Trốn trong căn phòng hoàn toàn bị khóa kín của bệnh viện, đọc nhật ký kinh hồn mà người chết để lại. Khoảnh khắc đóng quyển nhật ký lại, cảnh tượng đáng sợ miêu tả trong đấy lại xuất hiện trước mắt.
Cái Kéo không thể tiếp tục giả vờ được nữa, anh ta dám chắc bất cứ ai ở vào tình huống như vậy đều sẽ sụp đổ.
Cửa sổ thủy tinh chật hẹp bị vô số gương mặt trắng ởn chiếm trọn. Cách một cánh cửa, Cái Kéo có thể thấy rõ biểu cảm trên những gương mặt đó.
“Chúng nó đang nhìn mình!”
Cái Kéo thở không ra hơi, giống như có một đôi tay lạnh ngắt vươn vào ngực, nắm lấy khí quản anh ta, cơ thể dùng không nổi một chút sức lực, gần như sắp tê liệt.
“Tìm được anh rồi.” Giọng nói âm trầm kia lại vang lên lần nữa. Bắp chân Cái Kéo run rẩy, toàn bộ lực chú ý của anh ta đều bị những gương mặt người ngoài cửa hấp dẫn, qua hồi lâu mới phản ứng lại, âm thanh vừa nãy hình như không phải từ ngoài cửa truyền vào.
Nỗi sợ hãi giống như từng dòng điện chạy qua các dây thần kinh, Cái Kéo mở to hai mắt, gần như là quay ra sau nhìn theo bản năng.
Trong tủ quần áo anh ta vừa trốn có một người đàn ông mặc quần áo bệnh nhân đang ngồi.
Vóc dáng người đàn ông kia không cao, hai chân bó thạch cao, con mắt trái bị một cây bút máy đâm vào, sống mũi méo xẹo, mười ngón tay đều giấu trong tay áo.
Trên quần áo bệnh nhân của gã còn có dấu giày và vết máu Cái Kéo vừa để lại, rất hiển nhiên gã vẫn luôn “ngồi ở” trong tủ.
“Tìm được anh rồi.” Giọng nói lạnh băng, chẳng khác nào con rối. Biểu cảm trên gương mặt gã rất đặc biệt, giống như là phát hiện món đồ chơi mới, mang theo hưng phấn và sự vui vẻ mà người bình thường vốn không thể hiểu được.
Quỷ vẫn luôn ở trong tủ, Cái Kéo vừa nghĩ tới ban nãy mình ngồi trong tủ chật hẹp u ám một lúc lâu, toàn thân lại nổi da gà.
Người bị “bạn cùng phòng bệnh” giữ lại ở trong nhật ký xuất hiện trước mắt, gã rõ ràng phải chết từ lâu rồi mới đúng.
Cái Kéo đứng giữa chủ nhân quyển nhật ký và cửa phòng bệnh, tiễn thoái lưỡng nan. Cục diện trước mắt còn khó giải quyết hơn phía trước có hổ phía sau có sói.
“Bình tĩnh, không được hốt hoảng. Trước khi tới mình đã xem mười mấy bộ phim kinh dị, chơi mười mấy trò chơi đáng sợ, mình đã chuẩn bị kỹ càng, chắc chắn có thể tìm được cách giải quyết.”
Đại não nhanh chóng hoạt động, nhưng bất kể là trong trò chơi đáng sợ hay phim kinh dị đều không có tình cảnh tương tự, bị ép ở trong phòng bệnh, đưa ra một lựa chọn giữa một con quỷ và một đám quỷ.
Mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống không ngừng, nhịp tim Cái Kéo đập mạnh: “Phía sau có một con quỷ, đằng trước có một đám quỷ, xét theo bình thường thì ở yên trong phòng vẫn an toàn hơn chút. Nhưng nếu không trốn khỏi căn phòng này thì chính là chết dần chết mòn, hoàn toàn mất đi quyền chủ động, thậm chí đến lúc ấy muốn chết cũng không chết nổi, giống như chủ nhân của quyển nhật ký, bị đâm mù mắt, đánh gãy hai chân, về sau chỉ có thể vĩnh viễn ở lại đây chơi cùng những con quỷ khác.”
Vừa nghĩ tới những chuyện trong nhật ký có thể xảy ra trên người mình, Cái Kéo rùng mình một cái: “Tranh thủ bản thân vẫn còn năng lực hành động, nhất định phải thoát ra ngoài.”
