T
rần Ca vọt đến ngay khi điều tra viên ngã ra sau.
Vào giờ phút này, khoảng cách ba mét như một lạch trời không thể nào vượt qua được.
Cuối cùng tay của anh vẫn không bắt được ông ta.
Gió đêm chui vào hai tai và xé rách màng nhĩ, gương mặt điều tra viên kia hơi biến dạng, thân thể rơi thật nhanh. Đây cũng là ba giây cuối cùng trong mạng sống của ông ta.
Khoảng cách giữa hai người ngày một xa hơn, dường như điều tra viên ấy đã nói gì đó vào phút cuối nhưng Trần Ca không nghe rõ vì khoảng cách quá xa. Anh chỉ có thể mơ hồ đọc ra hai chữ thông qua khẩu hình miệng của ông ta: “Môn Nam.”
Anh không hiểu tại sao điều tra viên ấy lại nhắc đến tên Môn Nam vào thời khắc cuối cùng của cuộc đời mình, có thể ông ta cố ý phá rối, cũng có thể ông ta muốn để lại thông tin gì đó.
“Diêu Khánh Nhất!”
Tiếng kêu khàn giọng truyền đến từ lối thoát hiểm, vài cảnh sát cùng xông đến.
Tiếng vật nặng rơi xuống đất sau đó cũng là tiếng động đầu tiên mà Trần Ca từng nghe thấy khi chứng kiến một mạng sống chết đi.
Diêu Khánh Nhất chạm đất bằng ót, lúc sắp chết gương mặt ông ta vẫn hướng về mái nhà như trước, hai mắt trợn tròn còn khóe môi lại nở nụ cười kỳ dị.
Nửa thân trên của Trần Ca rướn ra khỏi tòa nhà, tay cũng còn giơ giữa không trung.
“Hiệp hội kể chuyện lạ...” Hiệp hội do những kẻ tâm thần và đam mê giết người tạo nên đã phô bày bộ mặt thật trước mắt Trần Ca, bọn họ chưa từng quan tâm đến mạng sống con người.
“Trần Ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả!” Hai mắt Lý Chính đỏ bừng.
Trần Ca lặng lẽ rụt tay về, giọng nói hơi áp lực: “Ai bảo bọn anh đến đây?”
“Y tá báo cảnh sát rằng có bệnh nhân thấy lão Diêu rời khỏi phòng bệnh vào đêm khuya như mộng du vậy. Bọn tôi nghĩ đến chuyện của Tiểu Giả nên cũng lo lão Diêu sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cuối cùng mới chạy từ khu chung cư Phương Hoa Uyển đến đây.”
“Người báo cảnh sát là y tá ư?” Trần Ca nắm chặt hàng rào bằng hai tay, hai mắt nhìn chằm chằm vào nụ cười mỉm trên gương mặt hấp hối của Diêu Khánh Nhất ở dưới lầu.
Câu nói trước khi chết của ông ta là thật hay giả?
Rốt cuộc ai đã sử dụng quỷ thế thân để điều khiển ông ta?
Ngô Phi, hội trưởng hay là số mười?
Bây giờ Hiệp hội kể chuyện lạ chỉ còn ba người, nhưng nếu không diệt trừ hội trưởng thì e là Hiệp hội này sẽ tái sinh không lâu sau đó.
Bất hạnh và tuyệt vọng xảy ra mỗi ngày, lúc nỗi đau khổ ấy lắng đọng trong tận đáy lòng người và dần làm ô nhiễm linh hồn họ thì cũng là lúc tờ rơi của hiệp hội kể chuyện lạ sẽ được gửi đến.
“Mình phải khiến Hiệp hội kể chuyện lạ biến mất một cách triệt để trước thứ tư tới mới được.”
Trương Nhã đã ngủ say nên việc Trần Ca đối phó với ba người còn lại của Hiệp hội ấy khá là khó khăn.
“Mình cần áo đỏ mới!”
