Bàn tay nhỏ hồng hào mịn màng đè trên nắp quan tài cũ nát lạnh lẽo.
Khi Giang Linh vừa chạm vào quan tài màu đỏ, tất cả quái vật trong thôn đang quỳ rạp dưới đất đều ngừng kêu khóc, từng khuôn mặt dị dạng đáng sợ từ từ ngẩng lên.
“Tới giúp tôi!” Giang Linh phát ra một tiếng thét chói tai, trên gương mặt đó không còn nhìn thấy vẻ đáng yêu thường ngày nữa mà thay vào đó là vẻ mặt hơi đáng sợ.
Bịch!
Nắp quan tài nặng trịch rơi xuống đất, tất cả mọi người nhìn vào phía trong của quan tài.
Trong chiếc quan tài đỏ sậm có một người phụ nữ đang nằm.
Tóc đen ướt đẫm dán trên thân thể gầy yếu, làn da cô tái nhợt, ngũ quan đoan trang, giữa hai lông mày lộ ra khí khái hào hùng, không thể nói là đẹp nhưng lại khiến người ta cảm thấy đặc biệt.
“Mấy người kéo dài thời gian một chút.” Giang Linh bước vào trong quan tài màu đỏ, hai mắt nhìn người phụ nữ trong quan tài chằm chằm.
Những thôn dân trong thôn đứng hết lên, trong miệng phát ra tiếng địa phương, trên mặt từng người đều lộ ra vẻ mừng như điên.
“Cô bảo tôi lấy cái gì để kéo dài thời gian?” Trần Ca quay đầu nhìn về phía Giang Linh, trong lòng cả kinh.
Giang Linh vén tóc lên, phía sau ót của cô bé thực sự thiếu một miếng xương, chỗ đó da đầu lõm vào.
“Đây chính là nơi dị dạng duy nhất trên cơ thể của Giang Linh sao?”
Giang Linh cất bước về phía trước, bôi máu của mình lên tay người phụ nữ kia, sau đó cầm tay của cô ta đặt lên ót của mình.
Tơ máu lộ ra từ bàn tay của người phụ nữ, theo chỗ thiếu mảnh xương tiến vào trong đầu Giang Linh.
“Cô ta đang làm gì vậy? Rốt cuộc cô ta biến thành Giang Linh hay cô ta chỉ bám vào người Giang Linh mà thôi?”
Thôn dân có hình dạng xấu xí thấy người phụ nữ ngủ say trong quan tài, chúng như phát điên vọt về hướng này.
“Mình ghét trẻ con!” Trần Ca lôi búa của bác sĩ nát sọ trong ba lô ra, bảo vệ ở phía trước quan tài, anh có cảm giác rằng chẳng mấy chốc mình sẽ bị xé nát.
Thấy các quái vật dị dạng lao tới, Trần Ca cũng hơi hoảng sợ. Trong lúc này, ngoài dùng toàn lực để đánh ra thì anh cũng chỉ có thể thầm la tên Trương Nhã ở trong lòng mà thôi.
Quái vật cuồng bạo sắp xé nát Trần Ca và quan tài phía sau anh thì bỗng giữa sương mù máu có một tiếng cười khẽ: “Sống chết ở trước mắt, nữ quỷ kia chưa giúp gì cho mày, xem ra cô ta thực sự đang trong trạng thái ngủ say.”
Một làn sóng đầy mặt người tách sương mù máu ra, làm tất cả thôn dân dị dạng đang vây công Trần Ca dạt ra.
“Áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ.” Trần Ca chỉ bị cọ xát một cái mà thân thể như bị lạnh cứng.
Anh nhìn về phía tay trái lạnh như băng, tình huống vừa rồi rất khẩn cấp, anh chỉ kịp dùng hai tay để bảo vệ đầu, kết quả khuỷu tay bị áo đỏ kia đụng phải.
“Tao vẫn đi theo phía sau chúng mày, chính là để đợi khoảnh khắc này.” Quái vật mặt mọc khắp người lại ngưng tụ lại một lần nữa, một người mặc áo choàng đen đi từ phía sau nó ra, người này dừng tại bên cạnh quan tài màu đỏ, mắt thì nhìn Trần Ca chằm chằm: “Không ngờ ha, chúng ta lại gặp nhau nhanh như thế.”
Câu nói cuối cùng, người áo đen đã biến đổi giọng nói, hắn ta đang bắt chước điều tra viên nhảy lầu kia.
“Thì ra là mày.” Trên người Trần Ca vần có lá bài tẩy, đó chính là năng lực của Diêm Đại Niên, nhưng anh không dám dùng linh tinh bởi năng lực này trước đó đối phương đã từng thấy rồi, rất có thể đã phòng bị trước.
“Một mũi tên trúng hai con chim, mục tiêu của chúng tao vốn có cả mày trong đó. Mày quá nguy hiểm, không thể sống trong thành phố này được.” Người mặc áo choàng đen lấy một cái chai nhỏ trong tay áo ra, bên trong là nửa chai máu, hắn ta lắc nhẹ, trong máu bò ra vô số tơ máu đỏ thẫm đan xen với nhau: “Hãy cố hưởng thụ nốt thời gian tự do còn lại đi. Đợi lát nữa sẽ tới lượt mày.”
