
Mọi sự trùng hợp tưởng chừng như vô tình lại có thể đều do một tên đầu sỏ thay đổi được số phận đứng sau.
“Cảm giác này thật không thoải mái, nhưng có điều trên người mình cũng có những thứ mà người khác không thể nắm trong lòng bàn tay được.” Ánh mắt Trần Ca di chuyển đến cái bóng của mình, trên người anh đã xuất hiện một biến cố không ai ngờ tới, đó chính là Trương Nhã.
Tại trấn Lệ Loan, từ trong miệng Tiểu Bố, Trần Ca mới biết được ban đầu cha mẹ anh định để Tiểu Bố làm cái bóng của mình, họ cũng đã thỏa thuận xong xuôi với Tiểu Bố, nhưng điều khiến họ không ngờ chính là Trần Ca đứng ở trên tòa nhà cao nhất trong trấn nhỏ, để cho Trương Nhã tiến vào trong cái bóng của mình.
“Tương lai không ngừng thay đổi, không ai có thể hoàn toàn kiểm soát được, những thứ mà mình vứt bỏ, mình sẽ tự tìm về.”
“Thông Linh Trong Trường Ma có quan hệ với Trường Trung học Mộ Dương và Khu nội trú số Ba, nhưng dù ở đây cất giấu bao nhiêu bí mật, bao nhiêu chuyện không rõ, có bao nhiêu gợi ý đi chăng nữa thì một điều sẽ vĩnh viễn không thể nào thay đổi.” Trần Ca bình tĩnh trở lại: “Người nuốt sạch kẻ vốn là người đẩy cửa Thông Linh Trong Trường Ma chính là Trương Nhã, hiện tại cô ấy mới là người có đủ điều kiện nhất để sở hữu nơi này.”
Lúc Trần Ca đang suy nghĩ sẽ vô tình bộc lộ một khí chất đặc biệt, các nhân viên của nhà ma đã quen từ lâu, nhưng ông Hiệu trưởng và Anh Hồng thì là lần đầu tiên nhìn thấy, phản ứng của hai người khác hẳn nhau.
Ông Hiệu trưởng hơi kinh ngạc một chút, như nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc nào đó.
Vẻ mặt của Anh Hồng thì rất bối rối, cứ như là đã từ bỏ một ý định nguy hiểm nào đó.
“Hiệu trưởng, chúng ta đi đến giếng nước ở sân tập trước đi, xác định xem đường lui có an toàn hay không.” Trần Ca sẽ không yên tâm nếu không tận mắt nhìn một lượt.
“Được rồi.” Ông Hiệu trưởng nắm tay Anh Hồng đi phía trước, mấy người đi tới cuối hành lang, giữa lối đi bị chặn lại bằng tấm ván gỗ, không có lối đi.
“Chờ lát nữa có thể sẽ dẫn một số quái vật khác tới, mọi người chuẩn bị sẵn sàng, với lại nhất định phải hành động thật nhanh, nếu không ý chí trường học sẽ phát hiện, thu hút rất nhiều giáo viên vào nhân viên đến đấy.” Ông Hiệu trưởng ngồi xổm trên mặt đất, thuần thục gỡ mấy tấm ván gỗ trên tường xuống.
Ngay khi ván gỗ được nới lỏng, một lượng lớn sương mù máu xuyên qua các khe hở đi vào.
“Nhanh lên!”
Để tiết kiệm thời gian, Trần Ca không cho tất cả mọi người đi qua, anh chỉ mang theo Hứa Âm.
Tháo tấm ván ra, ông Hiệu trưởng, Trần Ca và Hứa Âm chui qua khe hở. Sau khi ba người rời đi, ông Hiệu trưởng nhanh chóng đặt tấm ván trở lại vị trí ban đầu.
“Nhất định phải đóng đinh lại, nếu không sẽ bị ý chí của trường học phát hiện.” Ông Hiệu trưởng cầm ván gỗ tên tay, tìm những chiếc đinh vừa rơi trên mặt đất: “Những chiếc đinh đó không phải là vật bình thường, có thể làm những thứ bên ngoài trường học sợ hãi và bị thương, trên đó còn có vài lời nguyền rủa...”
“Là đinh như này sao?” Trần Ca lấy một cây đinh trong túi ra, khi mới bước vào Thông Linh Trong Trường Ma, anh đã bị nguyền rủa, cơ thể liên tục bị những cái đinh như vậy đâm vào, nên anh có rất nhiều cái đinh như vậy.
“Ừ.” Ánh mắt Hiệu trưởng nhìn Trần Ca hơi kỳ lạ: “Tại sao cậu lại có nhiều đinh như vậy? Lấy ở đâu ra vậy?”
“Chuyện dài lắm.” Trần Ca không muốn lãng phí thời gian vào vấn đề này, anh lại mở ba lô ra: “Có cần búa không?”
Sau khi xử lý xong tấm ván gỗ, Trần Ca mới có tâm trạng quan sát xung quanh. Xung quanh anh là một đám sương máu dày đặc, trong không khí đầy mùi tanh hôi, tầm nhìn rất gần.
“Không biết có phải do ý chí của trường ma đặc biệt sắp xếp hay không, Trường Trung học Mộ Dương nằm ở ngoài cùng của ngôi trường bị bỏ hoang.” Ông Hiệu trưởng dẫn Trần Ca đi về phía trước trong màn sương mù đẫm máu: “Thật ra đây là trong phạm vi của trường ma, sau khi đi ra ngoài, cậu sẽ thấy một bức tường đỏ như máu ngăn cách ngôi trường ma với thế giới đỏ như máu bên ngoài.”
“Không phải chỉ cần trèo qua tường vây là chúng ta có thể trực tiếp rời khỏi trường ma sao? Còn cần đi tìm giếng nước làm gì?” Trần Ca không hiểu lắm.
“Chỉ cần cậu đứng gần bức tường đỏ như máu đó là sẽ bị ý chí của trường học phát hiện, linh hồn của vô số đứa trẻ tuyệt vọng sẽ tranh nhau bao quanh cậu, ăn cậu đến không còn một chút gì.” Ông Hiệu trưởng hãy còn cảm thấy sợ hãi: “Muốn thần không biết quỷ không hay rời khỏi ngôi trường ma này, giếng nước là con đường duy nhất.”