Lồng ngực phập phồng kịch liệt chậm rãi khôi phục bình thường, anh ta ngừng thở, nhìn cửa sổ trên cửa phòng: “Liều mạng với bọn nó! Mình xông lên lầu ba trước, sau đó nhảy cửa sổ chạy đi!”
Cái Kéo cảm thấy chính mình bước vào đường cùng đã đưa ra lựa chọn chính xác nhất. Anh ta nắm chặt cây kéo, dưới cái nhìn soi mói của đám bệnh nhân kia, anh ta bỗng nhiên hét lớn một tiếng, sau đó điên cuồng la lớn rồi lao ra cửa phòng bệnh.
Vào lúc anh ta hành động, một chuyện đúng lúc xảy ra, bên kia hành lang cũng vang lên tiếng bước chân.
Âm thanh kia hình như truyền đến từ lối thoát hiểm ở lầu hai, có hơi lộn xộn, giống như không chỉ một người đến.
Anh ta đột nhiên kêu lớn, dọa đám người đang chạy trên hành lang về hướng này một trận. Khi anh ta vọt tới cửa phòng, đúng lúc nghe thấy từ nơi cách cửa phòng sáu, bảy mét truyền đến giọng nói của người đàn ông trung niên.
“Má nó! Con quỷ đó ở chỗ này! Chạy ngược lại! Chạy ngược lại!”
Mặt người trên thủy tinh nhanh chóng tản ra, Cái Kéo giờ đây chẳng còn để ý tới gì nữa, quơ cây kéo, giống như phát điên mà lao khỏi phòng bệnh, chạy thẳng lên lầu ba.
Cánh tay, bắp đùi, bả vai, anh ta cảm giác có vài cánh tay đồng thời bắt được mình!
“Buông ra cho tao!”
Cây kéo trong tay nhắm ngay ba lô, mạnh mẽ đâm xuống. Trong ba lô có vật gì bị đâm rách, rất nhiều máu đỏ thẫm chảy ra từ bên trong.
Anh ta giống như bệnh nhân mắc chứng hưng cảm đang phát bệnh, điên cuồng vung máu trong ba lô ra xung quanh và bôi lên người mình, vẩy ra đầy người đầy đất.
Anh ta vừa vẩy máu vừa cười như điên. Không thể không nói nếu xét về mặt khí thế, Cái Kéo đã áp chế hoàn toàn mấy “bệnh nhân” chơi trò trốn tìm kia.
Sau khi vung máu xong, Cái Kéo không nghỉ lấy một phút đã xông lên lầu ba, nhưng sau khi anh ta đến nơi lại xảy ra chuyện khiến anh ta tuyệt vọng.
Cửa sổ lầu ba không gắn lưới bảo vệ nhưng tất cả lại bị ván gỗ đóng chặt.
Muốn mở ván gỗ ít nhất cũng cần một khoảng thời gian mới xong, mà đám quái vật trong bệnh viện vốn không thể nào cho Cái Kéo chỗ thời gian này.
“Một khi dừng lại, những quái vật kia chắc chắn sẽ ra tay với mình. Phỏng chừng bọn chúng sẽ nghĩ ra đủ mọi loại cách để giữ mình lại chơi cùng, nếu như mình phản kháng thì bệnh nhân bị đâm mù mắt, đánh gãy chân kia hẳn là kết cục của mình.”
Cái Kéo bình tĩnh lại, anh ta nhìn thoáng qua phía sau. Vết máu đầy đất, bệnh viện trông còn kinh khủng hơn ban nãy nhiều, nhưng phần lớn đều là từ tay anh ta.
“Cũng không biết máu chó mực có tác dụng hay không? Khoảng thời gian trước mình nhìn thấy ở trên diễn đàn có người quay video ngắn đụng phải quỷ xin giúp đỡ, người đó đứng trước gương trong nhà vệ sinh chơi gọi hồn, khi ấy bình luận phía dưới có cao nhân nói máu chó mực chuyên khắc âm hồn...”
Rầm!
Dưới tầng truyền đến âm thanh khiến Cái Kéo căng thẳng. Anh ta nhìn lại lầu hai, trên vũng máu chó mực chưa khô xuất hiện từng vết chân.
Chỉ có vết chân, không nhìn thấy người, dấu chân này thuộc về ai đã quá rõ ràng.
“May là mình còn lá bài tẩy khác.” Cái Kéo miễn cưỡng an ủi mình, anh ta xách ba lô chạy về chỗ sâu trong hành lang: “Toàn bộ cửa sổ phòng bệnh đều bị khóa, không biết nhà kho với nhà vệ sinh có bị khóa không, đối phương rất có thể sẽ bỏ sót chỗ như vậy.”
