Sau khi đọc xong ghi chép trong quyển sổ, trong lòng ba sinh viên Học viện Pháp y đều có suy nghĩ khác nhau.
“Giúp đỡ người ngoài bắt nạt con ruột của mình, ông ta không xứng làm cha cậu bé.” Lý Tuyết thoạt nhìn hơi tức giận, mặc dù biết rõ chuyện cũ này rất có thể cũng chỉ là kịch bản của nhà ma, nhưng cô vẫn đặt mình trong đó, bênh vực kẻ yếu là bé trai.
“Đứa nhỏ này quá yếu đuối, vừa nhìn đã thấy bực. Nếu đổi lại là tôi, ai bắt nạt tôi, tôi sẽ trả lại gấp đôi cho người đó!” Vương Diễm quơ quơ nắm đấm.
“Tôi lại cảm thấy đứa bé này không những không yếu đuối, mà ngược lại nó còn vô cùng đáng sợ.” Dương Thần đọc lại quyển sổ thật kỹ càng: “Các cậu có phát hiện, mấy tháng cuối cùng trong nhật ký cậu bé đều nói xin lỗi với cha của mình hay không?”
“Cái này không phải là do nó quá yếu đuối hay sao? Cúi đầu với hung thủ.”
“Mỗi ngày cậu bé đều nói xin lỗi với rất nhiều người, nhưng bắt đầu từ một thời điểm, trong quyển sổ này chỉ còn lời xin lỗi của nó dành cho cha mà thôi.” Lý Tuyết cũng cảm thấy không đúng: “Tại sao nó lại luôn nói xin lỗi cha của mình nhỉ?”
“Nhìn thời gian đi.” Dương Thần lật trang sổ từ sau về trước, nửa sau quyển sổ toàn là lời thú nhận và xin lỗi với cha mình, cậu ta tiếp tục lật lại hơn hai mươi trang, cuối cùng nội dung trong quyển sổ cũng thay đổi.
“Đứa bé bắt đầu nói xin lỗi với cha của nó từ cái đêm nó bị nhà trường gọi cho gia đình, sau đó bị cha đánh đến tận khuya.” Dương Thần cầm quyển sổ, đứng im lặng suy nghĩ giữa ký túc xá.
“Trong sổ viết rất rõ ràng, cha nó khóa phòng ngủ từ bên trong, không cho bất kỳ ai tới gần, ông ta còn dùng ga giường chặn miệng cậu con trai lại, quá tàn nhẫn.” Lý Tuyết cảm thấy đồng cảm với cậu bé.
“Các cậu phải suy nghĩ kỹ một vấn đề, đứa bé là người viết cái này, nó sẽ chỉ cho chúng ta thấy những gì mà nó muốn biểu đạt.” Dương Thần đóng quyển sổ trong tay lại: “Trên này viết rất nhiều từ xin lỗi, nhưng các cậu thử suy nghĩ kỹ lại mà xem, một đứa bé có thế giới quan đảo điên, nghĩ những thứ xấu xí ô uế là đẹp đẽ tinh khiết, thì liệu trong lòng nó có thực sự sám hối không?”
Cậu ta ngồi lên cái giường đang bốc mùi hôi thối, hình như đã nhập vai người con trai: “Bạn học không thích nó, dẫm nát ý tốt của nó dưới chân, chỉ cần nhìn mặt nó là cảm thấy ghét bỏ, về đến nhà thì người thân duy nhất cũng coi nó như kẻ thù. Cuộc sống của đứa bé này tràn đầy điều xấu xa cùng bạo lực, cho nên nó chỉ có thể chôn giấu suy nghĩ thực sự của mình vào đáy lòng, phủ thêm một lớp vỏ tràn ngập áy náy để bảo vệ mình.”
“Lão Dương, rốt cuộc thì cậu muốn nói cái gì?” Vương Diễm và Lý Tuyết đều phát hiện cảm xúc của Dương Thần không ổn lắm.
“Lúc còn nhỏ, tôi cũng từng phải chịu cảnh bạo lực gia đình, chỉ có điều tôi may mắn hơn, có một người anh trai kiên cường, thông minh.” Dương Thần vẫn ngồi trên cái giường bốc mùi hôi thối kia: “Tôi cũng từng trải qua cảm giác đau khổ như vậy, cho nên có lẽ tôi cũng có thể đoán được suy nghĩ thực sự của đứa bé đó.”
Trong mắt lộ ra cảm xúc không thể diễn tả thành lời, Dương Thần tiện tay nhặt mô hình rác dưới mặt đất lên: “Thiết kế của nhà ma này đúng là khiến cho người khác cảm thấy kinh ngạc, tất cả đều giống như đã thực sự xảy ra vậy.”
“Cậu nói hẳn cho bọn tôi biết đi! Cứ than thở làm cái gì?” Vương Diễm bắt chước Dương Thần, cũng nhặt một đạo cụ rác rưởi lên, nhưng không nhìn thấy có gì bất thường cả.
“Từ lúc đi vào nhà ma, ông chủ đã bắt đầu ám chỉ cho chúng ta.” Dương Thần đưa mô hình rác lên mũi ngửi một chút: “Mấy thứ đồ rác rưởi trong phòng không có mùi gì cả, nhưng mà trong không khí vẫn thoang thoảng mùi hôi thối.”
“Không phải vừa nãy chúng ta mới nói rồi sao?”
“Vậy cậu thử nghĩ xem, tại sao cậu bé lại không ngừng nhặt đồ bẩn thỉu về ký túc xá?” Dương Thần đoán được chân tướng, nhưng cậu ta không hề có cảm giác vui vẻ khi phá giải được, thậm chí còn cảm thấy hơi không khỏe.
