Trong đường hầm vô cùng tăm tối, chủ động nhắm hai mắt lại, đó được gọi là một cách nhìn thế giới khác. Tài xế lái taxi nghĩ mãi mà cũng không hiểu, Trần Ca làm như vậy rốt cuộc là có ý nghĩa gì?
Lẽ nào nhắm hai mắt của mình lại thì những quái vật trong đường hầm sẽ không xuất hiện nữa sao? Cái đó có gì khác bịt tai trộm chuông đâu chứ?
Ngay cả khi trong lòng anh ta có rất nhiều nghi hoặc thì tài xế vẫn thành thật đi theo Trần Ca như cũ. Người đàn ông trước mặt là người duy nhất mà anh ta có thể dựa vào lúc này, anh ta quả thực không dám tưởng tượng cảnh một mình mình đi trong cái đường hầm đen sì này.
Trần Ca không biết lúc này tài xế đang suy nghĩ gì. Sau khi che kín hai mắt, anh đã hoàn toàn rơi vào bóng tối, bốn phía trở nên yên tĩnh hơn. Có thể là bởi vì quá khẩn trương cho nên nhiệt độ cơ thể anh đang hạ thấp dần, nếu có người không cẩn thận đụng vào, sợ rằng người đó sẽ nghĩ anh là một thi thể.
Thế giới mà Trần Ca nhìn thấy đã khác trước rất nhiều, anh chỉ có thể dựa vào khứu giác, thính giác cùng với cảm xúc truyền đến nơi đầu ngón tay để nhận biết mọi thứ xung quanh.
Tường thì gồ ghề, thỉnh thoảng sẽ có vài mảng rêu, bởi vì không nhìn thấy nên khi cái cảm giác trơn trượt truyền đến các đầu ngón tay thì Trần Ca nổi hết cả da gà.
“Cứ đi thế này thì có thể tìm được lối ra ư? Chắc có lẽ sẽ không đơn giản như vậy, lời gợi ý trong điện thoại màu đen có thể có ý nghĩa sâu xa khác.” Trần Ca bịt mắt đi đằng trước tìm đường. Anh không nhìn thấy cái gì, tối tăm, lạnh lẽo, những âm thanh kỳ dị, xúc cảm kỳ lạ nơi đầu ngón tay, tất cả mọi thứ giống như một cơn sóng bào mòn tinh thần của anh.
Dựa vào tố chất tâm lý phi thường của mình, Trần Ca cố nén xúc động thôi thúc muốn tháo ống tay áo xuống, đi từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn về phía trước.
Không nhìn thấy, không nghĩ nhiều, đi đường của mình thôi.
Trần Ca điều chỉnh hô hấp, giống như cái lần đầu tiên làm nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng, lúc này trong não anh chỉ có duy nhất một suy nghĩ, chính là tìm được lối ra thật sự.
Trong đầu đã không còn khái niệm về thời gian, Trần Ca cũng không biết bản thân đã đi bao lâu rồi. Khác với lần làm nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng trước, lần này anh thậm chí còn không đếm nhịp tim và bước chân của mình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Vuốt ve bức tường trơn trượt, bước về phía trước, Trần Ca đột nhiên không sờ được gì nữa.
“Trên tường có một cái hang?” Đường hầm động Bạch Long thẳng như băng, không có ngã rẽ nào cả, cho nên có lẽ không nên xuất hiện tình huống như lúc này.
Có nên gỡ bịt mắt ra nhìn một cái không?
Trần Ca còn chưa kịp đưa ra quyết định, cánh tay của anh đột nhiên bị người khác níu lại, có thể cảm nhận rõ ràng, cơ thể người níu cánh tay anh lại đang run rẩy kịch liệt.
“Bình tĩnh một chút, anh nhìn thấy cái gì?” Những thứ không biết thường là những thứ đáng sợ nhất. Sau khi mất đi thị giác, cảm xúc của Trần Ca rất dễ dàng bị ảnh hưởng bởi người xung quanh.
“Ở bên trái cậu, thứ đó ở ngay bên trái mặt cậu, cách cậu rất gần. Đừng nhúc nhích, tuyệt đối đừng động đậy!” Tài xế nôn nóng bất an, trong giọng nói tràn đầy sự sợ hãi.
“Đừng hoảng sợ, anh miêu tả hình dáng của thứ đó cho tôi biết đi, là người? Hay là côn trùng?” Trần Ca đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
Nhưng đợi đến nửa ngày cũng không có ai trả lời: “Anh vẫn còn ở đây chứ?”
Trong đường hầm trống rỗng chỉ có Trần Ca nói chuyện với mình, tài xế như đã biến mất rồi.
“Mới vừa rồi anh ta nhìn thấy cái gì?” Nếu như tài xế chỉ đơn thuần biến mất, Trần Ca cũng sẽ không quá kích động, nhưng mà trước khi biến mất tài xế lại để lại một câu nói như vậy.
Điều này nói rõ cho Trần Ca biết, giờ này khắc này, ở bên trái gương mặt của anh có một thứ đặc biệt gì đó.
