“Anh Mã, nếu có chuyện gì thì vào phòng bên cạnh rồi nói, trong hành lang thực sự rất nguy hiểm đấy.” Tiểu Tôn nắm lấy cánh tay Mã Phong, kéo anh ta đi về phía bên kia hành lang.
“Đừng, đừng, tôi đã suy nghĩ một lúc này, cảm thấy hay là...” Mã Phong bị Tiểu Tôn lôi kéo, anh ta thậm chí còn có cảm giác muốn khóc.
Anh ta choáng váng, thế giới quay cuồng, cơ thể anh ta đau đớn, mắt anh ta co rút và anh ta cảm thấy muốn khóc.
“Anh Mã, anh đừng nói gì cả, tôi hiểu hết rồi. Nhưng chúng ta đã đến được phần sâu nhất của nhà ma, đây rất có thể chính là cảnh cuối cùng, anh thực sự cam tâm bỏ cuộc như thế này sao? Vậy thì những nỗ lực trước đây của chúng ta không phải đều vô ích rồi sao?" Tiểu Tôn nắm lấy cổ áo của Mã Phong: “Trên đời này không có hoàn cảnh tuyệt vọng, chỉ có người tuyệt vọng đối với hoàn cảnh mà thôi, chúng ta chỉ thiếu chút nữa là thành công rồi.”
Miệng Mã Phong căng cứng, anh ta thẫn thờ nhìn bóng tối xung quanh, mọi thứ đều ẩn hiện trong bóng tối, quái vật, lệ quỷ, nguy hiểm, và cả lối thoát.
Những ngón tay chậm rãi siết chặt, trong mắt Mã Phong bùng lên một ngọn lửa hơi yếu.
“Những người không tin vào phép màu sẽ không bao giờ có thể tạo ra kỳ tích, ông chủ của nhà ma này cũng cảm thấy không ai có thể thoát khỏi đây, nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì không phải nhà ma được xây dựng lên để cho người tham quan sao? Trên thế giới này thực sự có nhà ma không thể nào thoát được sao?”
Lời nói của Tiểu Tôn đầy sức mạnh và chỉ rõ đường cho Mã Phong.
Cắn chặt răng, Mã Phong cũng cảm thấy hiện tại bỏ cuộc thì thật đáng tiếc, anh ta xoa xoa cái đầu choáng váng, chậm rãi mở miệng: “Tiểu Tôn, cậu buông tay ra trước đi, tôi có thể tự mình đi.”
Vịn vào trên tường, đứng thẳng người lên, Mã Phong mò mẫm trong hành lang một chút: “Cứ cách ba mét lại có một cánh cửa, chúng ta cứ dựa vào tường mà đi, chỉ cần nghe thấy mèo kêu liền lập tức trốn vào trong phòng. Sau khi vào phòng thì lập tức đóng cửa lại, một người thì đứng gác sau cửa, dùng lưng tựa vào cửa phòng, người còn lại thì dò tìm lối đi bí mật trong phòng. Chúng ta phân chia công việc, để tối đa hóa lợi thế của chúng ta.”
“Được!” Nhìn thấy Mã Phong lại nhen nhóm hy vọng một lần nữa, Tiểu Tôn thậm chí còn có cảm giác muốn rơi lệ.
Đã quá kiên cường rồi, thậm chí cậu ta còn nhìn thấy bản thân không chịu thua của ngày xưa.
Tiểu Tôn tin tưởng vững chắc rằng mình chỉ là một người bình thường, để sống một cuộc sống bình thường, cậu ta thường đọc một số câu nói đầy "sức mạnh" để khích lệ bản thân.
“Tất cả nỗ lực đều sẽ nhận được đền đáp, anh Mã, chúng ta nhất định sẽ tìm được cách rời đi!” Tiểu Tôn và Mã Phong khích lệ lẫn nhau, hai người vất vả đi về phía trước trên hành lang.
