“Các y tá trong bệnh viện toàn mang họ Cật, giữa bọn họ có thể có mối liên hệ nào đó, nơi này không thích hợp để ở lâu.”
Trần Ca nhìn máu vương vãi khắp sàn nhà, anh cũng không buồn quan tâm đến đồ ăn nữa, lập tức rời khỏi nhà hàng.
Đi dọc theo con đường dài hơn trăm mét, Trần Ca quay đầu nhìn lại, tất cả đèn trong cửa hàng đều đã tắt, xung quanh tối đen như mực, không nhìn thấy gì.
“Trong mắt mình, thành phố này chính là thứ tốt đẹp không gì sánh bằng, nhưng Cật Long Đầu lại nói rằng thành phố này được dùng để trừng phạt bệnh nhân, anh ta cũng nhắc đến từ "cửa", "cửa" có một ý nghĩa đặc biệt nào đó ở thành phố này sao?”
Trần Ca nghĩ đến cánh cửa phòng vệ sinh trong nhà ma của Trương Nhã, mỗi lần anh mở cửa phòng ngăn ra, lần sau quay lại anh đều thấy cánh cửa đã bị đóng lại.
Ngoài ra, lúc còn điều trị trong bệnh viện, khi bác sĩ Cao kéo anh vào mê cung não, bước ngoặt quan trọng cũng chính là đẩy cửa.
Sau khi đẩy cửa ra, bệnh viện bên ngoài âm u kinh khủng, bên trong và bên ngoài cửa giống như hai thế giới khác nhau.
“Có thể lối ra khỏi thành phố này chính là một cánh cửa ẩn ở nào đó trong thành phố.”
Theo vị trí do Tả Hàn cung cấp, cuối cùng Trần Ca cũng đã tìm thấy nhà trọ Bình An vào lúc 11 giờ 40 phút tối.
Đó là một khu nhà trọ kiểu cũ gần như đã bị bỏ hoang, nằm sau một ngôi làng hoang vắng ở ngoại ô phía Tây Tân Hải, ở một vị trí cực kỳ hẻo lánh.
“Tại sao Tác Giả và Tả Hàn đều để lại giấy bảo mình đi đến đây? Chẳng lẽ bọn họ đã gặp nhau rồi sao?”
Lá cây xào xạc, Trần Ca đi qua ngôi làng bỏ hoang, xung quanh đến cả một bóng ma cũng không có.
“Sao mình cứ cảm giác như đã từng đến nơi này vậy.” Trần Ca nhìn một ngôi mộ bên ngoài làng, cùng với cây hòe già trông giống như một bóng ma đứng cong vẹo ở lối vào làng, cảnh tượng kinh khủng như vậy cũng không gây ra bất kỳ gợn sóng nào trong trái tim anh.
“Rốt cuộc trước đây mình đã từng trải qua cái gì? Tại sao mình không những không sợ hãi mà còn có cảm giác thân thiết khi nhìn thấy những thứ mà người bình thường nên sợ hãi?”
Trần Ca cũng không cảm thấy rằng bản thân anh bất thường, nhưng sự hình thành của tâm lý chắc chắn phải có những lý do sâu xa.
Đi đến phía sau làng, Trần Ca đang định tiếp tục bước về phía trước, thì đột nhiên nhìn thấy một người đang ngồi xổm trên mộ bên cạnh mình.
Người nó dường như mới đột ngột xuất hiện, cũng dường như vẫn luôn ở đó.
Khi Trần Ca nhìn thấy người đó, anh ta cũng nhìn thấy Trần Ca.
Hai bên liếc nhau một cái, thậm chí còn không cảm thấy là có chuyện gì không đúng, không ai lên tiếng, Trần Ca trực tiếp đi qua luôn.
Người đàn ông tiếp tục ngồi xổm trên mộ, nhưng sau khi đi được vài bước Trần Ca bỗng nhiên ý thức được, người đàn ông ngồi xổm trên mộ vừa rồi trông khá là quen mắt.
Trần Ca lại quay đầu lại nhìn, sau lưng anh chỉ còn lại một ngôi mộ lẻ loi.
“Người đâu?”
