Mặc dù Trần Ca không biết trong hành lang có thứ gì, nhưng anh biết rõ tuyệt đối không thể bị kéo vào căn phòng đó.
Cánh tay bị kéo lấy, hai mắt không nhìn thấy gì, Trần Ca chỉ có thể nương theo cảm giác đạp một đạp thật mạnh vào chỗ hành lang.
Hình như là anh đá trúng thứ gì đó, bắp chân đau nhói, nhưng cảm giác đau đớn này cũng khiến Trần Ca tỉnh táo hơn nhiều.
“Bạch Hổ! Cắn nó!”
Bây giờ thứ duy nhất Trần Ca có thể tin tưởng chính là con mèo trắng, nhưng điều khiến anh cảm thấy kỳ lạ là con mèo trắng nằm đu trên vai anh lại không hề nhúc nhích, anh có thể cảm nhận được sức nặng trên cổ không hề giảm đi chút nào.
Cơ thể bị kéo lấy, đôi bên tranh chấp trên đầu cầu thang gần nửa phút, Trần Ca đột nhiên nghe thấy giọng nói của một người đàn ông truyền đến từ trong hành lang.
“Cậu không muốn sống nữa à? Tôi đang cứu cậu đấy! Trong hành lang có quỷ!”
Khi giọng nói này xuất hiện, sức mạnh lôi kéo cánh tay Trần Ca lại tăng lên một lần nữa.
Bây giờ một câu hỏi lựa chọn đặt ra trước mặt Trần Ca, anh nên đi theo giọng nói của người đàn ông này bước vào hành lang, hay là tiếp tục đi lên tầng cao nhất.
Trần Ca gần như đưa ra lựa chọn chỉ trong không phẩy mấy giây, anh hô lên với bên kia hành lang: “Kẻ ép bọn họ chết là người, tại sao tôi lại phải sợ quỷ? Nếu anh muốn cứu tôi thật thì mau buông tay ra!”
Trong khoảnh khắc mấu chốt, Trần Ca kiên định muốn ở lại trên hành lang. Anh thà rằng ở chung một chỗ với con quỷ đã biết thân phận, chứ tuyệt đối không đi cùng một “người” xa lạ.
Sức mạnh trên cánh tay càng lúc càng giảm bớt, cuối cùng tiếng đóng cửa vang lên, hình như người đàn ông định kéo Trần Ca vào trong phòng của mình đã rời đi.
“Vội vàng như vậy, đang định tìm kiếm kẻ chết thay à? Cái tên xem tôi là kẻ chết thay dạo trước, bây giờ vẫn còn ở trong tranh đấy.” Trần Ca chậm rãi đứng dậy: “Tiếng đóng cửa cách mình rất gần, căn phòng của đối phương nằm ở gần đầu cầu thang, đợi ngày mai mình dẫn các nhân viên khác theo rồi sẽ tới nhà thăm hỏi.”
Cánh tay chậm rãi vung vẫy, sờ vào bậc thang và vách tường, Trần Ca xác định vị trí của mình trước.
“Lúc nãy cảm ơn cháu nhé.” Trần Ca nói với bên kia lan can. Tay anh không bị người ta nắm lấy nữa, cho nên anh cũng không xác định được cậu bé có còn ở đó nữa hay không.
“Đại Bảo?”
Không có bất kỳ tiếng đáp lại nào. Trần Ca đứng yên tại chỗ đợi một lúc rồi mới tiếp tục đi lên trên lầu.
“Tình huống còn tệ hơn mình dự đoán rất nhiều, lúc đầu cứ cho rằng trong chung cư này cùng lắm chỉ có hai, ba lệ quỷ và một vài chấp niệm không muốn tan đi, bây giờ xem ra mình đã quá lạc quan.”
Chấp niệm rất khó tạo ra những thương tổn thật sự cho con người, cho nên người đàn ông và đứa bé trai nắm lấy cánh tay Trần Ca lúc nãy không phải là chấp niệm, mà là lệ quỷ.
Bây giờ mới đi lên đến lầu mười một mà đã gặp hai lệ quỷ, con đường tiếp theo chắc chắn sẽ càng thêm khó đi.
Trần Ca di chuyển bước chân. Khi bước vào giữa lầu mười một và lầu mười hai, anh bỗng cảm thấy hình như dưới chân giẫm trúng thứ gì đó, ướt sũng.
“Là nước đọng à? Trên tầng cao nhất của khu chung cư không nhà nào sáng đèn, đêm hôm khuya khoắt sao trong hành lang lại có nước đọng được chứ? Đường ống bị hư rồi à?”
Trần Ca có thể chắc chắn thứ mà giày mình giẫm trúng không phải là vết máu. Tốc độ máu đông lại rất nhanh, trong những bịch máu nhân tạo ở nhà ma của anh toàn pha thêm dung môi pha sơn.
“Đây là nước…”
Trong đầu anh vừa hiện ra suy nghĩ này, trên mặt bỗng cảm thấy lành lạnh, giống như có một giọt nước vừa rơi trúng mặt anh.
Không đợi anh đưa tay lên chạm vào mặt của mình, chỗ mắt cá chân anh bỗng có cảm giác lạnh buốt, giống như có một con rắn vừa bò sát qua chân anh.
“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”
Không khí trở nên ẩm ướt, một mùi tanh thoang thoảng phả vào khoang mũi. Lúc Trần Ca còn đang suy nghĩ, trên bậc thang trước mặt bỗng truyền tới giọng nói của một người phụ nữ.
