Hai con người hiền lành cô đơn đã tự chữa lành cho nhau, bọn họ đã ngồi bên nhau buổi tối trời mưa như thác đổ này.
Mưa đập vào cửa sổ, giống như những nhịp trống lộn xộn, dường như bên trong và ngoài phòng như là hai thế giới khác nhau.
Cơn mưa xối xả trút hết những bất mãn cùng phẫn nộ, trong phòng rất yên tĩnh, đồng hồ tí tách chạy, nước trà trên bàn vẫn đang bốc khói nghi ngút.
“Đáng ra phải là cô an ủi em, nhưng khi em nhắc đến những chuyện đó, cô lại có chút không khống chế nổi, mỗi lần cô đều cho rằng mình đã quen, thật ra chỉ là đang tự lừa dối bản thân mà thôi.”
Dù sao Trương Nhã cũng là người trưởng thành, cô ấy nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc của mình, Trần Ca cũng lập tức thu tay lại, anh biết nên kiềm chế và giữ khoảng cách, để cả hai có thể ở bên nhau thật thoải mái, sẽ không quá xa lánh nhưng cũng không quá thân mật.
“Trận mưa này có lẽ tối nay cũng không ngừng.” Trương Nhã đứng dậy kiểm tra cửa sổ, sau đó đóng rèm lại, ngồi ở bên kia sô pha: “Chuyện của cô, cô cũng đã nói ra rồi, bắt đầu từ hôm nay cô sẽ không trốn tránh nữa, em cũng nên tiến thêm một bước về phía trước mới được.”
Cô nói rồi lấy điện thoại di động ra: “Gọi điện thoại cho cha của em đi, ông ấy hẳn là rất lo lắng cho em, hơn nữa tôi cũng muốn cùng ông ấy trò chuyện vui vẻ một chút, cô giáo sẽ không để những chuyện từng xảy ra với cô lại tái diễn với học sinh của mình đâu, nếu có vấn đề gì, cô sẽ cố gắng giúp em giải quyết.”
Khi còn đi học, cô bị mọi người bịa đặt, xa lánh và nghị luận, nhưng Trương Nhã đã cố gắng hết sức để vượt qua chúng, cô biết rõ nỗi đau nên rất quan tâm đến học sinh của mình.
Tất cả những vết sẹo đã được khắc trên cơ thể, khiến Trương Nhã trở nên dịu dàng và mạnh mẽ hơn.
Cô ấy không trở thành một vũ công, mà là trở thành một giáo viên.
Có lẽ trong lòng cô cũng đã từng nghĩ nếu như ngày đó giáo viên đó không có nói dối mà chọn cách đứng lên nói rõ sự thật thì mọi chuyện có lẽ đã khác.
Nhưng cô ấy không thể thay đổi quá khứ cho nên cô đã lựa chọn con đường khác, ít nhất thì ở trong lớp của cô, cô sẽ không bao giờ để những chuyện tương tự xảy ra lần nữa.
Mọi thứ đều đang diễn ra theo chiều hướng tốt, nhưng trong lòng Trần Ca lại từ từ nổi lên bất an, nếu muốn khiến một người phải trải qua sự tuyệt vọng, vậy trước tiên phải để người đó có được tất cả những điều tốt đẹp nhất, sau đó sẽ phá vỡ tất cả những điều tốt đẹp đó không để lại chút nào cả.
“Em còn chưa tin tưởng cô sao?”
Dưới sự động viên của Trương Nhã, Trần Ca đã gọi vào điện thoại của cha mình, chỉ sau hai lần đổ chuông điện thoại đã được kết nối.
“Bây giờ con đang ở nhà giáo viên của con...”
Đối thoại đơn giản và ấm áp, không có bất kỳ chỗ nào không ổn, tình cảm giữa hai cha con rất hòa thuận, tôn trọng lẫn nhau, hiểu nhau, không hề tồn tại cái tình huống mà cha là trưởng bối của con, con nhất định phải nghe theo.
Sau khi Trần Ca nói xong, Trương Nhã cũng trò chuyện với cha của Trần Ca vài vâu, hai bên thảo luận rất lâu về việc học của Trần Ca.
Buổi tối khoảng mười một giờ, Trần Ca nằm trên ghế sô pha ôm chăn bông của Trương Nhã, vùi mặt vào chăn bông: “Thật mềm mại.”