“Đêm hôm khuya khoắt, có một người ngồi xổm trên ngôi mộ, tại sao mình có thể dễ dàng tiếp nhận một chuyện không bình thường như vậy chứ? Người ngồi xổm trên mộ cũng không có khiến mình sinh ra cảm thấy không ổn.”
Kể từ khi hạ quyết tâm đến nhà trọ Bình An, Trần Ca đã dần phát hiện ra những điều khó hiểu xung quanh anh đang bắt đầu tăng lên.
Muốn đến nhà trọ Bình An, nhất định phải băng qua một ngôi làng hoang vắng, sau khi Trần Ca đi qua một nghĩa trang, một con đường đất đầy cành cây và rác rưởi hiện ra trước mặt.
Ngoài ra vẫn còn một tấm biển đứng thẳng bên đường, phía trên còn viết ba chữ cấm đi vào.
Chỉ là nó đã bị hư hỏng do một thời gian dài không được sửa chữa, tấm biển bị cong vẹo, nét chữ đã trở nên rất mờ.
“Nhà trọ đã cũ nát như thế này rồi mà vẫn còn người sống ở trong đó sao?”
Đi trên con đường đất gập ghềnh, Trần Ca tò mò nhìn sang hai bên, hai bên đường có treo vòng hoa và những cây phướn gọi hồn, còn có rất nhiều tiền giấy vương vãi trên mặt đất, một số tiền giấy đã bị chôn vùi một nửa trong bùn đất, dường như đã được rải ra từ rất lâu.
Vải trắng quấn quanh thân cây, trong rừng cây mơ hồ có thể nhìn thấy bia mộ, những nấm mồ như ẩn như hiện, khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nếu như đổi lại là một cư dân bình thường của thành phố Tân Hải, lúc này chỉ sợ đã sớm quay đầu và rời đi rồi.
“Sự sắp xếp quá kinh khủng, cảm giác như đang cố ý che giấu điều gì đó, không muốn người khác lại gần vậy.”
Con đường trước mặt dường như dẫn thẳng đến Âm Tào Địa Phủ, Trần Ca cũng không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng đi đến cuối con đường.
Có một nhà trọ đổ nát nằm sâu trong rừng rậm, có ba tầng, không quá cao, các cửa sổ trên tầng ba đều được bịt kín bằng ván gỗ, trên tường còn có thể nhìn thấy dấu vết của đám cháy.
Ở đây dường như đã xảy ra hỏa hoạn, có thể bởi vì gia chủ thiếu kinh phí cho nên chỉ cải tạo lại hai tầng dưới, còn tầng ba thì gần như giữ nguyên trạng thái.
“Nhà trọ Bình An?”
Bước qua khoảng sân nhỏ đầy cỏ dại, Trần Ca nhìn thấy tấm biển ở lối vào của nhà trọ.
Tòa nhà này dường như đã có rất nhiều tên trước đó, phông chữ trên tấm bảng liên tục được sửa đổi, trông rất lộn xộn.
“Có ai ở đây không?” Trần Ca mở khóa kéo ba lô, thò tay vào trong rồi thận trọng bước vào hành lang.
Nội thất bên trong nhà trọ vô cùng cũ nát, sàn gạch nứt nẻ, tường có những kẽ hở, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy những con côn trùng màu đen bò trong đó.
“Nhìn từ bên ngoài thì có cảm giác khá nhỏ, không ngờ bên trong lại có nhiều phòng như vậy.” Trần Ca cũng không dám tùy tiện di chuyển quanh hành lang, ánh mắt anh quét qua cửa phòng, cuối cùng đi về phía cửa phòng 101.
Gõ nhẹ cửa phòng, Trần Ca đứng ở cửa rất lâu vẫn không thấy ai ra mở cửa, anh ghé người vào cánh cửa, vểnh tai lắng nghe.
Trong phòng yên tĩnh, giống như không có người ở.
“Cậu đang làm gì đấy?”
Giọng nói của một người đàn ông đột nhiên vang lên từ phía sau Trần Ca, khiến Trần Ca giật mình sợ hãi, anh lập tức quay lại và nhìn về phía sau.
“Là anh! Cái người lúc trước ngồi xổm trên mộ!" Trần Ca nhận ra người đàn ông phía sau mình.