Tất cả các trò chơi đều có cách vượt qua, Mã Phong vốn là một người rất thông minh và mạnh mẽ, ngoài khuyết điểm về tính cách thì năng lực của bản thân cũng rất mạnh.
Cùng với sự giúp đỡ của Tiểu Tôn, tuy rằng anh ta vẫn chưa thích nghi được với bóng tối nhưng cũng đã tìm ra quy luật hành động của ma quỷ.
Sau khi sợ hãi thêm khoảng năm lần nữa, cuối cùng anh ta và Tiểu Tôn cũng đến được tầng dưới cùng của Tòa nhà tối tăm.
Trên đường đi, vết thương trên người Mã Phong chồng chất, ngoài nỗi đau về thể xác, tinh thần của anh ta cũng bị tra tấn dã man.
Bất cứ khi nào Mã Phong sắp hôn mê, Tiểu Tôn đều sẽ đánh thức anh ta ngay lập tức, từng tiếng anh Mã khiến Mã Phong đang lạc trong mê cung trở về với thực tại.
Anh ta gắng gượng, cố gắng cho đến tận bây giờ.
Sau khi bước vào căn phòng cuối cùng ở tầng hầm dưới cùng của Tòa nhà tăm tối, Mã Phong thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Tôn cũng cảm thán một câu: “Thật không dễ dàng gì, cảnh này mà có ma cũng không thoát ra được.”
“Đây là căn phòng cuối cùng, con đường bí mật có lẽ sẽ ở đây, nhớ kiểm tra kỹ càng.” Giọng Mã Phong yếu ớt, nếu có ánh sáng, sẽ thấy sắc mặt anh ta tái nhợt, đôi môi tím tái, trông giống như các nhân viên nhà ma sau khi hóa trang xong vậy.
Khi hai người vào phòng, vừa chạm vào cánh cửa phòng ngủ, chợt nghe thấy tiếng đàn ông vang lên từ trong cửa.
“Cô là người thứ chín mà tôi đã giết, hãy để tôi nghĩ xem tôi nên lấy cái gì từ trên người của cô đây? Mũi? Tai? Quên đi, tốt nhất vẫn nên lấy mắt của cô.”
“Tôi biết cô vẫn luôn tìm kiếm con đường bí mật, nhưng thật ra con đường chạy trốn đó vẫn luôn nằm trong phòng của tôi, giấu trong phòng ngủ đầy xác mèo đó.”
“Có phải là rất tuyệt vọng hay không?”
“Biết rất rõ đường rời đi ở đâu, nhưng lại không trốn được nữa, tôi thích nhìn nét mặt cô vào lúc này.”
Sau khi người đàn ông nói xong, lại có tiếng dao găm cắm vào thứ gì đó ở trong phòng ngủ, sau đó máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khe cửa, Mã Phong cảm thấy như thể mình giẫm phải thứ gì đó dính dính dưới chân.
“Kẻ sát nhân đang nhắc nhở cho chúng ta, lối ra được giấu trong căn phòng đầy xác mèo đó!” Khuôn mặt của Mã Phong đã biến dạng, lối ra nằm trong căn phòng mà anh ta đã từng ẩn náu, nhưng anh ta lại đi theo Tiểu Tôn chạy một mạch xuống tầng thấp nhất này.
Ghẹn họng, Mã Phong suýt nữa ngất xỉu vì tức, anh lùi lại một bước, giày giẫm lên vết máu phát ra tiếng động.
“Ai?”
Giọng người đàn ông phát ra từ trong phòng ngủ, ngay sau đó tiếng mèo kêu vang lên trong phòng!
Biết rằng đã bị phát hiện, Mã Phong và Tiểu Tôn bắt đầu chạy điên cuồng ra ngoài.
“Đến căn phòng đầy xác mèo ở tầng một đi!”
Cuối cùng kẻ sát nhân đang truy đuổi phía sau, toàn bộ cảnh Tòa nhà tối tăm đã bước vào thời khắc căng thẳng và kinh hoàng nhất.
