Lúc này nơi mà Phạm Thông ở rất nguy hiểm, Trần Ca đi qua đó rất có thể sẽ rơi vào cạm bẫy mà cái bóng tạo ra, cho nên anh mới có ý đồ với những hành khách khác.
Đuổi sói nuốt hổ, ban đầu lúc mới chơi trò chơi Tiểu Bố thì Trần Ca đã làm chuyện như vậy.
“Người khác cũng không phải là người ngu, muốn ảnh hưởng đến suy nghĩ của bọn họ, để bọn họ cam tâm tình nguyện dò đường cho mình cũng rất khó, phải cần lên kế hoạch thật tốt thì mới làm được.”
Ở trong mắt của Trần Ca, bất kể là người đàn ông với khuôn mặt tươi cười hay là đôi giày cao gót màu đỏ, bọn họ đều có thể trở thành trợ thủ của mình.
Anh không quan tâm xem đối phương có ý định muốn giết mình hay không, anh chỉ để ý đến thực lực của đối phương, nếu như quá yếu thì sợ rằng đến cả tư cách để làm người dò đường cũng không có.
Trần Ca không nói suy nghĩ của bản thân ra, nếu để cho bác sĩ nghe được, anh ta nhất định sẽ nghĩ anh là kẻ điên.
“Tối nay, càng ngày càng thú vị.”
Người còn chưa kịp đến trấn Lệ Loan, chuyện xảy ra ngoài ý muốn đã thật nhiều. Tình hình từ lâu đã không nằm trong khống chế của Trần Ca, chẳng ai biết một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì cả.
“Không thể trở về khu vui chơi Thế Kỷ Mới được, trong tay Lý Chính có súng, nếu như anh ta thật sự bị cái bóng khống chế, bây giờ mà mình quay về khu vui chơi Thế Kỷ Mới sẽ vô cùng nguy hiểm.”
Cái bóng vô cùng xảo quyệt, hắn ta có thể khống chế Lý Chính thì cũng có thể khống chế được những cảnh sát khác, thậm chí đến cả ông lão trông cửa quen thuộc cũng có thể trở thành đồng lõa với hắn.
Đây là đối thủ khó giải quyết nhất từ trước đến giờ mà Trần Ca gặp phải, ngay từ khi bắt đầu nhập cuộc, anh đã không thể tin tưởng bất kỳ người nào bên cạnh mình nữa rồi.
Nếu muốn giải quyết cái bóng trong một lần thì phương pháp tốt nhất chính là chủ động ra tay, thay vì bị nó mê hoặc thì chi bằng tiến thẳng vào sào huyệt của nó, giết chết bản thể của nó.
Đối phó với kẻ địch có nhiều thủ đoạn và chỉ số thông minh cao như này, Trần Ca đã tổng kết ra một hệ thống đối đầu hoàn chỉnh.
Phát triển điểm mạnh, che giấu điểm yếu của bản thân, với điều kiện tiên quyết là bảo đảm bản thân còn sống sót, cố gắng hết sức để đẩy lùi kẻ địch.
Cho dù hắn ta có nhiều thủ đoạn hơn nữa, năng lực có cao đến đâu mà không cho hắn ta có thời gian để sắp xếp thì mọi thứ đều vô ích.
“Hiện tại không biết cái bóng đó đang lẩn trốn ở chỗ nào, rất có khả năng hắn ta đang mai phục ở khu vui chơi Thế Kỷ Mới, cũng có thể đang trốn ở nhà của Phạm Thông, thậm chí có khả năng còn đang trốn ở ngay trên chiếc xe này, mình phải cảnh giác cao độ mới được. Ngay khi hắn ta lộ bộ mặt thật, cũng chính là lúc hắn ta tự cảm thấy có thể hoàn toàn giết chết mình.”
Trần Ca phán đoán thế cục vô cùng chính xác. Ngoại ô phía đông là địa bàn của cái bóng, còn trấn Lệ Loan là sào huyệt mà cái bóng đã làm việc mấy năm, đó hoàn toàn không phải là một cuộc đấu công bằng giữa anh và nó.
“Xe chuẩn bị vào trạm, xin hãy ngồi ổn định!”
Chờ đến khi Trần Ca hiểu rõ những thứ này, xe tang số 104 đã đi đến trạm kế tiếp.
Cửa xe mở ra, mưa xối xả bị gió lớn thổi vào trong xe, cửa sổ xe phát ra tiếng bịch bịch, giống như là lúc nào cũng có thể nứt ra vậy.
“Ba ơi, con sợ...” Giọng nói non nớt phát ra từ bên ngoài xe.
“Sắp đến rồi, không có chuyện gì đâu, ba và mẹ đều đi cùng con.” Một người đàn ông trung niên với vẻ mặt tái nhợt ôm một cậu bé khoảng bốn năm tuổi lên trên xe, đi phía sau hai cha con còn có một người phụ nữ tóc tai bù xù.
Đây là một nhà ba người, từ lớn đến bé đều có khuôn mặt trắng đến dọa người.
“Ba ơi, con sợ...” Đứa bé ôm lấy cánh tay của người cha, không chịu buông ra, thế nhưng người đàn ông trung niên kia hoàn toàn không có ý muốn nuông chiều cậu con trai, vừa lên trên xe thì thả cậu bé xuống.
Chuyến xe u ám và buồn tẻ, với đủ loại hành khách kỳ lạ, cậu bé bất lực đứng ở trong xe, hai tay không biết phải đặt vào đâu, cảm giác giống như sắp khóc đến nơi.
