“Đại ca, chúng ta đã đi đến tận đây rồi, lại quay lại tìm anh ta?” Trong lòng Tiểu Đỗ không tình nguyện mấy, Hàn Thu Minh bình thường nói chuyện chanh chua, Đỗ Siêu Cận vốn dĩ đã hơi phản cảm với anh ta.
“Chúng ta không đi tìm anh ta, với tính cách của tên này rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện thật đấy.” Sắc mặt Quách Diểu âm trầm, gần như sắp chảy ra nước: “Nói không chừng bây giờ anh ta đã xảy ra chuyện, không được! Giờ chúng ta phải quay lại!”
“Tôi cũng đồng ý với cách nói của đại ca.” Bất ngờ là lúc này Tống An lại không tính toán thù riêng, bằng lòng đi tìm Hàn Thu Minh: “Đi chơi nhà ma kiêng nhất chính là tách nhau ra, tốt nhất mọi người nên tụ lại đi cùng nhau.”
Tiểu Đỗ do dự một lúc sau đó gật gật đầu: “Được, tôi cùng hai người quay lại tìm anh ta.”
Trong mấy người thì người vô tội nhất vẫn là Tô Lạc Lạc, cô không biết gì cả, cũng không hiểu mấy nhân viên công tác ở Bệnh Viện Điền Đằng đang nói cái gì, chỉ đi theo chạy qua chạy lại, vẻ mặt căng thẳng.
“Chúng ta tìm kiếm tỉ mỉ một chút, mỗi phòng bệnh đều phải nhìn một lần.” Dưới sự dẫn dắt của Quách Diểu, mấy người lại quay lại nơi sâu tối của nhà ma, kiểm tra từng phòng từng phòng một.
…
Hàn Thu Minh và Dạ Tiểu Tâm tiến vào phòng làm việc của viện trưởng, hai gian trong ngoài bày đầy bàn ghế.
“Ngăn kéo trống rỗng, trên giá sách không có sách, muốn từ sở thích đọc sách để phán đoán tính cách ông chủ nhà ma là không thể. Có điều cũng tốt, trên giá sách không có sách cũng giảm thiểu được thời gian chúng ta tìm kiếm, rất nhiều nhà ma thích giấu mật mã hay mấy thứ như manh mối đại loại vậy ở trong sách.” Hàn Thu Minh đang nói chuyện cùng Dạ Tiểu Tâm, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác như là anh ta đang nói chuyện một mình vậy.
Hàn Thu Minh và Dạ Tiểu Tâm mở khoá, đi thẳng vào trong phòng, cô nhìn vào tủ quần áo rộng rãi kia.
“Để tôi xem, cái tủ quần áo này rõ ràng là chế tạo đặc biệt, có đến chín phần mười là đang giấu diễn viên nhà ma hoặc những vật đáng sợ khác.” Hàn Thu Minh đi về phía trước, mở tủ quần áo ra.
Trong tủ trống rỗng, không có thứ gì cả.
Anh ta cười ngượng rồi đánh trống lảng: “Xem ra tình huống một phần mười kia xuất hiện rồi, có lẽ do diễn viên nhà ma dọa đám Quách Diểu xong vẫn còn chưa kịp quay lại.”
Dạ Tiểu Tâm hoàn toàn mất đi hứng thú nói chuyện cùng anh ta, gõ nhẹ vào vách tủ: “Trong một căn phòng đặc biệt để một cái tủ quần áo đặc biệt, chắc chắn là có nguyên do.”
Khi những ngón tay của Dạ Tiểu Tâm gõ vào vách ngăn giữa tủ quần áo và bức tường, âm thanh thay đổi, rõ ràng là mặt sau trống rỗng.
Hai người hợp lực đẩy vách ngăn ra, một lối đi bí mật xuất hiện.
“Lối đi của nhân viên trong nhà ma?”
“Chắc là không phải.”
Trong lối đi bí mật không treo đèn, Dạ Tiểu Tâm lấy điện thoại ra soi sáng, đợi sau khi cả cô và Hàn Thu Minh đều vào trong lối đi bí mật, cửa tủ phòng làm việc của viện trưởng như bị một lực lượng vô hình tác động, từ từ đóng lại.
Lối đi bí mật chật hẹp, đến cả xoay người cũng rất khó, nhưng may mắn là chỉ kéo dài vài mét.
Chỗ ngăn ở cuối lối đi bí mật là một cánh cửa sắt, Dạ Tiểu Tâm kéo cửa ra, trước mặt là một tấm ván gỗ, cô dùng sức đẩy nó ra, cảnh tượng trước mắt thay đổi, đây là một phòng bệnh mà trước giờ cô chưa từng đi tới.
“Phòng làm việc của viện trưởng và phòng bệnh được liên kết với nhau? Bố trí như này là có ý gì?” Cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba chân thực làm Dạ Tiểu Tâm hoàn toàn đắm mình trong đó.
“Có khi nào là viện trưởng xem những bệnh nhân ở phòng bệnh này thành vật riêng của mình không?” Hàn Thu Minh nghĩ đến một cách giải thích: “Tôi nghe nói những năm gần đây việc quản lí bệnh viện tâm thần tư nhân khá hỗn loạn, từng tồn tại chuyện hỗn loạn như này.”
“Có khả năng.” Dạ Tiểu Tâm và Hàn Thu Minh tiến vào trong phòng, bắt đầu kiểm tra tìm kiếm trong căn phòng này.
Giường bệnh, cái bô, ghế gỗ có các góc được bo tròn, cách bày trí trong phòng bệnh rất giản đơn, dường như không có thứ gì đặc biệt cả.