Tiếng mèo kêu lần lượt vang lên ở khắp nơi, Tiểu Tôn và Mã Phong chạy quanh hành lang để cố cứu mạng của mình.
Tim Mã Phong đập rất nhanh, đây cũng là trải nghiệm kích thích nhất trong cuộc đời anh ta.
“Không được, tôi chạy không được, tôi không chịu đựng nổi rồi!”
“Anh Mã! Hãy tin vào chính mình!”
“Tôi không chạy được nữa!”
“Đừng dừng lại! Chúng ta có thể thắng!”
Giọng nói của Tiểu Tôn liên tục phát ra từ phía trước, Mã Phong đã hoàn toàn mất phương hướng vào lúc này, giọng nói khích lệ của Tiểu Tôn chính là con đường tiến về phía trước của anh ta trong bóng tối.
Đuổi theo giọng nói của Tiểu Tôn, Mã Phong kích thích toàn bộ tiềm năng của cơ thể anh ta, anh ta liều mạng đuổi theo kịp tốc độ của Tiểu Tôn.
Kẻ sát nhân đang ở sau lưng, như hình với bóng, bây giờ chỉ cần rời khỏi cảnh này qua con đường bí mật, thì mới có cơ hội chạy thoát.
Cảm giác khẩn trương không thể tả nỏi, trong đầu Mã Phong cũng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: chạy!
Cơ bắp ghi nhớ độ cao của bậc thang, ngay cả khi Mã Phong không cần dùng mắt nhìn, mỗi khi bước một bước, anh ta cũng không bị bước hụt.
“Cố gắng lên! Đừng sợ bóng tối! Bầu trời tối đến một mức độ nào đó, các vì sao sẽ tỏa sáng!”
“Lý do tại sao con người có thể, là bởi vì chúng ta tin là có thể!”
“Là cỏ thì ứng với làm lan, còn là gỗ thì ứng với làm tùng!”
Trong lời nói của con người đều ẩn chứa sức mạnh, Mã Phong, người đang trong trạng thái hoảng hốt, cơ thể sắp rã rời, anh ta chỉ dám quay trở lại tầng cao nhất của Tòa nhà tăm tối dưới sự động viên của Tiểu Tôn.
Anh ta chạy rất nhanh, mọi suy nghĩ lung tung trong đầu đều biến mất, ý thức dường như đã hòa vào hai chân.
Trên đời dường như không còn người tên Mã Phong nữa, chỉ có một đôi chân không nghe lời liên tục chạy trốn tìm lối ra.
Đâm mở cửa phòng, Mã Phong và Tiểu Tôn lao vào căn phòng đầy xác mèo, bọn họ tìm kiếm lung tung trong căn phòng đầy xác mèo như bị điên.
Tiếng mèo kêu trong hành lang ngày càng trở nên chói tai hơn, toàn bộ khung cảnh dường như đã trải qua một số thay đổi nào đó, tường nứt, tòa nhà rung chuyển và dường như trên mặt đất có những cái miệng đang há to, giống như có thể nuốt chửng du khách bất cứ lúc nào.
Nhiều âm thanh kỳ lạ khác nhau cũng bắt đầu xuất hiện, điều khiến Mã Phong và Tiểu Tôn cảm thấy sợ hãi nhất là có một giọng nói rất giống Trần Ca vang lên.
Bọn họ không nghe rõ giọng nói đó đang nói gì, mà hai người họ cũng không muốn quan tâm, chỉ điên cuồng di chuyển xác mấy con mèo.
Trong bóng tối vô biên, một tia sáng mờ nhạt hiện lên, động tác trên tay Mã Phong càng nhanh hơn.
“Tôi thấy rồi! Hình như tôi thấy rồi!”
Xác mèo đẫm máu và dơ bẩn đã được dọn đi, dưới tấm thảm từng bị lấp kín bởi các thi thể, ẩn hiện một tia sáng!