“Buổi tối cẩn thận, đắp chăn kín vào, đừng để bị cảm lạnh.” Trương Nhã đứng ở cửa phòng ngủ, nhà của cô không lớn, chỉ có một phòng ngủ.
“Cô mới phải chú ý, nhớ khóa kỹ cửa phòng ngủ lại.” Trần Ca xua tay.
“Không cần em phải nhắc nhở, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, mơ đẹp.”
Sau khi cửa phòng ngủ đóng lại, Trần Ca nằm trên sô pha một mình, đầu óc trống rỗng: “Đã lâu rồi mình không được ăn một bữa vui vẻ như vậy, cũng đã lâu rồi mình không được nghỉ ngơi thoải mái, mình thực sự không thể tin được đây là thế giới đằng sau cánh cửa.”
Cơ thể ở trạng thái hoàn toàn buông lỏng, Trần Ca thậm chí còn nghi ngờ rằng anh sẽ đi ngủ ngay khi nhắm mắt lại: “Không được bất cẩn, Minh Thai cùng Vu Kiến vẫn luôn tìm kiếm cơ hội.”
Anh tắt đèn, đợi đến nửa đêm, đi vào phòng tắm thay quần áo của mình, mặc dù chưa khô hẳn nhưng mặc vào cũng không khó chịu như trước.
“Đã đến lúc phải đi, nhà của Trương Nhã không có manh mối liên quan đến Vu Kiến, ở lại lâu hơn cũng chỉ là lãng phí thời gian thôi.” Lý trí nói với Trần Ca rằng anh nên rời đi ngay bây giờ, sau đó dùng thời gian ban đêm để tìm kiếm trong thị trấn Lệ Loan, nhưng bất cứ khi nào suy nghĩ này xuất hiện trong đầu anh, cơ thể sẽ chống lại hết sức có thể, như thể có một giọng nói khác trong đầu đang khuyên nhủ anh nên ở lại.
“Lần này đến đây là vì muốn xem có thể tìm ra manh mối trong nhà của Trương Nhã hay không, sau này sẽ không có cơ hội như vậy nữa, nói cách khác đây có thể là lần cuối cùng mình đến đây, là lần cuối cùng theo mọi nghĩa khác nhau.” Khi đi đến cửa, Trần Ca dừng lại, anh quay đầu lại nhìn cửa phòng ngủ của Trương Nhã: “Trương Nhã mười tám tuổi đã trở thành áo đỏ, và Trương Nhã hai mươi lăm tuổi đã trở thành một giáo viên có lương tâm, kết hợp hai người đó lại, mới là cô ấy chân thật nhất.”
Nói thẳng ra, khi lần đầu tiên Trần Ca nhận được bức thư tình của Trương Nhã, trong lòng anh chỉ có nỗi sợ hãi, cái chết dường như đang ở trên đầu anh.
Lần đầu tiên thay đổi cái nhìn về Trương Nhã là khi anh gặp kẻ sát nhân trong túp lều của kiểm lâm ở phía sau núi trong buổi phát sóng trực tiếp về Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, lời nhắc nhở của Trương Nhã đã cứu anh một mạng.
Sau đó, anh lấy hết can đảm đi đến Học Viện Tư Thục Tây Thành, khi nhìn thấy những chuyện mà Trương Nhã phải trải qua trong phòng tập nhảy, anh tuy rằng vẫn rất sợ Trương Nhã, nhưng trong lòng lại có chút đau lòng.
Chính vì chút đau lòng này mà sau đó anh mới giúp Trương Nhã truy tìm kẻ sát nhân.
Cảnh hai người gặp nhau dường như mới xảy ra vào ngày hôm qua, khoảng thời gian không quá dài, nhưng trải nghiệm ở giữa lại không thể giải thích rõ ràng trong một vài từ được.
“Trước đây, mình chỉ nhìn thấy một Trương Nhã trong tư cách áo đỏ, lần này khi ở sau cánh cửa mình mới thực sự hiểu được cô ấy.” Trần Ca bước đến cửa phòng ngủ, lòng bàn tay đặt nhẹ lên ván cửa, ánh không biết Trương Nhã ở bên trong cửa đã ngủ hay chưa, sau khi do dự một lúc lâu, anh mới thì thầm: “Thật may mắn khi gặp được em.”