“Chúng ta ra ngoài xem đi.” Hàn Thu Minh mở cửa căn phòng này ra, một mùi kì lạ xộc thẳng vào mũi, giống như là mùi nước thuốc và mùi máu hoà lẫn với nhau.
Anh ta lùi về sau một bước nhỏ, vươn cổ ra nhìn hành lang bên ngoài.
Bức tường nứt ra, dường như máu chứa trong đó đang chảy, mang lại cho người ta cảm giác rất kỳ lạ, như thể chính tòa nhà còn đang sống và thứ được giấu trong tường là các mạch máu của nó.
“Hình như chúng ta còn chưa đi qua cái hành lang này.”
Cấu trúc của các cảnh tượng gần giống nhau nhưng cảm giác mang lại cho người ta là hoàn toàn khác nhau. Khu Nội Trú Số Ba vận dụng cảm giác sợ hãi của cảnh tượng tuần hoàn hết mức có thể. Họ không biết tiếp tục đi tới sẽ gặp phải cái gì, càng không biết bên ngoài vẫn còn bao nhiêu hành lang đang chờ họ.
Tấm chăn đệm trên mặt đất bị hư hỏng nghiêm trọng, những người giả dùng gối và ga giường làm ra lộ cả đầu, trên mặt mang theo một biểu cảm quỷ dị, không cần biết đứng ở phương hướng nào, hình như đều bị bọn chúng theo dõi.
Trong lòng Hàn Thu Minh nảy ra ý muốn rút lui, anh ta và Dạ Tiểu Tâm đi qua đây từ lối đi bí mật, không rõ là hành lang này cách những hành lang khác bao xa, cũng không rõ bên trong còn giấu bao nhiêu thứ dọa người nữa.
Anh ta lấy điện thoại rồi mở đèn pin ra soi sáng một lối đi, điểm cuối cùng hành lang tối đen âm trầm này căn bản không phải lối ra, mà là một cái góc không biết thông tới đâu.
“Đừng chắn đường.” Dạ Tiểu Tâm từ trong phòng bệnh đi ra, đôi chân lộ ra bên ngoài của cô cảm thấy hơi lạnh lẽo, bầu không khí của hành lang này hoàn toàn không giống với những cái phía trước.
“Đi tìm đi, có lẽ là máy ghi âm được giấu trong căn phòng bệnh nào đó ở hành lang này.” Dạ Tiểu Tâm đi vào kiểm tra căn phòng bệnh bên cạnh, Hàn Thu Minh vẫn đứng ở chỗ cũ.
Bàn tay nắm cửa phòng bệnh của anh ta toàn là mồ hôi, quay đầu lại liếc mắt về cánh cửa bên cạnh.
Hơn nửa trên của cửa phòng bệnh đều rất bình thường, phòng được đánh dấu số 3, thế nhưng nửa dưới cửa gỗ lại khá đáng sợ, bị sơn hết thành màu đỏ, dính dính, máu tươi, càng kì lạ hơn nữa là những màu đỏ đó như có sinh mạng vậy, dần dần lớn lên ở trên cánh cửa.
“Phòng bệnh số 3? Số phòng của phòng bệnh ở hành lang này không giống với số phòng của phòng bệnh ở các hành lang khác nhỉ?”
Hàn Thu Minh và Dạ Tiểu Tâm kiểm tra ba căn phòng bệnh, lúc đến điểm cuối của hành lang, bọn họ phát hiện một căn phòng không có số hay bất kì kí hiệu nào cả.
“Đi, vào trong xem xem.”
Không gian trong căn phòng này không lớn, hoàn toàn khép kín, trên vách tường còn dán miếng cách âm, vị trí gần tường có một chiếc giường cố định, đầu giường còn bày một số thứ thiết bị linh tinh đã cũ và hỏng.
“Hơi giống với Phòng trị liệu sốc điện, tôi đã nhìn thấy rất nhiều trong những bộ phim có liên quan đến bệnh viện tâm thần.” Hàn Thu Minh nhìn mặt dưới của giường, tiếp đó lại đi đến giữa chỗ thiết bị cũ đã hỏng, anh ta quét mắt qua, đột nhiên cười lên một tiếng: “Tìm thấy rồi!”
Hàn Thu Minh đẩy thiết bị sốc điện sang một bên, lấy từ trong đó ra một cái máy ghi âm.
“Tôi còn tưởng rằng cái nhà ma này có gì khó khăn lắm.” Anh ta cố gắng muốn thể hiện ra bộ mặt “chẳng qua có như vậy”, thế nhưng sự hưng phấn trên mặt dường như đã bán đứng anh ta.
Nếu so sánh thì Dạ Tiểu Tâm bình tĩnh hơn nhiều, cô nhìn máy ghi âm, lần đầu tiên cau mày lại từ lúc bước vào nhà ma: “Anh có nghe thấy âm thanh gì không?”
“Âm thanh?” Hàn Thu Minh không biết Dạ Tiểu Tâm đang nói cái gì: “Không quan tâm nhiều như vậy nữa, mau chóng rời đi thôi, thời gian qua cửa có hạn đấy, hôm nay tôi phải qua màn một cách hoàn hảo, cho tên họ Trần kia không còn gì để nói nữa.”
“Anh thật sự không nghe thấy sao?” Dạ Tiểu Tâm chỉ vào máy ghi âm trong tay Hàn Thu Minh: “Cuộn băng bên trong đang chuyển động, đèn báo cũng đang sáng, cái máy ghi âm này vẫn đang hoạt động.”