“Tài xế biến mất chắc có liên quan đến cái thứ đứng bên trái mặt mình, nhưng mà cũng không chắc lắm, tài xế có thể đã gặp chuyện không may kể từ khi mình bịt kín hai mắt, đi theo sau mình vẫn luôn là một người khác, nó đang cố tình dụ mình chú ý tới bên trái.” Chân tướng là cái gì Trần Ca cũng không biết, tất cả những gì anh có thể làm chỉ là cố gắng thử trong phạm vi giới hạn.
Trần Ca giơ cánh tay lên, sờ vào má trái của mình. Trên mặt chẳng có cái gì cả, anh thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đưa tay sờ vào trên tường.
Đầu ngón tay rất nhanh đã chạm vào bức tường lạnh như băng, anh cũng không sờ thấy thứ gì kỳ lạ cả.
Ngón tay duỗi về phía trước, dừng lại ở mép tường chỗ cái hang.
“Trong đường hầm thẳng tắp lại có một ngã rẽ, có nên đi vào xem một chút không?” Trần Ca cố nén xúc động muốn tháo bịt mắt ra, giơ hai tay lên, di chuyển từng chút một về phía bên trái đường giống như một người mù.
“Con đường này dẫn đến nơi nào?” Rõ ràng là một cái đường hầm nhưng lại mang đến cảm giác như một cái mê cung, mỗi lần Trần Ca đi được vài bước, anh đều dùng sức cào bức tường, lưu lại một ký hiệu.
Cứ đi như vậy trong đường hầm thêm vài phút đồng hồ, thẳng đến khi ngón tay của Trần Ca sờ được một cái hang nữa.
Ở trước mặt anh lại xuất hiện một ngã rẽ.
Vì lời gợi ý của điện thoại màu đen, cho nên Trần Ca mới bịt kín hai mắt để thử nhìn thế giới.
Nhưng kết quả thí nghiệm khiến anh rất bất an, trong đường hầm lẽ ra đi thẳng này dường như lại có vô số ngã rẽ, giống như số phận của một người, sẽ không bao giờ biết được mình sẽ đi đâu vào giây phút tiếp theo.
“Hứa Âm.” Trần Ca lo lắng nếu trực tiếp gỡ tấm vải che mắt ra sẽ thấy thứ gì đó không nên thấy, đưa bản thân vào trong nguy hiểm, cho nên trước khi tháo bịt mắt ra, anh gọi Hứa Âm ra trước.
Một mùi máu tươi thoang thoảng bay trong không khí. Trần Ca hít một hơi thật sâu, tâm trạng khẩn trương từ từ bình phục lại, Hứa Âm mang đến cho anh một cảm giác an toàn trước nay chưa từng có.
Dụi dụi con mắt, Trần Ca sử dụng Âm Đồng nhìn xung quanh.
Anh ngạc nhiên khi thấy mình vẫn đứng ở nơi mà mình đã rời đi, vài mét phía sau anh là chiếc taxi với đầy dấu tay đẫm máu ở trên.
Xe vẫn ở đây, thế nhưng tài xế đã biến mất không thấy đâu.
Trần Ca cùng với Hứa Âm đi dọc theo đường hầm, anh không nhìn thấy ngã rẽ, cũng chẳng tìm được những ký hiệu mà mình để lại.
Mở hai mắt ra thì thấy đường hầm, thế nhưng sau khi nhắm hai mắt lại thì nhìn thấy một đường hầm hoàn toàn khác. Đây là một cảm giác rất khó miêu tả, giống như một cái là hiện thực, một cái là mộng cảnh, hiện thực và mộng cảnh đan xen vào nhau, tạo thành một vòng tuần hoàn vô hạn.
“Trách không được cái bóng kia lại chịu thiệt trong đường hầm này, lần trước mình có thể còn sống mà đi ra ngoài, đúng là may mắn.”
Đường hầm động Bạch Long rất đặc biệt, Trần Ca cũng không biết rốt cuộc là nguyên nhân gì đã biến nó thành một nơi kỳ lạ như thế này.
“Đường hầm mình nhìn thấy khi mở mắt, hay là đường hầm nhìn thấy sau khi nhắm mắt lại, cái nào mới là thật? Tại sao những cô hồn dã quỷ kia lại chạy vào trong đường hầm này? Lẽ nào bọn họ thật sự coi đường hầm này như là vòng luân hồi?”
Nhiệm vụ lần này phức tạp hơn nhiều so với Trần Ca tưởng tượng.
Anh không dám qua loa, bèn mở quyển truyện tranh, gọi hết tất cả nhân viên mà mình có ra.
“Lão Chu, Đoàn Nguyệt, hai người đứng canh ở bên cạnh xe taxi, những người khác đi cùng tôi lên phía trước, giữa hai bên không nên cách nhau quá xa.” Lúc trước Trần Ca cũng đã đi đến đường hầm này, anh đã kiểm tra tất cả thông tin về đường hầm động Bạch Long trên mạng, biết rõ chiều dài thực của đường hầm này.
Lúc này anh gọi tất cả nhân viên của mình ra, cũng chỉ vì muốn chứng minh suy đoán của mình.