Một tia sáng yếu ớt chiếu vào căn phòng dọc theo khe hở trên cánh cửa bí mật, khóe mắt Mã Phong đã ươn ướt, nước mắt đảo quanh ở trong hốc mắt.
“Là ánh sáng, ánh sáng đấy!”
Anh ta nắm chặt chốt cửa hầm, cố gắng hết sức để kéo cánh cửa ra.
“May là mình không hề từ bỏ! Tất cả nỗ lực đều đã được đền đáp! Những đau khổ mà mình phải chịu đựng cuối cùng sẽ trở thành một món quà mà số phận tặng mình!" Mã Phong nghiến răng, anh ta đã nghĩ đến việc sẽ làm khó dễ Trần Ca như thế nào sau khi rời khỏi đây rồi.
Mã Phong mở cánh cửa bí mật ra, ánh sáng yếu ớt xua tan bóng tối, anh ta dang tay ra, như một bông hoa kiêu hãnh nở rộ trong bóng tối.
“Trên đời không bao giờ có tuyệt vọng thực sự, dù có bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu đau khổ đi chăng nữa, chỉ cần trong lòng mỗi người vẫn có một hạt giống niềm tin, như vậy thì chắc chắn một ngày nào đó, người đó sẽ có thể thoát ra khỏi hoàn cảnh khó khăn, khiến sinh mệnh đơm hoa kết trái một lần nữa.”
Những lời nhẹ nhàng trong sách vang vọng trong đầu Mã Phong, anh ta chạy vào con đường bí mật, đón ánh sáng, phóng với tốc độ nhanh nhất trong đời!
Đi qua cầu thang, một cánh cổng sắt màu đen hiện ra trước mặt.
Sau muôn vàn gian khổ, Mã Phong lê tấm thân "chồng chất vết thương” chạy đến trước cánh cổng sắt đen.
“Thất bại là cái gì? Không là gì cả, chỉ là một bước đến gần với thành công hơn thôi. Thành công là gì? Chính là đi qua tất cả những thất bại, và chỉ còn lại một con đường duy nhất, đó chính là con đường dẫn đến thành công!”
Tháo xích sắt trên cửa, hai tay Mã Phong dùng sức, đẩy cánh cửa sắt trước mặt ra!
“Kết thúc! Cuối cùng cũng kết thúc rồi!”
Nước mắt đầy xúc động và háo hức trong hốc mắt trượt xuống, đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ là chưa đến mức đau buồn quá thôi.
“Bùm!”
Cánh cửa sắt đen đập vào tường, Mã Phong nhìn thấy cảnh tượng sau cánh cửa.
Màn sương đen thổi mạnh vào mặt khiến mắt anh ta không mở ra nổi, và những giọt nước mắt xúc động của anh ta nhanh chóng được thổi khô.
“Bịch!”
Hai chân mất đi sức lực đã không còn chống đỡ được cơ thể nữa, Mã Phong ngồi bệt xuống đất.
“Tại sao chứ?”
Ba chữ vô cùng đơn giản những cũng đủ nói lên nội tâm phức tạp của Mã Phong lúc này, hy vọng và tuyệt vọng va chạm vào nhau, tất cả mong đợi đều hóa thành một đám sương mù đen kịt.
Nhìn sương mù đen kịt trước mặt và quỷ lửa như ẩn như hiện trong sương mù, tầm mắt của Mã Phong từ từ nhìn ra xa, như hồn phách thoát khỏi thân xác, lẳng lặng nhìn về một phương hướng nào đó.
“Anh Mã...” Tiểu Tôn nhẹ nhàng đè bả vai Mã Phong, lệ quỷ muốn ngưng tụ thực thể cần phải không ngừng tiêu hao cảm xúc tiêu cực và những oán niệm tích góp từng chút một, cho nên phần lớn thời gian lệ quỷ đều ở trong trạng thái mà người sống không thể chạm tới, nhưng Tiểu Tôn cảm thấy anh Mã xứng đáng để cậu ta ngưng tụ thực thể an ủi anh ta.