“Đừng sợ, sắp đến nơi rồi.” Hình như người đàn ông chỉ biết lặp lại câu nói này, gã ta đè đầu cậu bé xuống, ép cậu bé không được nhìn gương mặt của những hành khách khác.
Người vợ đi phía sau không nói câu nào, một nhà ba người kỳ lạ cứ lên xe như vậy, ngồi ở hàng ghế thứ tư giữa xe buýt.
“Dẫn con cùng đến trấn Lệ Loan?” Trần Ca nhìn chằm chằm một nhà ba người một lúc. Trong ấn tượng của anh, trấn Lệ Loan là nơi có rất nhiều đứa bé mất tích, cái bóng vì để nuôi dưỡng minh thai nên đang không ngừng tìm kiếm trẻ con, dưới tình huống như vậy mà cha mẹ này lại đưa con trai của mình đến trấn Lệ Loan, quá là khác thường.
Trần Ca sử dụng Âm Đồng, cũng không nhìn thấy bất kỳ vấn đề nào ở trên người bọn họ. Ba người trong nhà này ngoại trừ có sắc mặt hơi trắng một chút thì chẳng có gì khác người sống cả.
“Hành khách trong xe càng ngày càng nhiều, cái bóng rất có thể cũng lẩn trốn trong đó.”
Bên trong xe có thêm một đứa trẻ, sự yên tĩnh từ trước đến nay đã bị phá vỡ.
“Ba ơi, hay là chúng ta về nhà đi.” Cậu bé không ngừng cầu xin, trong giọng nói của cậu bé còn có tiếng nức nở: “Cái chú bên kia đang nhìn con, chú ấy trông thật là đáng sợ.”
Cậu bé đưa tay chỉ người đàn ông có khuôn mặt tươi cười, người cha sau khi nhìn thấy thì tóm chặt lấy tay của cậu bé, đưa cậu bé trở về chỗ ngồi: “Không nên dùng ngón tay chỉ bừa bãi vào người khác, không lễ phép chút nào.”
“Nhưng chú ấy vẫn luôn nhìn con.” Đứa bé còn muốn nói gì đó với cha của mình, thế nhưng sức lực trên tay người đàn ông đó càng lúc càng lớn, cánh tay của cậu bé bắt đầu hơi biến dạng.
Cảm giác được sự đau đớn truyền đến từ nơi cánh tay, đứa bé rốt cục không nhịn nổi nữa, giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu bắt đầu chảy xuống, cảm xúc có phần không khống chế được.
“Không được ồn ào, nếu ầm ĩ nữa thì tao sẽ vứt mày xuống xe đấy, tao và mẹ mày tự đi đến đó.” Sự uy hiếp của người cha đã có tác dụng, nước mắt của cậu bé được ép trở về, vô cùng tủi thân, ngồi ở góc ghế.
“Như thế này mới đúng, con là đàn ông con trai, sao có thể động chút là khóc nhè chứ?” Người đàn ông trung niên buông lỏng tay ra, trên cánh tay của cậu bé, chỗ mới vừa rồi bị cha nắm đã lưu lại vài dấu tay: “Không phải con vẫn luôn đòi đi gặp chị gái sao? Chờ đến khi đến đó, chúng ta có thể nhìn thấy chị con rồi.”
“Chị gái? Thật sao?” Đôi mắt của cậu bé sáng lên. Đôi mắt của cậu bé rất đẹp, giống như mặt hồ trong vắt phản chiếu những vì sao trên bầu trời.
“Tất nhiên, ba đã lừa con bao giờ chưa?” Người đàn ông trung niên miễn cưỡng nở một nụ cười, xoa xoa mái tóc của cậu con trai.
“Nhưng mà...” Cậu bé từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn đơn thuần như vậy: “Chị nói với con là chị đã bị mẹ giết chết, nhưng mẹ lại bảo chị bị mất tích, hiện tại ba lại dẫn con đi gặp chị, con cũng không biết nên tin tưởng ai...”
Cậu bé nói còn chưa dứt lời đã bị cắt ngang, cha của cậu bé nắm tóc của cậu, kéo cậu bé ra khỏi chỗ ngồi.
“Đau! Con không nói, con sẽ không nói nữa!”
“Im lặng đi!” Người đàn ông trung niên nắm tóc của cậu bé, đưa cậu bé trở về chỗ ngồi một lần nữa, vẻ mặt u ám giống như muốn nhỏ ra nước.
Trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ, cho nên có đôi khi trẻ con sẽ nói ra những câu vô cùng kinh khủng.
Bác sĩ cùng Trần Ca ngồi ở hàng cuối đều nghe được câu nói kia của cậu bé, có điều chẳng ai trong hai người muốn quan tâm đến nó.
Bên trong xe lại yên tĩnh trở lại, chỉ có thể nghe thấy tiếng nức nở nhỏ của cậu bé.
Mưa vẫn to như trước, xe buýt số 104 lăn bánh lần nữa, lúc này khoảng cách giữa bọn họ với trấn Lệ Loan đã rất gần, chỉ còn lại có khoảng ba bốn trạm xe nữa.
“Chắc có lẽ sẽ không có thêm hành khách nào đâu nhỉ?” Trần Ca đứng lên, anh quyết định bắt đầu kế hoạch của mình.
Trần Ca ấn nút mở trên máy cát sét mini, đi về phía đầu xe buýt, dưới cái nhìn soi mói của người đàn ông có khuôn mặt tươi cười và bác sĩ, anh nhặt đôi giày cao gót màu đỏ lên.