Ôm trong lòng một chút hy vọng cuối cùng, Cái Kéo đi vào nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Vừa bước vào anh ta đã trông thấy một khung cảnh quái dị, cửa năm phòng vệ sinh đều đóng lại, bốn cái trong đó biểu thị đang có người!
“Đừng đùa chứ!”
Cái Kéo rên rỉ trong lòng, anh ta ngẩng đầu nhìn về cửa sổ nhà vệ sinh, trong lòng lại lần nữa dấy lên chút hy vọng.
Cửa sổ nhà vệ sinh không bị ván gỗ đóng kín, có thể bởi vì lúc trước cũng có người muốn rời đi từ chỗ này, bọn họ đã cạy ra hai miếng ván gỗ.
“Chỉ cần mở thêm một tấm nữa hẳn mình có thể chen ra ngoài!”
Anh ta cầm trong tay cây kéo lớn, nhắm ngay cửa sổ muốn cạy tấm ván gỗ xuống. Thế nhưng lũ quỷ trong bệnh viện như đang cố ý chơi anh ta, trên hành lang đột nhiên xuất hiện tiếng bước chân vội vàng tới gần.
“Tranh thủ thời gian!”
Cái Kéo giành giật từng giây, dùng hết sức muốn bẩy tấm ván gỗ ra. Toàn bộ lực chú ý của anh ta đều đặt trên cửa sổ, hoàn toàn không ngờ tới chỉ vẻn vẹn mấy giây trôi qua, cửa nhà vệ sinh đã bị phá.
Một tiếng rầm vang lên, tim của anh ta như đang run rẩy, tay không nắm chắc, cây kéo lớn kẹt giữa ván gỗ và cửa sổ trực tiếp rơi xuống!
“Má!”
Vũ khí duy nhất rơi ra ngoài bệnh viện, Cái Kéo ngơ ra tại chỗ mất một giây, sau đó xách theo ba lô chui vào phòng vệ sinh chưa bị khóa còn sót lại.
Anh ta rất muốn dùng sức tự đập chính mình, nhưng nghĩ đến tiếng động quá lớn sẽ dẫn lệ quỷ tới nên lại thôi.
“Toi rồi! Cái kéo đã ra đi, mình còn chưa đi ra! Sớm biết vậy đã không đặt biệt danh này cho mình rồi!” Cái Kéo cắn chặt hàm, bắp thịt toàn thân căng cứng. Anh ta che miệng và mũi của mình, không dám thở mạnh.
Anh ta điên cuồng lầm bầm trong lòng: Đừng phát hiện ra tôi, đừng phát hiện ra tôi, nhưng khi anh ta cúi đầu nhìn xuống lại càng thêm tuyệt vọng.
Vừa rồi anh ta tạt máu chó mực từ đầu đến chân mình, mỗi bước đi đều sẽ để lại một dấu giày màu máu. Đường đi của anh ta đã bại lộ hoàn toàn, chỉ cần không mù trên cơ bản đều có thể tìm tới anh ta.
“Điều này khác hoàn toàn so với dự tính của mình! Rốt cuộc là xuất hiện vấn đề ở khúc nào?”
Sắc mặt tái nhợt, Cái Kéo đã bỏ cuộc, trên cơ bản là ở vào giai đoạn chờ chết.
“Đáng tiếc mình còn chưa tìm được anh trai...”
Cái Kéo kinh hồn bạt vía trốn trong phòng vệ sinh, thế nhưng qua vài phút vẫn không thấy ai đến tìm anh ta.
“Không phát hiện ra mình? Không thể nào? Dấu chân chính mình để lại trực tiếp chỉ vào buồng vệ sinh này, kẻ ngốc cũng biết mình ở đây chứ?” Cái Kéo dịch cơ thể về phía trước, muốn mở cửa, khi tay chạm vào cửa phòng vệ sinh lại lập tức giật trở về: “Không đúng, có lẽ những tên kia đang ở ngoài cửa! Mình vừa mở ra đoán chừng sẽ có đến vài cái mặt chen vào bên trong, bọn chúng đang chờ mình tự đi ra.”
“Đúng, không thể ra ngoài, cứ giằng co thế này đi, có thể kéo dài được một giây thì hay một giây.” Cái Kéo vẫn duy trì tư thế của mình, đến cả đầu cũng không dám cử động: “Chỉ cần mình không nhìn thấy thì coi như không tồn tại.”