“Bởi vì cậu bé bị bệnh tâm lý, không phải nó đã viết trong sổ rồi sao? Nó đã bị bệnh từ rất lâu rồi, thế giới quan cũng bị sụp đổ, nghĩ những thứ đồ xấu xí là xinh đẹp.”
“Sai rồi, đáp án thật sự thực ra rất đơn giản.” Dương Thần giơ mô hình rác trong tay lên: “Rác thải trong cuộc sống thực sẽ bốc mùi thối.”
“Cuộc sống thực?”
“Đứa bé này muốn dùng mùi hôi thối của rác rưởi để che giấu mùi thối thực sự trên người mình! Cho nên mới phải mang rác thải về ký túc xá không ngừng!” Dương Thần đứng lên, nhìn qua ký túc xá: “Mấy cậu nói xem vật gì sẽ toả ra mùi hôi thối như vậy? Đồng thời cái mùi thối ấy còn không thể để người khác ngửi thấy được?”
Vương Diễm và Lý Tuyết nhìn nhau, bọn họ đều học ngành pháp y, giờ khắc này trong đầu họ đều bật ra một từ: “Mùi xác thối!”
“Ghi chép đã thay đổi từ tối hôm đó, biến thành những lời xin lỗi đến cha nó, tôi tò mò không biết nó đã làm gì với cha mình, tại sao phải thú nhận và xin lỗi không ngừng như thế.”
Trong lòng Dương Thần cũng đã có đáp án, cậu ta đứng trước tủ quần áo duy nhất ở trong phòng, nâng tay cầm lấy cái khóa.
Các lớp gỉ sét rơi xuống, cái khóa cũng chỉ là một đạo cụ trong nhà ma, cậu ta chỉ cần dùng chút lực là đã gỡ được cái khóa ra rồi.
Cửa tủ mở ra, mùi hôi thối xông vào mũi!
Ở giữa tủ quần áo, có một xác chết đứng thẳng được bọc trong màng bọc thực phẩm.
Mặt mũi bị bóp méo, mắt lồi ra, hình dạng khi chết của người đàn ông rất thảm.
Ba sinh viên pháp y đứng trước tủ quần áo, nhìn thi thể bị bọc trong màng bọc thực phẩm, không ai nói gì, cảm giác sốc cùng kinh hãi đến tận đáy lòng đan xen vào nhau, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
“Đây chính là đáp án, thời điểm cậu bé bắt đầu mang rác rưởi về ký túc xá, chắc cũng đã lên kế hoạch rồi.”
Từ ngày gặp chuyện không may thì mỗi ngày trong quyển sổ này của cậu bé ghi đầy lời xin lỗi, kéo dài đến hơn mấy chục trang mới dừng lại.
Thật khó có thể tưởng tượng cậu bé đã ở trong cái phòng đầy mùi hôi thối cùng với một thi thể này như thế nào.
“Kéo dài lâu như vậy mà không có ai phát hiện ra, nhưng mà chuyện khiến tôi buồn nhất chính là, cho dù giấu người cha vào trong tủ, cuộc sống của cậu con trai vẫn không có thay đổi gì cả. Không có ai để ý đến nó, càng không có ai quan tâm tới nó.”
Dương Thần khép cửa tủ lại, móc cái khóa vào: “Có thể thiết kế ra được một cảnh tượng như vậy, tôi cảm thấy tâm phục khẩu phục ông chủ Trần, nhà ma này của anh ta không phải chỉ có mỗi dọa người.”
“Đúng là lợi hại thật.” Bàn tay đang siết chặt của Lý Tuyết từ từ buông ra, tâm trạng mãi không bình phục lại được.
“Hai cậu đừng cảm thán nữa, thời gian cũng sắp quá 20 phút rồi, chúng ta nhanh đi ra ngoài đi.” Vương Diễm nhớ tới thi thể bị bọc màng bọc thực phẩm ở trong tủ lại cảm thấy hơi sợ hãi: “Thi thể giả trong nhà ma này giống thật đến mức đáng sợ.”
“Đi thôi.” Dương Thần xoay người, lúc đi đến cửa phòng thì đột nhiên ngừng lại: “Mấy cậu có phát hiện ra mùi thối trong phòng này đang nồng hơn rồi không?”
“Là vì chúng ta mở cửa tủ ra sao?” Lý Tuyết đi phía sau Dương Thần: “Đừng suy nghĩ nhiều như vậy, lần này mà thử thách thất bại thì lần sau chúng ta quay lại.”
Ba người cùng đi ra khỏi ký túc xá, đang quay về thì bỗng nhiên phát hiện ở vị trí không xa trong hành lang có một người đang đứng.
Người nọ cúi thấp đầu, mặt hướng về phía bọn họ, trên cổ còn buộc một sợi dây thừng.
“Đây không phải là cái xác treo cổ trong phòng thứ nhất của ký túc xá sao? Sao nó lại chạy ra ngoài thế này?”
Vương Diễm quay đầu nhìn về phía bạn của mình, phát hiện trong mắt Lý Tuyết cùng Dương Thần cũng đầy sự sợ hãi.
Mùi hôi thối trong không khí càng ngày càng nồng, khi ba sinh viên pháp y còn đang do dự thì ổ khóa trên tủ quần áo trong phòng cũng từ từ rớt xuống đất.
“Cót két...”
Cửa tủ cũ nát bị người mở ra từ bên trong.