“Lạnh quá đi…”
Giọng nói này rất khẽ, vẫn còn đang run lẩy bẩy.
Ở đằng trước có người?
Trần Ca vội vàng giảm tốc, đại não nhanh chóng chuyển động.
Xung quanh ngập tràn hơi nước, đối phương cảm thấy lạnh, có phải là vì cái chết của cô ta có liên quan tới nước hay không? Hay là thi thể của cô ta bị người ta giấu trong tủ lạnh?
Trần Ca suy nghĩ rất nhiều, nhưng trên thực tế chỉ mất có mấy giây. Anh tiếp tục đi về phía trước, lúc sắp đi ngang qua chỗ truyền đến giọng nói kia thì anh bỗng cảm thấy hai chân lạnh buốt, hơi lạnh kia phả vào gáy anh, như thể có thứ gì đó đang chậm rãi bò lên trên lưng anh.
“Lạnh quá, lạnh quá…”
Lần này giọng nói run lập cập kia vang lên sau lưng Trần Ca, hình như đối phương đi theo sau lưng anh, cách anh một bậc thang.
Trần Ca nhắm hai mắt lại đứng trong hành lang tối om, không nhìn thấy bất cứ thứ gì cả, nhưng lại có thể cảm nhận được đằng sau lưng mình có một người đang đứng.
Mỗi khi anh bước một bước, người đứng đằng sau cũng bước theo một bước, cảm giác âm u lạnh lẽo kia mãi mà không tản đi, ngược lại còn càng lúc càng mạnh mẽ.
Trần Ca không hành động thiếu suy nghĩ, anh chậm rãi nâng hai tay lên, vươn tới chỗ nút áo bên ngoài.
Anh lần lượt mở từng nút áo ra, sau đó cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng khoác lên thứ ở đằng sau lưng: “Mặc vào đi, người xa lạ. Tôi không có cách nào giúp cô thay đổi những chuyện đã từng xảy ra, chỉ hi vọng cái áo khoác này có thể mang đến cho cô một phần ấm áp.”
Hình như áo khoác phủ lên thứ gì đó. Có lẽ là do hành động của Trần Ca quá đột ngột, nằm ngoài dự đoán của đối phương.
“Ngoại trừ con mèo ngốc này ra thì tôi không có gì cả, là kiểu người có cũng được, không có cũng không sao. Tôi rất lãnh đạm với cái chết, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến niềm yêu quý cuộc sống của tôi.” Trần Ca vịn vách tường, chậm rãi ngồi xuống, cuối cùng ngồi bệt xuống bậc cầu thang: “Đêm nay vừa dài vừa tẻ nhạt, chúng ta có thể trò chuyện một chút không?”
Trần Ca đã che hai mắt lại, không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Anh không mang theo nhân viên, cũng không đem theo bất kỳ dụng cụ gì, anh không làm được gì cả.
Ngược lại lúc này anh nghĩ rất thoáng. Thân thể dựa vào vách tường, Trần Ca mỉm cười. Trong hành lang đen kịt, ẩm ướt, âm u, nụ cười trên mặt anh trông có vẻ vô cùng đặc biệt.
“Nếu không ngại thì ngồi bên cạnh tôi đi.” Trần Ca khẽ vỗ vỗ bậc thang bên cạnh: “Có thể xem như tôi là một người khá cô độc, tôi rất hâm mộ mọi người nói chuyện rôm rả, có nhiều chủ đề nói mãi mà không hết. Nhìn thấy bọn họ vui chơi, kiểu gì tôi cũng tìm một nơi vắng vẻ rồi chui vào, đây là niềm hạnh phúc của tôi. Dần dần, mọi người cũng quen với việc tôi như thế này, nếu tính ra thì cô còn là người đầu tiên nói chuyện với tôi trong dạo gần đây đấy.”
Bờ môi khẽ nhếch lên, Trần Ca ngồi trên bậc thang, ngửa đầu nhìn về phía bên cạnh: “Có thể trò chuyện với tôi một lúc không?”
Bên tai vang lên tiếng sột soạt, ngón tay Trần Ca đụng phải cái áo khoác mà anh vừa khoác lên, “người xa lạ” ở sau lưng anh đang ngồi song song với anh trên cùng một bậc thang.
“Cảm ơn cô đã ngồi cùng tôi, tôi không biết cách nói chuyện với người khác, nếu như có thể, tôi nghe chuyện cũ của cô có được không?”
Giọng điệu chân thành tha thiết, còn mang theo một phần khao khát, khiến người ta khó lòng từ chối.
“Cơ thể của tôi bị đè chung một chỗ, lạnh quá, tôi không cách nào ôm lấy bản thân mình được…”
“Cô ở đâu? Tôi có thể tìm cô được không? Tôi có thể giúp cô không?” Trần Ca thật lòng muốn giúp đỡ đối phương, ít nhất trong khu chung cư này còn che giấu một vụ án giết người.
“Đầu tôi bị đặt trên lưng, hai tay đều bị bẻ gãy, hai chân đều ở lầu hai. Trước đây anh ta rất ghét tôi, mãi đến khi vung dao phay lên, anh ta mới cười nói cuối cùng anh ta cũng tìm được một ưu điểm trên người bé gái bị kén ăn. Anh ta rất ít khi khen tôi như thế, anh ta nói tôi rất gầy, rất nhỏ con, rất dễ giấu.”