Ông chủ cứng rắn này đã gặp phải một vận hạn lớn trong cuộc sống của mình, bây giờ anh ta cần sự giúp đỡ và động viên.
“Con đường bí mật dẫn đến cảnh ẩn, chúng ta đã tìm ra nguồn gốc của sương mù đen, điều này cho thấy chúng ta đã đến rất gần với cửa ra rồi!" Tiểu Tôn nắm lấy vai Mã Phong, lắc mạnh: “Vui lên đi chứ!”
“Tôi không sao, tôi rất khỏe.” Đôi mắt Mã Phong không còn u ám và tính toán nữa, ánh mắt anh ta có chút đờ đẫn.
“Anh Mã, anh bị sao vậy?” Tiểu Tôn cảm thấy lúc này Mã Phong như đang ở trong trạng thái đi vào cõi thần tiên, cậu ta cũng hy vọng có thể dùng Mã Phong để thay đổi thành kiến của Khu vui chơi Tương Lai Ảo đối với nhà ma này, có thể hiện tại thành kiến vẫn chưa sửa đổi, nhưng cái người đứng đầu này sắp phát điên rồi.
“Anh à, chúng ta đã khổ sở lắm mới rời khỏi được cảnh vừa rồi, nếu anh bỏ cuộc lúc này thì thật đáng tiếc. Vừa nãy tôi cũng mong rằng ở sau cánh cửa này sẽ là lối ra, có lẽ ông chủ của nhà ma đã nghĩ đến điều này, có thể anh ấy đã cố tình thiết kế nó cái cảnh cuối cùng này, muốn khiến mọi người gục ngã trước lối ra.” Tiểu Tôn cũng không biết mình đang nói cái gì, cậu ta muốn làm Mã Phong tỉnh táo lại: “Dù thế nào đi nữa, bây giờ chúng ta không thể dừng lại được.”
Mã Phong dường như đã uống quá nhiều canh gà, cho nên bây giờ đã bị dị ứng với canh gà, vẻ mặt đờ đẫn ngồi trên mặt đất.
Muốn ngất nhưng không thể ngất, muốn cử động thân thể nhưng lại không có sức lực, muốn đi ra ngoài lại càng là hy vọng xa vời, hiện tại anh chỉ có thể ngồi im tại chỗ.
“Anh Mã! Anh có nghĩ trên đời này còn có những cảnh còn kinh khủng hơn là bị tước mất thị lực không? Chúng ta vừa thoát khỏi một cảnh hoàn toàn tối tăm, tòa nhà này nằm ở nơi sâu nhất của thị trấn, rõ ràng chính là cảnh kinh khủng nhất, có lẽ chúng ta thực sự chỉ còn cách cánh cửa ra ngoài một bước thôi.” Tiểu Tôn bắt đầu thuyết phục người bằng lý trí.
Mã Phong chậm rãi cúi đầu xuống, anh ta muốn bịt lỗ tai lại theo bản năng, hai tay vừa định đưa lên, lại đột nhiên cảm thấy mình làm như vậy thật ngu ngốc: “Hiện tại người duy nhất giúp được mình là Tiểu Tôn, có lẽ cậu ta cũng coi mình như người để dựa vào. Nếu như mình bị ngã xuống, chỉ sợ là cậu ta cũng không chống đỡ được bao lâu, đó chính là sức mạnh đồng đội.”
Cánh tay bị nắm lấy, Mã Phong vô thức ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt chất phác của Tiểu Tôn thu vào trong mắt.
“Mình bị sao vậy? Mình thậm chí còn không dám đụng vào tay của người muốn giúp đỡ mình?" Mã Phong hận bản thân như thế này, anh ta triệu hồi sự kiên cường cuối cùng trong lòng, nắm lấy tay Tiểu Tôn, chậm rãi đứng lên.