Xe cảnh sát vây quanh bệnh viện Nhân Dân, vì nhóm cảnh sát của Lý Chính trông thấy cảnh Diêu Khánh Nhất nhảy lầu nên cũng không làm khó Trần Ca.
4 giờ sáng, Trần Ca được cảnh sát đưa về khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
Sau khi bước vào nhà ma và đóng cửa phòng nghỉ, anh khóa mình trong phòng và đặt chiếc điện thoại di động màu đen lên bàn.
Ngày mai anh phải mở cửa kinh doanh nhưng giờ lại chẳng buồn ngủ tí nào, thế nên anh ngồi trên ghế lật xem thông tin nhiệm vụ trong điện thoại.
“Mình có thể nhận được thưởng từ nhiệm vụ hằng ngày, nhưng chỉ có nhiệm vụ mức khó ác mộng mới có thể thay đổi bản thân mình. Từ sau khi nhiệm vụ mức khó ác mộng chuyển thành đổi mới ngẫu nhiên thì mình chưa từng thấy điện thoại mở được nó, còn nhiệm vụ bình thường đều là việc cải thiện nhà ma nên có thể làm khi rảnh.”
“Trong điện thoại màu đen còn hai nhiệm vụ tập luyện, cảnh tượng kinh dị hai sao Chiếc Xe Tang Tuyệt Mệnh và cảnh tượng kinh dị bốn sao Thông Linh Trong Trường Ma. Mình mở khóa cảnh tượng mới và hoàn thành nhiệm vụ ẩn thì có thể nhận được một số phần thưởng lớn, trong đó cũng tính luôn cả ma quỷ. Việc làm nhiệm vụ tập luyện cũng có thể tăng cường sức mạnh nhà ma, có điều với mình thì sức ảnh hưởng của nhiệm vụ tập luyện cấp sao thấp không lớn, nhiệm vụ cấp sao cao lại quá nguy hiểm.” Trần Ca đang thầm rối rắm, sau khi Trương Nhã ngủ say anh mới phát hiện nguyên nhân chính làm anh không thấy sợ hãi hồi trước là vì lệ quỷ áo đỏ “tình hữu độc chung” với anh.
“Tiếng thét của khách tham quan thu được trong mấy ngày kinh doanh qua cũng đủ để đổi hai cơ hội rút thưởng. Vòng quay kinh dị là một trong những cách tăng cường sức mạnh tổng thể của nhà ma, nhưng tính không xác định của nó quá lớn.” Trần Ca nhớ lại mấy lần rút thưởng trước của mình thì lắc đầu, quyết định đợi đến trưa mai mới thử tiếp vì khi đó dương khí khá nặng.
“Thời gian có hạn, tình hình khẩn cấp, nếu như ma quỷ mà mình rút ra không thể nghe lệnh tuyệt đối thì đành phải cho Hứa Âm ăn thôi.”
Hứa Âm có tiềm lực trở thành áo đỏ, cũng chỉ mỗi áo đỏ là có khả năng trở thành mối đe dọa với Hiệp hội kể chuyện lạ thôi.
“Hiệp hội kể chuyện lạ đã khống chế một cánh cửa máu vài năm nên chắc chắn số lượng áo đỏ mà bọn họ có không chỉ là hai. Có lẽ hiện giờ bọn họ chưa làm ra hành động thiếu suy nghĩ gì là vì không biết rõ về mình. Nếu như bọn họ biết Trương Nhã đang ngủ say và không thể tự tỉnh lại thì sợ là sẽ nhân cơ hội này để diệt trừ mình.”
Anh quay đầu nhìn cái bóng của mình, thật ra cái bóng hình người phụ nữ tóc dài đó cũng là một nỗi kinh hoàng vô hình!
“Có lẽ Trương Nhã đã nghĩ đến chuyện này từ sớm.” Trần Ca lấy hộp gỗ trong ngực ra, cầm lấy món đồ chơi xấu xí trong hộp và đặt gương mặt đã bị hủy dung trước mắt mình.