Hai tay ôm cái túi cũ, toàn thân dính máu chó mực, Cái Kéo cũng không cảm thấy bẩn: “Nhà vệ sinh là nơi hay thấy nhất trong phim kinh dị, cực kì nguy hiểm, để mình nhớ lại xem có ai đã từng thuận lợi trốn thoát từ nhà vệ sinh không?”
Suy nghĩ thật lâu, Cái Kéo càng nghĩ càng sợ hãi. Nhà vệ sinh trong phim kinh dị gần như là nơi chắc chắn phải chết, anh ta không nghĩ ra cách để trốn thoát, nhưng lại nghĩ đến vài cảnh tượng rất đáng sợ trong phim kinh dị.
“Mấy phòng vệ sinh bên cạnh đều khóa cửa, nói cách khác bên trong chắc chắn có người! Thôi xong, có một chuyện ma giống thế này, nửa đêm đi vệ sinh, phòng bên cạnh sẽ chìa một tay sang bên này, hỏi xem mình muốn giấy màu xanh hay giấy màu đỏ.”
Mồ hôi lạnh chảy theo gò má, cảnh tượng trong phim kinh dị xuất hiện trước mắt, đồng thời tình tiết đáng sợ trong dự đoán rất có thể biến thành sự thật!
“Đợi lát nữa nếu có một bàn tay thò vào hỏi mình muốn giấy gì thì phải làm sao? Nói với nó thật ra mình là nữ giả nam thích ngồi xổm đi tiểu hả? Cho nên không cần giấy? Nhưng có nói chưa chắc nó đã tin!”
Rầm!
Cửa nhà vệ sinh lại bị tông mạnh, âm thanh rõ ràng mạnh hơn so với lần đầu rất nhiều, dường như có thứ đáng sợ hơn đã tiến vào.
Cái Kéo lập tức ngừng suy nghĩ lung tung, che miệng, căng thẳng vô cùng.
Rầm!
Cửa phòng vệ sinh thứ nhất bị lực mạnh phá ra, trái tim Cái Kéo cũng run lên bần bật theo: “Nó đang kiểm tra phòng vệ sinh, tuyệt đối đừng có qua đây, tuyệt đối đừng qua đây mà!”
Việc chẳng như mong muốn, cửa vài phòng vệ sinh trước đấy đều bị phá tan đầy bạo lực, cuối cùng tiếng bước chân dừng lại bên ngoài phòng vệ sinh anh ta đang trốn.
“Xong đời, thế là toi thật rồi.”
...
Lầu dưới truyền đến tiếng hét. Bác sĩ dừng bước, anh ta nhìn Trần Ca ở phía trước: “Nơi này khá quái dị, hay là chúng ta xuống trước đi, mọi người ở cùng nhau sẽ an toàn hơn.”
“Ở cùng bọn họ mới dễ xảy ra chuyện, anh đừng quên người đàn ông với gương mặt cười vẫn còn ở dưới tầng, có lẽ hắn ta đã ra tay với những hành khách khác rồi.” Trần Ca đến tầng cao nhất, dưới ánh mắt khiếp sợ của bác sĩ, anh lấy búa của bác sĩ nát sọ từ ba lô ra, đập vỡ cửa thông lên mái nhà.
“Cậu... trông có vẻ quen thuộc với nơi này nhỉ, trước đây từng tới rồi à?” Bác sĩ cẩn thận hỏi.
“Tôi có một nhân viên nhà ở trấn Lệ Loan nên từng đến đây, tuy là sương máu bao phủ thành phố, thế nhưng kết cấu bên trong của những kiến trúc này không thay đổi.” Trần Ca leo lên mái nhà.
“Nhân viên của cậu?”
“Đúng thế, tôi làm đạo cụ ở khu vui chơi, cái búa này là do tôi tự làm, nhìn thì có hơi khoa trương chứ thật ra nhìn được mà không dùng được.” Trần Ca đi thẳng đến chỗ mấy lu nước, sau khi vén toàn bộ lên, phát hiện bên trong không có thi thể quỷ điện thoại: “Hẳn là chúng ta vẫn đang ở hiện thực.”
Cửa mất khống chế, sương máu bên trong bay ra ngoài, chậm rãi ăn mòn trấn nhỏ này. Có lẽ chỉ một thời gian nữa, trấn Lệ Loan sẽ bị sương máu thay đổi hoàn toàn, trở thành điểm nối liền giữa thế giới bên trong và bên ngoài cánh cửa.
“Cậu đang nhìn cái gì vậy?” Bác sĩ cũng tiến lên.
