“Một xác hai mạng, người trong thôn đều nói rằng người phụ nữ này xui xẻo, tìm mấy thanh niên đào miệng giếng để lấy xác ra.”
“Nhưng lúc này có một chuyện kỳ lạ đã xảy ra, khi người phụ nữ đó nhảy xuống là đầu hướng xuống nhưng đào được một nửa thì có người nhìn thấy mặt của xác nữ đang ngẩng lên.”
“Một khuôn mặt người chết bị ngâm nước đến nhợt nhạt, hai mắt lồi ra ngoài, nhìn thẳng vào người đang đào giếng.”
“Làm chuyện xấu nên có tật giật mình, mấy thanh niên cạnh giếng đều bị dọa sợ, tất cả họ đều không dám tiếp tục đào xuống.”
“Để xác trong giếng cũng không ổn, trưởng thôn và gia đình của người chết đó bàn bạc dùng tiền kiếm người đến đào.”
“Nhưng ngày hôm sau đến cạnh giếng nhìn, vốn dĩ đầu của thi thể hướng lên bây giờ lại biến thành chân hướng lên giống như cô ta đang muốn chui xuống giếng.”
“Những người nhìn thấy báo cáo chuyện này với trưởng thôn, lão trưởng thôn muốn trấn an lòng dân làng nên nói là vì đào giếng làm chấn động mạch chảy của dòng nước dẫn đến thi thể tự trượt xuống dưới.”
“Không ai tin vào lý do này, khi đến xem vào ngày thứ ba, người trong thôn phát hiện thi thể trong giếng đó đã biến mất!”
“Trong thôn có bốn cái giếng chia ra ở bốn phía đông tây nam bắc, được đào trên cùng một con sông ngầm, bây giờ cái xác đã biến mất, không chừng sẽ trồi ra từ miệng giếng nào đó.”
“Tiếp sau đó liên tiếp xảy ra nhiều chuyện kỳ quái, cái giếng người phụ nữ nhảy xuống là ở phía tây thôn, rất nhiều người muốn tránh cô ta nên đã chạy đến cái giếng ở phía đông thôn để lấy nước.”
“Khi nước trong giếng này mới được kéo lên thì không có vấn đề nhưng sau khi nấu cơm sẽ thấy trong cơm có tóc dài của phụ nữ.”
“Khoảng một tuần sau, những người sống cạnh giếng nghe thấy tiếng sột soạt phát ra từ trong giếng vào ban đêm, cảm giác như có thứ gì đó đang bò lên miệng giếng.”
“Anh ta nhoài người ra cửa sổ nhìn, vừa hay nhìn thấy một cái bóng đỏ đi ra từ miệng giếng!”
“Qua ngày hôm sau, mọi người phát hiện chồng của người phụ nữ đã chết ở phòng ngủ trong nhà anh ta.”
“Bản thân chồng cô ta là một người dị tật, mặt và cánh tay đều có vấn đề, khi chết đầu anh ta bị nhét vào một cái thùng nước, hình như nguyên nhân cái chết là chết đuối.”
“Người dân trong thôn rơi vào tình trạng hoảng loạn, lão trưởng thôn đã triệu tập mọi người lại với nhau và muốn ra ngoài núi để mời một bán tiên đến xem, kết quả là không kịp đợi đến lúc bán tiên đến, một lượng lớn súc vật trong thôn bắt đầu chết.”
“Có người sợ hãi nên dẫn gia đình bỏ trốn khỏi thôn.”
“Nhưng điều kinh khủng là sau một đêm, những người bỏ trốn đã bị ném xuống khe núi trước cửa thôn, trạng thái khi chết của họ không giống nhau.”
“Dường như bất cứ ai đã từng uống nước trong giếng đều sẽ bị bắt về giết ngay lập tức dù chạy xa cỡ nào.”
“Mọi người trong thôn đều cảm thấy bất an, cũng không quan tâm nhiều đến việc làm quan tài mà chỉ chôn người chết ngay tại chỗ.”
“Chạy ra khỏi thôn sẽ phải chết, ở lại cũng không tìm được đường sống, người trong thôn đã cố gắng tìm mọi cách nhưng đều không giải quyết được nữ quỷ đó.”
“Oán khí của cô ta quá nặng, tính giết người quá mạnh, mỗi đêm đều sẽ có một hai người chết trong nhà.”
“Ngày càng có nhiều người chết, những người ở đây như chúng tôi khá là mê tín, sau khi chết mà không đặt vào quan tài thì cho dù trở thành quỷ cũng là con quỷ lang thang không nhà để về. Không ai biết ai sẽ là người chết tiếp theo, nói không chừng sẽ rơi trên đầu mình, thế là nhà nhà bắt đầu tự chế tạo quan tài cho bản thân và đây là nguyên nhân tại sao trong nhà người sống lại để quan tài.”
“Sau hơn một tháng, cuối cùng nữ quỷ đó cũng dừng tay, mà lúc này gần như không thể nhìn thấy một người đàn ông có cơ thể bình thường trong thôn.”
“Cô ta đã giết tất cả những người có cơ thể không bị dị tật trong thôn và cả những kẻ làm việc xấu.”
