Sau khi nói chuyện với nữ du khách xong, Trần Ca càng cảm thấy hứng thú với câu chuyện của cậu bé trong hành lang hơn.
“Kẻ dám ra tay giữa ban ngày, nhất định không phải là tàn hồn bình thường, ít nhất cũng phải là lệ quỷ. Nhưng tại sao nó lại ở đây lâu như vậy mà không chịu rời đi? Là vì tâm nguyện chưa hoàn thành hay là vật phẩm mà nó ký thác bị chôn sâu trong tòa nhà này?”
Trần Ca cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến chuyện linh hồn của một đứa trẻ cả ngày lẫn đêm đều không thể yên nghỉ, anh quyết định giúp đối phương hoàn thành chấp niệm cuối cùng.
Trần Ca bước nhanh xuống lầu, anh không biết phải làm sao để tăng xác suất chạm trán với cậu bé, bèn tìm góc chết của camera giám sát để gọi lão Chu ra.
“Vừa nãy có một người phụ nữ nói là có một cậu bé lang thang trong hành lang này, anh có thể nhận ra vị trí của nó không?" Trần Ca muốn hỏi thử lão Chu.
“Không có cảm giác, có lẽ là cậu ta đang trốn.” Lão Chu ngẩng đầu nhìn chung quanh: “Nhưng nơi này thật sự rất kỳ lạ.”
“Có gì kỳ lạ? Anh phát hiện ra gì à?”
“Những tàn hồn bình thường không thể xuất hiện vào ban ngày, lệ quỷ cũng chỉ có thể xuất hiện trong thời gian ngắn, nếu rời khỏi vật ký thác quá lâu sẽ gây ra vết thương không thể hồi phục được. Bình thường thì đều là vậy, nhưng nhà ma ở ngoại ô phía Tây của chúng ta là một ngoại lệ. Tôi cũng không biết nguyên nhân cụ thể, nhưng nói chung thì cho dù là ban ngày, chúng tôi cũng đều có thể tùy tiện xuất hiện trong nhà ma, không những không có giới hạn thời gian, mà ở trong đó còn rất thoải mái.” Lão Chu nói xong, lại nhìn về phía hành lang của Học Viện Ác Mộng: “Mặc dù nơi này không tốt bằng nhà ma của chúng ta, nhưng tôi có thể hiện thân trong này khá lâu, dường như tòa nhà này bị ngăn cách hoàn toàn với ánh nắng mặt trời, âm khí nặng vô cùng.”
“Anh có thể ở lâu trong Học Viện Ác Mộng sao?” Vào một khắc nào đó, Trần Ca thậm chí còn có ý tưởng để lão Chu ở lại làm nội ứng.
“Không riêng gì tôi, những tàn hồn bình thường, chẳng hạn như học sinh ở Trường Trung Học Mộ Dương cũng có thể ở được, một nơi như vậy quá hiếm.” Lão Chu nói rõ.
“Học Viện Ác Mộng hoạt động nhiều năm, chắc là vì hoàn cảnh địa lý đặc biệt và là ngành nghề đặc thù nên xuất hiện những thay đổi kỳ lạ.” Trần Ca đứng dựa vào góc tường.
“Những cảm xúc tiêu cực của các du khách lắng đọng ở đây trong nhiều năm, âm khí trong tòa nhà lại rất nặng, nếu tiếp tục như vậy, nơi này rất có thể sẽ thu hút ngày càng nhiều ma quỷ.” Lão Chu cau mày, trông rất nghiêm túc: “Giống như nhà ma của chúng ta, thỉnh thoảng cũng có vài du khách đặc biệt đến tham quan, nếu như không thể trấn áp được thì vô cùng có thể xảy ra những điều rất nguy hiểm, và hậu quả khó có thể tưởng tượng nổi.”
Trần Ca yên lặng suy nghĩ: “Cũng có lý, vậy thì anh cảm thấy chúng ta có thể làm gì cho họ?”
“Tốt hơn là chúng ta nên tiếp quản một nơi nguy hiểm như này, dù sao chúng ta cũng đã quen với nguy hiểm rồi.” Lão Chu thở dài, bất đắc dĩ khuyên nhủ.
Trần Ca trầm ngâm chốc lát, cuối cùng mới nói: “Năng lực càng lớn, trách nhiệm lại càng lớn. Tuy rằng tôi không sống ở Tân Hải, nhưng tôi không thể mắt mở trừng trừng nhìn Tân Hải xảy ra chuyện được. Chờ tôi giải quyết xong chuyện của bên chúng ta, tôi sẽ lập tức liên hệ với Giám đốc La, bắt tay thu mua tòa nhà này, tiêu diệt mối nguy hiểm từ trong trứng nước.”
“Muốn lập sự, phải lập nhân, tôi thật sự may mắn khi gặp được một ông chủ như anh.” Đôi mày cau lại của lão Chu lập tức giãn ra, anh ta thở dài xúc động.
Mối quan hệ hợp tác trong mơ giữa Trần Ca và lão Chu hoàn toàn trái ngược với ông chủ của Học Viện Ác Mộng và nhân viên của anh ta, nguyên nhân dẫn đến tình trạng này có thể là do sự quyến rũ tiềm ẩn trong nhân cách của Trần Ca.