“Sương mù dày quá, tôi muốn nhìn xung quanh xem có nguy hiểm gì không, tiếc là chẳng thấy gì hết.” Trần Ca tìm bừa một lí do: “Chúng ta xuống đi.”
Hai người trở lại lầu một, xe buýt số 104 vẫn còn, thế nhưng lại chẳng thấy bóng hành khách nào.
“Trong tòa nhà chắc có thứ gì đấy, nhưng mà chúng ta may mắn không gặp phải.” Trong lòng bác sĩ thấp thỏm. Anh ta đứng bên cạnh Trần Ca, do dự hồi lâu mới mở miệng: “Thật ra trước đây tôi từng đến nơi này, sương máu dày đặc...”
“Đợi lát nữa nói tiếp, hình như bên kia có tiếng hét.” Năm giác quan của Trần Ca vượt xa người thường, anh xách theo ba lô và túi du lịch đi về phía bên kia đường cái.
“Này! Cẩn thận!” Lời khuyên của bác sĩ đối với Trần Ca chẳng có tác dụng gì, anh ta chỉ đành theo bước Trần Ca đi về phía trước.
Đi dọc theo đường cái, Trần Ca mơ hồ trông thấy ở ngã tư có người đang vẫy tay, có điều người kia quay lưng về phía anh.
“Cuối cùng cũng tìm ra một người bản địa.” Anh bước nhanh hơn, bóng mờ đứng vẫy tay kia lại từ từ biến mất trong làn sương.
Trần Ca không muốn bỏ lỡ đối phương, lại đuổi theo một đoạn, mãi đến khi đi qua một bệnh viện mới dừng lại.
“Sao cái tên này lại nằm ở đây?” Trần Ca phát hiện người đàn ông say đang ở nằm lê trước cửa bệnh viện, miệng sùi bọt mép, dáng vẻ như sắp không xong.
“Anh ta giống như vừa chịu hoảng sợ gì đấy.” Bác sĩ lắc đầu: “Tôi là bác sĩ khoa ngoại, không có nhiều kinh nghiệm với tình huống này, chỉ có thể miễn cưỡng thử thôi, làm anh ta tỉnh được hay không phải xem may mắn.”
“Cầm lấy.” Trần Ca đưa ba lô cho bác sĩ: “Phương diện này tôi tương đối có kinh nghiệm.”
Anh cởi cổ áo và dây lưng người đàn ông say, để đầu anh ta hơi ngửa ra sau, tạo thành tư thế nằm ngửa, đầu hạ thấp. Sau đó anh ấn lên nhân trung theo tiết tấu, rồi lại tiến hành ép tim, toàn bộ động tác không thể bắt bẻ, tiêu chuẩn giống hệt như sao chép lại từ sách giáo khoa.
Hai, ba phút sau, người đàn ông say chậm rãi tỉnh lại. Sau khi anh ta thấy gương mặt của Trần Ca, biểu cảm rốt cuộc cũng thả lỏng, có điều rất nhanh anh ta lại căng thẳng, chỉ vào một hướng rồi nói: “Đừng có tới tòa nhà kia, bên trong có chó mặt người biết cười, đó là một lời nguyền.”
“Yên tâm đi, tôi đưa anh về chỗ xe buýt.”
Trần Ca muốn nâng người đàn ông say dậy, ai ngờ anh ta lại túm lấy Trần Ca: “Đừng quay về! Trong tòa nhà đầu tiên chúng ta đi vào có một con quỷ lau nhà, cầu thang có một con quỷ thắt cổ! Tuyệt đối đừng trở về!”
“Có nhiều ma quỷ như vậy ư?”
“Thật đấy! Tôi không lừa cậu đâu! Bây giờ tôi nghi ngờ trong mỗi tòa kiến trúc đều ẩn giấu một chuyện lạ, trong mỗi một phòng đều có một con quỷ!” Cơ thể người đàn ông say đang run lên.
“Mỗi phòng đều có một con quỷ? Thế có khác nào mỗi tòa nhà đều có thể biến thành một cảnh tượng kinh dị đơn ư?” Trong mắt Trần Ca lóe sáng, anh nhìn những tòa kiến trúc xung quanh, biểu cảm khác hoàn toàn lúc mới đến đây.
“Có thể hiểu như vậy.” Người đàn ông say không biết Trần Ca đang nghĩ gì: “Đúng rồi, bệnh viện bên cạnh tôi đây, cậu tuyệt đối đừng đi vào, ban nãy tôi loáng thoáng nghe thấy vài tiếng hét thảm!”