“Đây không phải là nơi cậu nên đến, nhân lúc cậu chưa quấy rầy đến những khách trọ khác, mau chóng rời đi đi.” Người đàn ông đứng sau Trần Ca vài bước, khi anh ta bước đi thì không phát ra chút tiếng động nào, Trần Ca hoàn toàn không biết đối phương đứng sau lưng mình từ lúc nào.
“Đã muộn rồi, bây giờ không còn xe nữa, tôi có thể ở đây một đêm được không?" Trần Ca nhìn chằm chằm vào người đàn ông, nhớ lại tất cả nhất cử nhất động của anh ta.
“Phòng ở đây đã đủ rồi.” Người đàn ông trung niên không ngừng thúc giục Trần Ca rời đi: “Đi đi, ngay cả sống ở bên ngoài cũng tốt hơn sống ở đây.”
“Đủ người rồi? Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy tất cả các phòng ở đây đều không có người ở?”
“Không có người ở không có nghĩa là trong phòng không có khách trọ...” Người đàn ông còn chưa nói xong, trên lầu ba dường như có thứ gì đó rơi xuống, giống như quả bóng lăn trên cầu thang.
Trần Ca quay lại nhìn, nhưng người đàn ông đã ngay lập tức dùng cơ thể chặn đi tầm nhìn của anh.
“Vừa rồi có vật gì rơi xuống à?”
“Đồ đạc của khách trọ bị rơi xuống thôi, tôi đi giúp cô ấy, cậu đứng im ở đây đừng nhúc nhích.” Người đàn ông đi đến góc hành lang, Trần Ca cũng không nghe anh ta nói mà trực tiếp đi theo anh ta.
Đi đến góc cầu thang, Trần Ca nhìn thấy người đàn ông trung niên đang đặt một thứ gì đó lên người một người phụ nữ.
“Cảm ơn...” Hai tay người phụ nữ vuốt ve cổ của mình, có chút tò mò liếc mắt nhìn Trần Ca.
Lạ thay, khi nhìn thấy khuôn mặt của Trần Ca, ánh mắt của cô ta hoàn toàn không thể nhìn đi chỗ khác, phải đến khi người đàn ông trung niên ho khan vài cái, người phụ nữ mới nhận ra điều gì đó và quay lưng bỏ đi.
Bị người phụ nữ quái dị đó nhìn chằm chằm, lưng Trần Ca đổ đầy mồ hôi lạnh.
Vừa nãy rõ ràng anh nhìn thấy người đàn ông trung niên đặt thứ gì đó lên trên người của người phụ nữ, nhưng trên tay và thân thể người phụ nữ hoàn toàn không có thứ gì có thể phát ra âm thanh va chạm của quả bóng.
Trần Ca nhìn chằm chằm vào gáy của người phụ nữ, cổ của cô ta bị vẹo một cách không tự nhiên, và đầu của cô ta dường như cũng không hoàn toàn dính chặt với cổ.
“Cậu nên đi ngay bây giờ.” Người đàn ông trung niên đứng trên cầu thang nhìn xuống Trần Ca, khuôn mặt anh ta hiện ra một màu xanh đen bất thường, giống như một cái xác trong nhà xác.
“Thật ra, tôi đến đây để tìm bạn của mình.” Trần Ca không muốn giấu giếm nữa, nơi này quá kỳ quái, anh nghĩ mình vẫn nên nói ra sự thật thì tốt hơn.
“Bạn của cậu có thể không thể ở đây, và những người thuê nhà sống ở đây cũng không thể là bạn của cậu được.” Người đàn ông trung niên bước đến gần Trần Ca: “Đây là lần gặp mặt thứ hai trong tối nay của tôi và cậu, lần đầu tiên tôi giả vờ như không nhìn thấy cậu, bây giờ tôi vẫn có thể giả vờ như không gặp cậu được. Lập tức rời đi, sẽ không có lần thứ ba đâu.”
“Anh đã giả vờ như không nhìn thấy tôi? Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu anh nhìn thấy tôi?”
“Sẽ trở thành khách trọ của nơi này, rất khó rời đi.”
Người đàn ông trung niên và Trần Ca đang giằng co ở trong hành lang thì một cánh cửa trên tầng hai gần hành lang được mở ra và một người phụ nữ đeo kính bước ra khỏi phòng, cô ta đúng lúc nhìn thấy Trần Ca và người đàn ông trung niên.