Nâng ba lô lên, Trần Ca lấy chiếc ô đen ở dưới bàn trà đi và để lại chiếc ô màu đỏ.
Lén mở cửa ra, Trần Ca không chọn qua đêm ở nhà Trương Nhã, anh bỏ đi trong màn mưa.
Theo kế hoạch ban đầu, Trần Ca bắt đầu cuộc tìm kiếm từ phía Đông của thị trấn Lệ Loan.
Thị trấn bên trong cơn mưa lớn hoàn toàn khác với thường ngày, không có đèn đường, không có ánh sáng, trên đường cũng không nhìn thấy một chiếc xe nào.
“Cảm giác như mình là người duy nhất trong toàn thị trấn sau khi màn đêm buông xuống vậy.”
Trần Ca đã quen với đêm đen từ lâu rồi, anh lần lượt kiểm tra các tòa nhà nhưng không thu hoạch được gì, cũng không thấy bóng dáng của ai cả.
“Cảm giác như nơi này đang càng ngày càng bị đè nén, nhưng lại không thể biết được nơi nào có vấn đề, rõ ràng là mọi thứ và con người đều không có thay đổi đáng kể nào.”
Cơn mưa lớn đã tạnh vào sáng sớm, Trần Ca trở lại trường học từ rất sớm, trèo tường vào trường, mở cửa sổ phòng học rồi quay trở lại chỗ ngồi của mình.
Học sinh lần lượt đến trường, tiết học đầu tiên hôm nay chính là tiếng Anh, Trần Ca nhân lúc giáo viên chưa đến hỏi mượn vở bài tập của Đỗ Minh, mười phút là chép xong.
“Cảm ơn cậu, khi nào có thời gian tôi sẽ mời cậu đi tham quan nhà ma.” Trần Ca trả bài tập về nhà cho Đỗ Minh, anh có hơi ngạc nhiên khi thấy Đỗ Minh, người thường rất dài dòng, lần này lại không hề nói một câu nào, có vẻ như tâm trạng rất tồi tệ: “Cậu ổn chứ?”
Đỗ Minh vẫn không nói chuyện, chỉ cúi đầu xuống, hình như không dám nhìn Trần Ca.
...
Sau giờ học buổi sáng, Trần Ca vươn vai một cái, đang định nói chuyện với Đỗ Minh vài câu, nhưng cậu nhóc mập mạp đã xách cặp đi một mình.
“Không đúng lắm, phải hỏi cho rõ ràng mới được.” Trần Ca bước rất nhanh, vừa bước ra khỏi lớp liền đụng phải hai nam sinh khác.
“Tôi xin lỗi.” Trần Ca không muốn gây chuyện nên chủ động xin lỗi.
“Thật xui xẻo.” Một nam sinh vỗ vỗ quần áo của mình, có vẻ ghét bỏ Trần Ca, thấp giọng chửi rủa vài câu.
Giọng của cậu ta không lớn, chỉ đủ để Trần Ca nghe thấy, ý tứ đại khái chính là nói Trần Ca có mẹ sinh ra nhưng lại không có mẹ dưỡng, dùng việc gia đình đơn thân để công kích Trần Ca.
“Bạn học, mắng chửi người là không đúng, một khoảng thời gian nữa tôi sẽ nói cho mấy cậu biết tại sao mắng chửi người lại không đúng.” Trần Ca nở một nụ cười tươi, cậu nhớ kỹ dáng vẻ và giọng nói của hai nam sinh này, rồi rất thoải mái rời đi.
Nói như vậy cũng không phải là do Trần Ca bụng tể tướng có thể chèo thuyền (宰相肚里能撑船: Thông thường dùng để miêu tả một người khoan dung độ lượng), để mà chứa chấp được những lời người khác sỉ nhục, mà chỉ là anh cảm thấy không cần so đo với những người sắp chết này làm gì.
Hai nam sinh nghĩ rằng Trần Ca dễ bắt nạt, vẻ mặt cứ khinh khỉnh.
Trần Ca thì lại phát hiện ra một manh mối không tốt ở trên người họ, tai họa đã ập đến, thế giới đằng sau cánh cửa bắt đầu nhắm vào anh rồi.