“Tại sao Trương Nhã lại đưa cái này cho mình? Lẽ nào nó có thể cứu mình một mạng trong thời khắc mấu chốt?”
Việc mang một món đồ chơi bị hủy dung theo bên mình thật sự là một trải nghiệm tệ hại.
Trần Ca không rõ cách sử dụng món đồ chơi này, để trong hộp gỗ thì lại không tiện mang theo nên anh dứt khoát nhét nó vào một cái túi đen vừa tìm được, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Anh cất điện thoại và nằm lên chiếc giường trong phòng nghỉ. Cuối cùng thần kinh căng như dây đàn của anh cũng đã giãn ra nên anh vừa nằm liền ngủ ngay.
...
8 giờ 30 phút sáng, Trần Ca giật mình tỉnh dậy vì tiếng đồng hồ báo thức. Anh chỉ ngủ ba, bốn tiếng trong vài ngày liên tục nhưng lại cảm thấy vô cùng tỉnh táo, không hề khó chịu. Điều khác lạ duy nhất là dường như nhiệt độ cơ thể của anh trở nên thấp hơn người thường một tí, không biết vấn đề nằm ở đâu nữa.
Khu vui chơi mở cửa vào 8 giờ 55 phút, một ngày kinh doanh mới đã bắt đầu.
Tiểu Cố vẫn còn ở trong bệnh viện, đội trưởng Nhan bảo cậu ta đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm đến tính mạng nên không còn gì đáng ngại, mấy ngày nữa là xuất viện được rồi.
Riêng lão Vương thì lại sốt cao liên tục, có lẽ vì ông đã lớn tuổi mà còn phải chịu kích thích mạnh.
Trong mấy lần còn tỉnh táo, ông nói với cảnh sát rằng mình chuẩn bị thôi việc bảo vệ, còn chuyện rốt cuộc ông đã gặp cái gì vào đêm hôm đó thì không ai biết, bản thân ông cũng không nói rõ được.
Số lượng khách tham quan tràn vào khu vui chơi hôm nay còn nhiều hơn hôm qua.
Tiểu Cố không có mặt nên Trần Ca đành phải thay phiên chạy qua lại giữa hai cảnh tượng, mãi đến trưa mới bắt đầu nghỉ ngơi.
Danh tiếng của nhà ma ngày một vang xa và tình hình cũng ngày một khả quan hơn, tuy rằng Trần Ca bận bịu nhưng trong lòng vẫn vui vẻ.
12 giờ 30 phút trưa, Trần Ca ngồi trước cửa nhà ma kiểm tra thu nhập từ vé vào cửa buổi sáng. Anh mới vừa thống kê được phân nửa thì điện thoại di động lại vang lên.
Anh mở điện thoại, phát hiện số lạ gọi đến nên định tắt máy theo bản năng. Gần đây anh quá bận rồi.
“Hy vọng đây không phải là cuộc gọi quấy rối.”
Anh nhấn nghe máy, theo đó giọng nói của một người phụ nữ truyền đến từ đầu bên kia: “Xin hỏi anh là Trần Ca phải không?”
“Đúng, tôi đây.”
“Chào anh, tôi gọi từ viện mồ côi Cửu Giang. Người thân của Phạm Úc điền tên anh trong giấy ủy thác người giám hộ, hiện tại cô của bé đã vào tù nên bọn tôi đành liên lạc với anh để giải quyết một số chuyện.”
“Nó có liên quan đến Phạm Úc à?” Trần Ca còn ấn tượng rất sâu sắc với cậu bé vẽ quỷ kia.
“Không sai, bé ấy nhận một người chị nuôi trong viện mồ côi của bọn tôi.”
“Đây là chuyện tốt mà, đứa bé ấy không thích trao đổi với người khác, giờ nó có thể thay đổi...”
“Vậy nếu như chị gái của bé không phải là người mà là một con nhện thì sao?”
“Con nhện?”