Ánh mắt của người phụ nữ cũng thay đổi ngay khi nhìn thấy Trần Ca, hình như cô ta có quan hệ tốt với người đàn ông trung niên, cho nên trực tiếp bước đến chỗ người đàn ông trung niên, nhỏ giọng hỏi bên tai: “Lão Chu, trước đây người này đã từng đến nhà trọ Bình An sao?”
Người đàn ông trung niên được gọi là lão Chu lắc đầu: “Tôi đang đuổi cậu ta đi.”
“Nếu nhiều người thuê nhà nhìn thấy, cậu ta có thể muốn chạy cũng không chạy được đâu.” Người phụ nữ đeo kính nói xong thì như thể không hề nhìn thấy Trần Ca, cô ta lướt qua Trần Ca và đi về phía tầng ba.
Trần Ca cũng nhận thấy những người trong nhà trọ Bình An có thái độ rất kỳ lạ với anh, anh đoán rằng đó có thể là do Trương Văn Vũ và Tả Hàn.
“Cái đó... Anh Chu, trong số những người thuê nhà của anh, có người nào tên là Tả Hàn không? Tôi và cậu ấy là những người từng ở chung phòng bệnh.” Trần Ca nói tên của Tả Hàn, anh muốn tìm hiểu thêm nhiều điều, nhưng ai biết được sau khi anh nói xong câu này, thái độ của người đàn ông trung niên đối với anh lập tức thay đổi.
“Người chung phòng bệnh? Cậu cũng đến từ bệnh viện đó sao?" Lão Chu dán mắt vào Trần Ca.
“Chúng ta ở cùng một phòng bệnh, có thể nói việc cậu ấy trốn viện có liên quan đến tôi.”
“Tả Hàn vẫn chưa về, nếu như cậu là bạn của cậu ấy, vậy thì hãy về phòng đợi cậu ấy đi.” Sau khi lão Chu biết được Trần Ca đến từ bệnh viện đó, anh ta đã thay đổi quyết định và đích thân dẫn Trần Ca đi đến chỗ sâu nhất của hành lang trên tầng hai: “Tả Hàn sống ở đây, khóa phòng của cậu ấy đúng lúc đang bị hỏng, cậu có thể vào nhà đợi cậu ấy.”
Trần Ca cũng không khách khí, anh đẩy cửa bước vào và nhìn thấy băng và gạc dính đầy máu vương vãi trên sàn nhà.
“Những thứ này đều do Tả Hàn thay ra, hôm nay cậu ấy đi ra ngoài gặp một người bạn, đến giờ vẫn chưa về.”
“Người bạn mà cậu ấy đến gặp chính là tôi.” Trần Ca chỉ vào mình.
“Ồ? Cậu ấy đi gặp cậu, kết quả cậu ấy còn chưa quay về, mà cậu thì đã tự chạy đến đây tìm cậu ấy rồi?" Người đàn ông tên là lão Chu nheo mắt cười: “Trước khi cậu ấy trở về, tốt nhất là cậu đừng có chạy lung tung, nhà trọ này vào lúc nửa đêm rạng sáng khá là sôi động, mặc dù cậu có nghe thấy cái gì cũng không được đi ra khỏi phòng, bịt kín lỗ tai và đi ngủ là được rồi.”
Người đàn ông trung niên nói xong liền quay người rời đi, Trần Ca ở trong phòng một mình.
Cách bài trí của căn phòng tuy đơn giản nhưng Trần Ca lại thấy rất quen thuộc.
Cảm giác như lần đầu tiên được đặt chân đến một nơi xa lạ, nhưng dường như anh đã từng nhìn thấy nơi này trong giấc mơ của mình.
Ngồi trên giường, Trần Ca luôn ôm chặt ba lô: “Hình như mình đã từng đến nơi này rồi, mình không nhớ cụ thể là đã xảy ra chuyện gì, nhưng đó là một chuyện rất tồi tệ trong ấn tượng của mình.”
Trần Ca đợi trong phòng đến nửa đêm, nhưng Tả Hàn vẫn không quay lại.
Cảm thấy buồn ngủ, Trần Ca dụi dụi đôi mắt đỏ ngầu: “Nhà trọ bình thường tuyệt đối không thể xây dựng ở phía sau một ngôi làng hoang vắng và một nghĩa trang như vậy được, ở đây hẳn là có vấn đề.”