Trần Ca dẫn lão Chu theo, chạy thẳng xuống lầu một. Cuối hành lang không có lối ra, chỉ có một cánh cửa được vẽ ở trên tường.
“Cánh cửa được vẽ trên đó, nếu dựa theo quy tắc trò chơi, những du khách mãi mới có thể qua cửa phát hiện cánh cửa chỉ là một bức tranh trên tường, họ nhất định sẽ hoảng hốt.”
Sau một thời gian dài tham quan, Trần Ca đã hiểu rõ địa hình của Học Viện Ác Mộng. Mỗi bên tòa nhà đều có một lối đi "an toàn" không an toàn. Hai con đường này đều là đường chết, con đường sống thực sự chính là thang máy, chính là cái thang máy mà du khách đi vào lúc đầu.
Việc sắp xếp thế này có chỗ tốt và chỗ xấu. Chỗ tốt là có thể kích thích tâm lý sợ hãi của du khách, nhưng chỗ xấu là khi gặp phải những du khách đặc biệt, bản thân nhân viên cũng không có chỗ trốn.
“Lão Chu, sau khi chúng ta tìm được cậu bé kia, anh cứ ở trong thang máy, để thang máy luôn dừng ở tầng mà anh đứng.”
“Hiểu rồi.”
Có lão Chu ở đây, Trần Ca rất an tâm, chỉ khổ cho các nhân viên trong phòng giám sát, một lát nữa thôi có khả năng họ sẽ phải nhìn thấy những điều rất đáng sợ.
Sau khi Trần Ca và lão Chu tới lầu một, họ nhanh chóng phát hiện tòa nhà không chỉ có mấy tầng trên, mà còn có một cầu thang dẫn xuống đất.
Nhìn vào tầng hầm được đánh dấu bằng sơn đỏ trên tường, Trần Ca dừng bước, không khí ở đây hoàn toàn khác với cảnh tượng trên lầu.
Các bậc thang phủ đầy bụi, một số tờ báo ố vàng bị vứt lung tung, trên những tờ báo đó còn có một đống vết bẩn màu nâu.
Trần Ca tiện tay nhặt một tờ lên, liếc mắt nhìn qua: “Người cha bất cẩn, tòa nhà xây dựng không theo quy định, đứa bé bị mất tích là lỗi của ai?”
Những tờ báo này không biết có phải là do nhà ma tự tạo ra hay là báo thật, mà lại có rất nhiều bài báo viết về cậu bé mất tích khiến mọi người cảm thấy rất khó chịu.
“Cuối cùng các chuyên gia đã suy đoán có lẽ cậu bé trốn trong một tầng hầm chưa được xây xong.”
Trần Ca tiện tay đặt tờ báo sang một bên, cúi xuống nhìn hành lang ở tầng hầm.
Không có bất kỳ ánh sáng nào, nhà ma vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu của tầng hầm tòa nhà.
“Nếu đây không phải là một cảnh tượng trong nhà ma thì trên lối đi phải có biển báo cấm đi lại. Bên phía nhà ma không đưa ra lời nhắc nhở nào, vậy có nghĩa là mặc dù nơi này không liên quan gì đến chủ đề trường học ma ám, nhưng nó cũng là một trong những cảnh tượng của nhà ma, chắc được coi là một cảnh tượng ẩn.”
Để tránh bị camera quay được, Trần Ca và lão Chu luôn giữ khoảng cách với nhau.
Anh bước xuống tầng hầm một mình, giày giẫm lên tờ báo phát ra tiếng sột soạt.
Khi đi được nửa đường, Trần Ca đột nhiên dừng lại. Anh quay đầu lại nhìn thoáng qua, ánh mắt rơi vào bậc thang cuối cùng.
“Tầng này có mười ba bậc thang?”
Trần Ca chắc chắn rằng mình đã đếm chính xác, thực sự có mười ba bậc thang trên cầu thang dẫn đến tầng hầm dưới đất.
“Có phải nhân viên đã sơ ý phạm sai lầm khi tòa nhà đang được xây dựng không? Hay là Học Viện Ác Mộng động tay động chân vào? Tại sao lại có thêm một bậc thang?”
Anh xách ba lô tiếp tục bước xuống, đặt chân trái lên bậc thang thứ mười ba.
Trần Ca nhìn xung quanh, không thấy có gì đặc biệt xuất hiện.
Nhưng ngay khi anh dùng chân trái làm điểm tựa và chân phải vẫn đang ở trên không trung thì mặt đất trước mặt đột ngột bị "nâng lên"!
Một người đàn ông cao bằng một đứa trẻ sáu, bảy tuổi hét lên và nhảy ra ngoài, khuôn mặt cậu ta loang lổ vết sơn đỏ, dùng hai tay túm lấy Trần Ca.
Toàn bộ sự chú ý của Trần Ca đều đang đổ dồn vào bậc thang thứ mười ba, không ngờ lại có hốc tối ẩn dưới đất ngay dưới bậc thang đó.
Cái đánh của đối phương làm anh trở tay không kịp, chỉ là biểu hiện của Trần Ca khi gặp phải tình huống bất ngờ khác hoàn toàn với những du khách đã từng đến tham quan Học Viện Ác Mộng từ trước đến giờ.
Khi không rõ đối phương là người hay ma, Trần Ca trực tiếp ném ba lô về phía đối phương, trong miệng vô thức gọi một cái tên: “Hứa Âm!”