“Minh Thai cùng Vu Kiến đã không thể đợi được nữa rồi sao?” Trần Ca vẫn không tìm thấy Đỗ Minh, anh đi vòng quanh tòa nhà dạy học một lúc, cuối cùng xách ba lô đi lên sân thượng.
Đẩy cánh cửa sắt ra, Trương Nhã vẫn một mình ngồi ở chỗ lúc trước, bên cạnh cô còn đặt một hộp cơm, như thể đang đợi ai đó.
“Cô giáo Trương?”
“Không ngờ em lại tới.” Trương Nhã vẫy vẫy tay: “Sáng nay em đi lúc nào vậy?”
“Tôi rời đi ngay khi mưa tạnh, đây là lần đầu tiên tôi qua đêm ở nhà người khác, thật ngượng ngùng.” Trần Ca ngồi bên cạnh Trương Nhã, tự hỏi tại sao nhịp tim của mình bắt đầu đập nhanh hơn.
“Em ăn chưa?”
“Còn chưa.”
“Buổi trưa em không thể bỏ bữa như vậy được.” Trương Nhã mở những hộp cơm xếp chồng lên nhau ra: “Hôm nay vừa hay tôi có gọi thêm một suất ăn.”
...
Thời gian nghỉ trưa kết thúc, Trần Ca trở lại lớp học, còn Trương Nhã thì trở lại văn phòng.
Tiết thứ hai buổi chiều là tiết của Trương Nhã, Trần Ca vốn đang rất vui vẻ, nhưng ai biết rằng khi Trương Nhã vừa mới bắt đầu giảng bài thì cửa lớp lại bị đẩy ra.
Chủ nhiệm Sử đứng bên ngoài và vẫy vẫy tay với Trương Nhã, như thể có điều gì đó rất quan trọng muốn nói với cô ấy.
Trước khi đi ra ngoài, trên mặt Trương Nhã vẫn mang theo nụ cười, nhưng sau khi khi trở lại, lông mày của cô cau lại, nhưng rất nhanh đã giãn ra, cô sẽ không để tâm tình không tốt ảnh hưởng đến học sinh.
Sau khi cố gắng kết thúc buổi học, cô vội vàng rời khỏi lớp học.
“Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Trần Ca xách ba lô đi theo, khi vừa đến hành lang, anh đã nghe thấy hai học sinh đang thì thầm nói chuyện với nhau.
“Nghe nói cô giáo mới đến kia bị chủ nhiệm Sử mắng, hình như là bởi vì qua lại gần gũi với học sinh.”
“Qua lại gần gũi với học sinh thì cũng có sao đâu?”
“Ai mà biết được? Cô ấy từng mang tiếng xấu và rất ngỗ ngược, cho nên mới chạy đến dạy tiếng Anh trong thị trấn nhỏ của chúng ta đấy.”
“Thật sao? Giả tạo? Cậu đừng có nói lung tung.”
“Tôi chỉ nghe những gì mọi người nói thôi, nhưng có lẽ đó là sự thật.”
“Tôi đã nói rồi mà, một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, làm giáo viên ở một trấn nhỏ thì có ích lợi gì chứ?”
“Đúng vậy, biết người, biết mặt mà không biết lòng.”
Trần Ca không biết tin đồn bắt nguồn từ đâu, ngay cả khi bắt những học sinh trước mặt anh im lặng cũng sẽ càng có nhiều tin đồn hơn mà thôi.
“Minh Thai cùng Vu Kiến có thể đang đợi mình hành động.”
Sau khi mọi người đi hết, Trần Ca đứng ở nơi cách văn phòng không xa, nhìn cơn mưa đang dần nặng hạt ngoài cửa sổ.
Trương Nhã lại là người cuối cùng rời văn phòng, cô ấy nhìn thấy Trần Ca, người vẫn luôn đứng đợi cách đó không xa và Trần Ca cũng nhìn thấy cô ấy.
Trần Ca không biết liệu bây giờ mình đi đến thì có gây rắc rối gì cho Trương Nhã hay không, nhưng sau khi chắc chắn rằng không có ai trong trường vào lúc này, thì mới bước đến.
“Sao em còn chưa về nhà?” Trương Nhã nở một nụ cười giống hệt như thường ngày, gần như không thể nhìn thấy một chút buồn bã nào từ trên khuôn mặt này, cô ấy vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra.