“Nơi giao nhau giữa hai cảnh là nguy hiểm nhất, chúng ta sẽ bị lệ quỷ trong cả hai cảnh tấn công cùng một lúc, phải mau chóng rời khỏi đây thôi.” Tiểu Tôn cũng không biết lối ra ở đâu, lối thoát của cảnh này có lẽ cũng chưa được thiết kế xong: “Không thể nào qua cửa được đâu, chúng ta tìm một chỗ để trốn trước đã, sống qua được 60 phút cũng đã là tốt lắm rồi.”
“Sáu, sáu mươi phút?” Mã Phong lảo đảo, suýt nữa ngã xuống.
“Chúng ta đã đến thăm được 40 phút rồi, kiên trì một lúc nữa là được.” Tiểu Tôn nhìn quanh, dựa vào trí nhớ của mình mà đưa ra phán đoán: “Có quái vật ăn thịt người ẩn trong màn sương đen, nơi an toàn duy nhất trong thế giới này chính là tòa nhà dân cư, chỉ cần chúng ta trốn trong tòa nhà dân cư là sẽ có cơ hội sống sót trong khoảng thời gian còn lại.”
“Tôi sẽ nghe theo cậu.”
Tinh thần Mã Phong hoảng hốt, hồn vía vì sợ hãi mà bị ném đi vẫn chưa tìm thấy, anh ta cứ để mặc Tiểu Tôn kéo mình chạy lung tung trong màn sương đen.
Những khuôn mặt bị nguyền rủa nổi lên trong màn sương đen, cơ mặt của Mã Phong co cứng lại, thỉnh thoảng còn cười không kiểm soát được, anh ta nhìn những con quái vật đáng sợ xung quanh mình, dần dần quên mất mình đang ở đâu.
Lúc này, trong mắt anh ta chỉ nhìn thấy Tiểu Tôn vẫn đang chạy, anh ta vô cùng ngưỡng mộ Tiểu Tôn, trong cuộc sống bất hạnh của anh ta, Tiểu Tôn là người đầu tiên khiến anh ta cảm thấy đáng tin cậy.
Dọc theo đường đi, có thể nói là cửu tử nhất sinh, cuối cùng Tiểu Tôn cũng đưa Mã Phong xuyên qua màn sương mù đen kịt, đến khu nhà ở.
Đẩy cánh cửa lớn của tòa nhà A ở chung cư Kim Hoa, Tiểu Tôn dẫn Mã Phong vào hành lang.
“Tôi biết một căn phòng hoàn toàn không có ma quỷ, chúng ta có thể nghỉ ngơi và hồi phục ở đó.”
Tiểu Tôn dẫn Mã Phong vào căn phòng mà mình đã từng ở, cậu ta vừa mở cửa ra, chỉ nghe thấy một tiếng động lạ phát ra từ hành lang.
“Những người hàng xóm đã đến! Anh tuyệt đối không được nói chuyện.”
Tiểu Tôn đẩy Mã Phong vào trong phòng, còn cậu thì trốn sau cửa, chú ý đến tình hình bên ngoài.
Căn phòng này trông rất sạch sẽ và bình thường, cuối cùng Mã Phong cũng thở phào nhẹ nhõm, anh ta ngồi trên sàn nhà, nhìn áp phích của các ca sĩ trên tường.
Đảo mắt, Mã Phong chợt nhìn thấy một khung ảnh, trong ảnh có một người đàn ông trẻ tuổi đang cầm cây đàn ghi ta.
Anh ta mơ hồ cảm thấy người trong bức ảnh có chút quen mắt, anh ta gắng gượng bò lên bàn, sau khi cầm được bức ảnh, một tờ giấy chứng tử rơi ra từ dưới khung ảnh.
“Tôn Tiểu Quân?”
Một cảm giác sợ hãi không cách nào hình dung lập tức nuốt chửng lấy Mã Phong, cả người anh ta run lên.