“Chỉ khi đến lúc đó mới có người đoán được suy nghĩ của cô ta, trong thôn sợ hôn nhân cận huyết sẽ ảnh hưởng đến đời sau nên đã đi lừa gạt phụ nữ bên ngoài núi. Mà nữ quỷ này không ngừng giết những người bình thường và nhốt một nhóm quái vật dị tật trong thôn, rất có thể là vì muốn người trong thôn chỉ có thể xuất hiện với hình dạng quái vật từ thế hệ này sang thế hệ khác!”
Người đàn ông nhỏ gầy càng nói càng kích động, anh ta quơ hai cánh tay ngắn dài khác nhau: “Huyết thống của tổ tiên đã bị nhiễm bẩn, trong thôn chỉ còn lại quái vật, những người có cơ thể bình thường sẽ bị giết, cũng chỉ có người dị dạng mới có thể khiến người phụ nữ đó vui vẻ, có thể giữ được mạng sống trong tay cô ta.”
Câu chuyện của người đàn ông hơi nặng nề, Trần Ca không bày tỏ ý kiến, người đầu tiên lên tiếng là Lão Ngụy: “Vứt bỏ thân phận không nói, tôi ghét nhất là những kẻ buôn người.”
“Đây là chuyện đã xảy ra rất nhiều năm trước, những người làm chuyện sai trái sớm đã bị giết và chịu sự trừng phạt thích đáng, bây giờ những người vô tội cũng bị liên luỵ.” Người đàn ông giơ cánh tay mình lên: “Không ai muốn làm quái vật, tôi nhìn thấy hình ảnh bản thân phản chiếu trong nước, muốn chết vô số lần nhưng tôi không cam lòng!”
Anh ta nắm chặt tay thành quyền, bộ dạng trông rất buồn cười nhưng những người xung quanh lại không cười được.
“Nếu là một năm trước, tôi vốn không dám nảy sinh ý nghĩ phản kháng nhưng bây giờ thì khác.” Một biểu cảm khó diễn đạt thành lời xuất hiện trên khuôn mặt chìm sâu trong nỗi tuyệt vọng của anh ta: “Tôi đã có con và là một bé trai không có khiếm khuyết về cơ thể.”
“Anh có con sao?”
“Đúng vậy, quả là một kỳ tích, thế mà hai con quái vật lại có con.” Người đàn ông thở hổn hển: “Tôi không thể để thằng bé ở đây, thằng bé sẽ bị người phụ nữ đó để ý, ngay cả khi người phụ nữ đó không phát hiện con của tôi, những quái vật khác trong thôn cũng sẽ hiến dâng con tôi cho cô ta để giữ mạng sống.”
Trần Ca đã nghe thấy điều gì đó không đúng trong lời nói của người đàn ông: “Những người khác trong thôn của các anh sẽ hiến dâng con của anh sao?”
“Những người dân trong thôn đều đã điên rồi, không đúng, bây giờ họ vốn không thể được gọi là con người.” Móng tay của người đàn ông bấu vào thịt: “Rất nhiều năm về trước, khi nữ quỷ dùng máu rửa thôn, chỉ có một gia đình duy nhất được buông tha, gia đình đó có một người con gái, họ Chu.”
“Lần đầu tiên người phụ nữ chạy trốn đã được người phụ nữ họ Chu giúp đỡ, sau khi người phụ nữ bị bắt, người phụ nữ họ Chu cũng bị treo ở đầu thôn đánh dã man.”
“Sau này, khi người phụ nữ bị bắt nạt cũng chỉ có người phụ nữ họ Chu đứng ra nói giúp cô ta, có lẽ vì lý do này nên nữ quỷ đã buông tha cho nhà họ Chu.”
“Người trong thôn càng ngày càng ít, những người còn sống trong thôn chỉ còn cách đề cử người phụ nữ họ Chu làm trưởng thôn và để cô ta giao tiếp với nữ quỷ.”
“Dân làng nghĩ rằng người phụ nữ họ Chu sẽ giúp họ cầu xin sự tha thứ nhưng sự thật lại hoàn toàn khác với những gì họ nghĩ, người phụ nữ họ Chu đứng về phía lệ quỷ, cô ta trở thành công cụ để lệ quỷ quản lý thôn làng.”
“Để tận hưởng tốt quá trình tra tấn, lệ quỷ yêu cầu chúng tôi khi phát hiện những đứa trẻ sơ sinh có cơ thể bình thường đều phải đem đến chỗ người phụ nữ họ Chu, nếu ai đó cố tình che giấu thì giết tất cả những người biết mà không báo!”
“Không ai biết chuyện gì đã xảy ra sau khi đứa trẻ đến chỗ người phụ nữ họ Chu, chúng tôi chỉ biết rằng sau khi đứa trẻ được người phụ nữ họ Chu ôm vào căn nhà tối thì không bao giờ thấy ra ngoài nữa.”
Đôi mắt tràn đầy sự sợ hãi và bất an, hai bàn tay của người đàn ông dị dạng nắm lại với nhau: “Quy định này vẫn luôn tiếp diễn đến hôm nay, tình cảnh của con tôi đã bị họ biết được cho nên tôi chỉ còn cách hợp tác với người bên ngoài như mọi người để tranh thủ thời gian đưa con tôi ra ngoài!”