Trương Lực từ từ xê dịch bước chân, anh ta không dám quay lưng về phía Trần Ca. Sau khi thấy Trần Ca đi vào phòng, anh ta vẫn dùng giọng âm trầm kia bổ sung một câu: “Không cần đóng cửa phòng, cứ để đó cho thoáng khí.”
“Rầm!”
Trần Ca khóa trái cửa lại, xách búa của bác sĩ nát sọ vào trong phòng, nhìn quanh một chút.
Gian phòng này rất đơn sơ, chỉ có mấy đồ dùng gia dụng phổ thông mà thôi, trong phòng có một mùi gay mũi của khói thuốc lá kém chất lượng.
Trên bàn trà đặt một cái đĩa sắt, bên trên đầy tàn thuốc lá. Trên thành ghế sofa có rất nhiều vết ám khói và những lỗ thủng nhỏ do bị cháy.
“Anh thích hút thuốc lá à?” Trần Ca tự nhiên như ở nhà mình, kéo một cái ghế ở phòng khách tới gần cửa phòng.
“Có thể coi đây là câu hỏi đầu tiên không?” Trương Lực cúi mặt xuống, đứng ở bên cạnh khay trà, cảm giác như anh ta đang cực kỳ mất tự nhiên.
“Tôi hỏi anh cái gì thì anh trả lời cái đó là được. Tôi cũng vì muốn tốt cho anh thôi.” Trần Ca nhìn tàn thuốc trên đĩa sắt, rất nhiều loại, nhưng đều là loại rẻ tiền.
“Tốt cho tôi?” Trương Lực lui về phía sau mấy bước, tựa vào cạnh cửa sổ: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
Trần Ca lấy thẻ bảo vệ từ trong túi ra, đặt ở trên bàn trà, cất búa của bác sĩ nát sọ vào trong: “Cô gái đi với anh tới nhà ma vào sáng nay là ai?”
“Em gái của tôi, gần đây con bé mới nghỉ việc, tâm trạng không tốt lắm. Vì thế tôi mới xin nghỉ để đưa nó tới khu vui chơi.”
“Lúc hai người vào nhà ma, tại sao lại cố ý tránh những sinh viên của Học viện Pháp y Cửu Giang? Anh sợ bị nhận ra à?” Trần Ca tung một cái lưới lớn ra với Trương Lực, đợi Trương Lực tiến vào, sau đó anh sẽ từ từ túm lại.
“Những sinh viên kia không thích tôi, nếu bị bọn họ nhìn thấy có thể sẽ rất phiền phức.” Trương Lực hít sâu một hơi: “Hơn nữa, tôi và em gái tôi cũng đã quen rồi.”
“Quen cái gì?” Trần Ca phát hiện trong lời nói của Trương Lực có hàm ý, dường như trong câu nói đó ẩn giấu cái gì đó.
“Trước kia em gái của tôi học tại Học viện Pháp y Cửu Giang. Vì chuyện gì đó mà nó và một cô bé khác trong trường mâu thuẫn với nhau. Cuối cùng, sau hôm cãi nhau đó một hôm, cô bé kia mất tích.” Bàn tay Trương Lực từ từ nắm chặt: “Từ đó về sau, trong trường có người bắt đầu tung tin đồn nhảm, họ nói rằng cô bé kia mất tích liên quan tới em gái tôi.”
Chuyện này thật sự trùng hợp, nếu không Lý Chính đã không liệt Trương Thi Hàm và Trương Lực vào diện tình nghi.
Trần Ca khẽ gật đầu: “Những sinh viên kia nói gì?”
“Lúc đầu, những kẻ khốn kiếp kia chỉ bàn luận sau lưng em gái tôi. Sau này, họ nói ngay trước mặt con bé, bọn họ nói rằng do cãi nhau với em gái tôi nên bệnh trầm cảm của cô bé kia trở nên nghiêm trọng hơn, cuối cùng đã tự sát rồi. Họ còn quy kết em gái tôi là hung thủ giết người, em gái tôi đã phi tang xác của cô bé kia.” Nói tới đây, Trương Lực rút một bao thuốc lá từ trong túi ra, lấy một điếu rồi châm lửa.
Khói thuốc bốc lên, lúc này Trương Lực mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút: “Rất nhiều sinh viên vốn là bạn tốt của em gái tôi đều bỏ rơi con bé. Quãng thời gian đó, em gái tôi suýt nữa thì không trụ nổi, thậm chí con bé từng chạy đến từng ngóc ngách của trường học để tìm cô bé kia. Đáng tiếc vẫn không tìm thấy.”
“Thảo nào anh lại lãnh đạm với sinh viên Học viện Pháp y Cửu Giang như thế. Không ngờ còn có chuyện như thế xảy ra.” Trần Ca nhìn Trương Lực, một lúc lâu sau anh mới cất tiếng: “Cảnh sát từng liên lạc với tôi, trong vụ án cô gái bị mất tích bị giết chết kia, anh và em gái của anh là đối tượng tình nghi nhất. Sự nghi ngờ của bọn họ không phải không có lý, xét từ ba phương diện động cơ gây án, thời gian gây án và năng lực gây án, thật sự hiềm nghi của hai người lớn nhất.”