Nếu theo kế hoạch điều trị ban đầu của bệnh viện, lúc này Trần Ca đã loại bỏ ảnh hưởng của ký ức trong quá khứ đối với anh, vậy thì trạng thái hiện tại của anh sẽ giống như một người bình thường đến nhà trọ này lần đầu tiên.
Nhưng thật đáng tiếc, sự xuất hiện của bác sĩ Tôn đã gây ra sơ hở trong việc điều trị của bệnh viện, Trần Ca biết rằng mình không thể tin vào mắt mình bất cứ lúc nào, cho nên anh vẫn giữ được sự bình tĩnh vượt quá giới hạn của con người.
Khoảng hơn hai giờ sáng, Trần Ca đột nhiên nghe thấy tiếng động bất thường phát ra từ trên tầng, như thể có ai đó đang dùng cưa cắt một thứ gì đó.
Anh nhớ đến lời nói của người đàn ông họ Chu, thành thật ở trong phòng, tiếng cắt dần dần yếu đi, nhưng trên đỉnh đầu lại bắt đầu xuất hiện tiếng những mảnh vỡ tường bong tróc và tiếng la hét yếu ớt, Trần Ca còn loáng thoáng nghe được cái tên Trương Văn Vũ.
“Anh ta nói mình không được ra ngoài, chắc cũng phải có lý do.” Trần Ca vẫn ngồi im trên giường, nhưng vài phút sau, anh tình cờ nghe trộm một cái tên quen thuộc: Trương Kính Tửu từ cuộc trò chuyện trên tầng.
Cẩn thận nhớ lại, tiếng hét vừa rồi khá giống giọng của Trương Kính Tửu.
Trần Ca không thể ngồi yên được nữa, anh xách ba lô lên, lặng lẽ chuồn ra khỏi phòng và đến tầng ba của nhà trọ.
Dấu vết của vụ hỏa hoạn nằm ở khắp mọi nơi, nhiều đồ đạc hư hỏng nặng và các loại rác cháy chất thành đống trên mặt đất.
Âm thanh đối thoại và tiếng cưa đồ phát ra từ sâu trong hành lang, Trần Ca từ từ tiến về phía trước, một mùi máu tươi nhàn nhạt lướt qua chóp mũi, thế giới trước mặt anh dần dần được thay thế bằng màu máu.
Bức tường cháy xém dính đầy vết máu, và trong hành lang tối tăm, có thể mơ hồ nhìn thấy một vài bóng người đang lắc lư.
Trần Ca cố gắng tập trung cao độ, trên mặt đất có rất nhiều mảnh vỡ, nếu không chú ý sẽ phát ra tiếng ồn.
“Bọn họ đang làm gì vậy?” Trần Ca từ từ đến gần, khi đi đến giữa hành lang, anh đã nhìn thấy bức tường ở cuối hành lang.
Đồng tử của anh nhanh chóng thu nhỏ lại, và Trần Ca nhìn thấy một bác sĩ mặc áo khoác trắng bị đóng đinh vào bức tường ở nơi sâu nhất của hành lang.
Chiếc áo khoác của bác sĩ bị nhuốm một màu đỏ của máu, dưới chân là một bệnh nhân tứ chi vặn vẹo.
“Trương Kính Tửu?”
Hơi thở trở nên gấp gáp, Trần Ca không ngờ rằng anh sẽ gặp Trương Kính Tửu và bác sĩ trong bệnh viện đó ở đây.
“Là người trong nhà trọ này đưa bọn họ ra sao? Không thể nào!”
Bộ não của Trần Ca đang nhanh chóng suy nghĩ, nhưng anh vẫn còn chưa kịp nghĩ ra kết quả thì chợt nghe thấy một tiếng động nhẹ phát ra sau lưng.
Mạnh mẽ quay đầu lại, Trần Ca phát hiện ra một đứa trẻ đang đứng phía sau mình.
Đứa trẻ không cao, cơ thể lại gầy yếu, nhưng khuôn mặt lại có nét gian xảo, già dặn không tương xứng với lứa tuổi.
“Em tên là Môn Nam, anh trai, anh tên là gì?”