Áo đỏ mặt máu ngăn cản thôn dân đang điên cuồng, người mặc áo choàng đen không nói nhảm, mở nắp chai ra, nghiêng cái chai đổ lên đỉnh đầu của Giang Linh.
“Những tơ máu này được chúng tao tìm thấy ở sau “cửa”, thứ trân quý nhất, vô cùng hiệu quả, cất giấu bí mật lớn nhất của áo đỏ.” Cục diện hoàn toàn bị tên áo choàng đen khống chế, hai mắt hắn ta nhìn chằm chằm tơ máu đang bò từ trong chai ra ngoài, lực tập trung cao độ: “Chỉ cần bị những tơ máu này bám vào, cho dù là áo đỏ cũng không có cách nào chạy trốn.”
Trần Ca nhìn chằm chằm cái chai trong tay áo choàng đen, tơ máu đang chảy từ vách chai xuống, chạm vào tóc của Giang Linh.
“Nếu nghi thức của Giang Linh và nữ quỷ bị gián đoạn thì muốn rời đi sẽ rất khó.” Trần Ca vỗ vỗ ba lô, xoay người dịu dàng sờ đầu mèo trắng: “Thời điểm sống còn đã tới rồi, lát nữa mày hãy làm rớt cái chai kia đi nhé, nhớ kỹ, là cái chai trong tay gã kia.”
Trần Ca chỉ tay về phía bàn tay của áo choàng đen, nuôi mèo ngàn ngày dùng mèo chốc lát, Trần Ca cũng không xác định mèo trắng có nghe hiểu lời của anh hay không.
Rất có khả năng những tơ máu kia có thể sản sinh ra ảnh hưởng tới thần trí của áo đỏ, một khi nữ quỷ kia bị áo bào đen khống chế, tối nay chắc chắn không có cơ hội lật ngược tình thế nữa. Vì thế nên Trần Ca chỉ có thể làm liều một lần, lợi dụng tất cả những đạo cụ và ma quỷ trên người để bảo vệ Giang Linh và người phụ nữ nằm trong quan tài.
Trần Ca không còn nhiều thời gian nữa, anh cũng không phải người hay do dự. Khi tơ máu sắp tiến vào ót của Giang Linh, anh tóm lấy búa của bác sĩ nát sọ, lao hết tốc lực về phía áo choàng đen!
“Không biết tự lượng sức mình.” Người mặc áo choàng đen chẳng thèm di chuyển chút nào, ngón tay vẫn duy trì tư thế cố định.
Khi Trần Ca lao tới còn cách hai, ba mét thì áo đỏ mặt mọc khắp người thoát khỏi sự vây công của thôn dân, nó cười quái dị ngăn trước người Trần Ca.
“Diêm Đại Niên!”
Hình như ông chú trong cuốn truyện tranh cũng biết nếu lúc này không góp sức thì mình cũng xong đời. Ông cầm bút, vẽ áo đỏ lên giấy.
Giây phút vẽ tới nét bút cuối cùng, áo đỏ mặt mọc khắp người dừng lại một chút, bước chân của Trần Ca cũng không ngừng lại, vung búa lên đập thẳng về phía người mặc áo choàng đen. Đây là cơ hội khó mà có được!
“Sai lầm giống nhau, tao sẽ không phạm phải lần thứ hai.” Người mặc áo choàng đen dùng cái tay còn lại cầm một xấp người giấy dày vung ra.
Người giấy kêu khóc lao về phía Trần Ca, chúng muốn bò lên người của anh.
Khả năng hạn chế hành động chấm dứt, áo đỏ mặt mọc khắp người khôi phục lại bình thường, tình huống nguy hiểm vạn phần, nhưng lúc này Trần Ca bình tĩnh hơn bao giờ hết, anh cầm ba lô nhắm về phía người mặc áo choàng đen, quăng mạnh.
“Đúng là ý chí kiên cường.” Áo choàng đen bảo vệ cái chai, dùng tay kia bắt lấy cái ba lô. Nhưng khi hắn ta vừa tóm được cái ba lô thì bên trong đột nhiên có một cái bóng trắng vọt ra!
Dù hắn ta từng sáng tạo ra vô số chuyện lạ, nhưng giờ khắc này cũng ngây ngẩn cả người: “Thứ gì vậy?”
Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, mèo trắng vốn không hiểu Trần Ca nói vớ vẩn cái gì, chẳng qua nó có cảm giác kỳ lạ với cái chai này.
Mèo trắng há mồm cắn lấy, nhảy từ người tên áo bào đen lên nóc nhà.
“Mèo ư?”
Thôn dân điên cuồng dị dạng trong thôn này, áo choàng đen và Trần Ca cũng bị con mèo trắng trên nóc nhà thu hút, lông toàn thân nó trắng tinh nổi bật trong cái thế giới đỏ ngòm này.
“Làm rất tốt!” Trần Ca hô lên, chuyện xảy ra tiếp theo làm anh cũng bị kinh sợ đến đờ người.
Mèo trắng ngậm cái chai trong miệng, nghiêng đầu nhìn đám người bên dưới, cái đầu nhỏ của nó nghiêng trái nghiêng phải, kết quả tơ máu đã nghiêng đến miệng chai đổ trực tiếp vào miệng nó.
Nó nuốt hết xuống, con mèo trắng tựa hồ vẫn không biết cái chai đã trống không. Nó mở to đôi mắt vô tội, hình như đang tìm xem Trần Ca đang đứng ở chỗ nào.