“Chúng tôi không giết người, cô gái kia mất tích chẳng liên quan gì tới chúng tôi cả!” Trương Lực rất bực bội nhưng anh ta không dám biểu lộ ra, chỉ có thể cắn chặt đầu lọc của điếu thuốc, trút giận lên nó.
“Tôi biết hai người không giết người. Hung thủ thật sự không phải hai anh em anh, hai người chỉ bị lợi dụng mà thôi.” Bây giờ, Trần Ca nghe Trương Lực kể chuyện năm đó, anh mới hiểu được người bày kế này là người có tâm tư kín đáo, tỉ mỉ tới mức nào. Kẻ đó không chỉ xử lý xong tất cả các manh mối mà còn lợi dụng những sinh viên không rõ chân tướng kia, lấy hai con dê ra để chịu tội thay, dẫn cảnh sát đến hướng phán đoán sai lầm.
Khi Trương Lực nghe được Trần Ca dùng ngữ điệu khẳng định bảo hung thủ không phải bọn họ, người đàn ông có tính cách tồi tệ này hơi kinh ngạc. Anh ta nhìn Trần Ca một chút, đột nhiên cảm thấy người đàn ông trước mắt này cũng không khó ưa như vậy.
“Hôm nay anh nghỉ ở nhà nên không rõ chuyện xảy ra lắm. Thi thể của cô gái mất tích kia đã tìm được rồi, hung thủ giết hại cô ấy cũng đã ra đầu thú.” Trần Ca không giấu giếm điều gì.
“Hung thủ là ai?” Trương Lực dập tắt điếu thuốc, đi tới trước mặt Trần Ca.
“Chính là nhân viên làm việc ăn mặc rất chỉn chu trong trường của các anh, hình như hắn ta tên là Lưu Triết.”
“Lưu Triết?” Trương Lực bị ngơ tại chỗ, dường như anh ta không tiếp nhận được sự thật này.
“Lưu Triết chỉ là một trong những hung thủ thôi, còn một tên nữa đến nay vẫn chưa tìm được. Bây giờ chúng tôi chỉ biết tên hung thủ còn lại kia liên quan tới nhà xác dưới đất.”
“Các cậu?” Trương Lực phát hiện Trần Ca dùng từ khá kỳ lạ.
Vẻ mặt của Trần Ca lập tức nghiêm túc, anh chỉ vào cửa phòng đang khóa trái: “Những lời mà tôi sắp nói đây, đừng để bất kỳ ai biết.”
Trương Lực căng thẳng, khẽ gật đầu: “Tầng này chỉ có mình nhà tôi thôi, không cần lo sẽ bị người khác nghe được. Tôi cũng tuyệt đối không nói cho người thứ ba biết.”
“Vậy là được rồi.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra, mở danh sách thường gọi của mình với đội trưởng Nhan của Chi cục cảnh sát thành phố, Lý Tam Bảo của đồn cảnh sát Tây Thành, Lý Chính của tổ trinh sát hình sự số một, sau đó chậm rãi nói: “Thật ra tôi là một người liên lạc được cảnh sát sắp xếp, phối hợp điều tra rất nhiều vụ án rồi.”
Trương Lực câu hiểu câu không, cũng không biết vì sao anh ta dần dần cảm thấy Trần Ca có thể tin tưởng được.
“Tình cảnh hiện giờ của anh và em gái anh không khả quan cho lắm.” Ngay sau đó Trần Ca lại ném ra một tin tức nặng ký nữa: “Bây giờ, một hung thủ vẫn chưa bắt được, tình huống vẫn rất nguy hiểm. Kẻ đó vô cùng quen thuộc Học viện Pháp y Cửu Giang, hẳn là người luôn ẩn núp bên cạnh các anh. Tạm thời chúng tôi vẫn chưa xác định được đó là ai. Để không làm mọi người hoảng loạn nên tôi mới tới tìm anh để tìm hiểu rõ tình huống.”
“Chỉ cần tôi biết, chắc chắn tôi sẽ nói hết với cậu.” Giọng của Trương Lực cũng không quá đè nén, anh ta ngồi vào bên cạnh Trần Ca, thái độ khác hẳn lúc trước.
“Chúng tôi cần tư liệu liên quan tới nhà xác dưới đất, càng chi tiết càng tốt.” Trần Ca cũng không khách sáo, mở miệng nói thẳng.
“Lần trước các cậu tới, không phải nhân viên nhà trường đã cung cấp cho các cậu rồi sao?” Trương Lực hơi nghi ngờ nhưng anh ta vẫn chọn tin tưởng Trần Ca: “Trong phòng hồ sơ của thư viện có bản đồ thiết kế kiến trúc trước kia của nhà xác. Nếu cậu cần, tôi có thể chụp lại giúp cậu.”
“Bản đồ kiến trúc chỉ là một phần thôi.” Trần Ca vẫn chưa thỏa mãn: “Anh làm bảo vệ trong trường nhiều năm như thế, có phát hiện có thứ kỳ lạ nào chạy ra khỏi nhà xác dưới mặt đất không? Hoặc anh đã từng gặp chuyện gì khá ly kỳ chưa?”