“Đừng vì lo lắng cho cảm nhận của tôi mà khiến cho bản thân bị oan khuất. Cô cần tôi làm gì, có thể nói cho tôi biết.” Trần Ca cầm chiếc ô đen mang ra từ nhà Trương Nhã, anh cũng không trả ô lại cho Trương Nhã: “Xung quanh tôi, người duy nhất có thể nói chuyện như thế này với tôi chỉ có cô thôi.”
“Cô biết.” Trương Nhã đến gần Trần Ca, cô ấy nhẹ nhàng lặp lại những gì Trần Ca vừa nói: “Xung quanh cô, em cũng là người duy nhất có thể nói chuyện như thế này với cô.”
Cô mở chiếc ô màu đỏ ra, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhạt: “Thật ra chuyện mà cô cần em làm rất nhiều, chẳng hạn như cô muốn em chăm chỉ học hành, không nên xảy ra mâu thuẫn với gia đình, được vui vẻ, xây dựng mối quan hệ tốt với bạn bè,...”
“Tất cả những điều này tôi sẽ cố gắng làm, tôi sẽ làm tất cả những yêu cầu của cô, tôi chỉ hy vọng cô có thể hứa với tôi một điều.” Trần Ca nhìn Trương Nhã rất nghiêm túc.
“Chuyện gì?”
“Nếu có một ngày cô không thể chịu được áp lực và muốn rời đi, trước khi cô rời đi, tôi hy vọng chúng ta có thể gặp nhau một lần.”
“Làm sao cô có thể rời đi được chứ?” Trương Nhã lắc đầu: “Em nghĩ nhiều quá rồi.”
“Đừng quan tâm việc tôi nghĩ nhiều hay không, chỉ cần cô nói rằng cô có thể đồng ý hay không thôi.” Trần Ca lặp lại câu nói đó như một đứa trẻ.
“Cô hứa, nếu cô chuẩn bị rời đi, cô nhất định sẽ nói trước với em.” Trương Nhã có phần bất đắc dĩ đáp.
“Vậy là được rồi.” Trần Ca ngay lập tức trở nên vui vẻ.
“Em đúng là đồ trẻ con.” Nụ cười của Trương Nhã lúc này không còn giả vờ như trước đây, đây là nụ cười thực sự: “Hôm nay em có ô rồi, tự đi về nhà đi, khi về đến nhà nhớ nhắn tin cho cô, báo là đã an toàn. Nếu em và gia đình vẫn khó nói chuyện với nhau, vậy thì em có thể gọi cho cô và cô sẽ giúp em nói chuyện với họ.”
“Yên tâm đi.” Theo thỏa thuận, hôm nay Trần Ca không chạy lung tung nữa, anh đợi Trương Nhã đi rồi mới leo tường rời trường học, để những người gác cổng không phải mất công bàn tán hiệp hội kể chuyện lạ.
Trần Ca cố tình giữ khoảng cách và trở về nhà sớm.
“Anh trai, anh trai...” La Nhược Vũ nhìn thấy Trần Ca thì rất vui vẻ chạy tới mở cửa, nhưng Trần Ca không đi vào.
“Nhược Vũ, chỉ có một mình em ở nhà thôi sao?”
“Vâng, cha, còn chưa, tan làm.” La Nhược Vũ rất thắc mắc tại sao Trần Ca không vào nhà, cô bé vẫn cứ nhìn Trần Ca với đôi mắt to long lanh.
“Vậy thì anh sẽ đợi ông ấy ở đây.” Cánh cửa đóng lại và La Nhược Vũ cũng không đi vào trong nhà, Trần Ca trực tiếp ngồi ở hành lang và kể cho cô bé nghe những câu chuyện cũ.
Là thành viên duy nhất còn sót lại của Hiệp hội kể chuyện lạ, Trần Ca có một kho tàng truyện cũ rất lớn, anh đã xóa đi một số chi tiết đen tối và chỉ nói ra một phần thiện chí của con người.
Không biết đã qua bao lâu, cha của Trần Ca đã trở về, trên mặt ông ấy đầy vẻ mệt mỏi, trên mu bàn tay cũng bắt đầu xuất hiện những sợi tơ màu đen rõ ràng.