(*) Minh anh: Đứa trẻ ma.
Trần Ca không nói dối, từng câu từng chữ anh nói đều là sự thật, ngay cả chuyên gia về biểu cảm cũng khó có thể nhìn ra vấn đề.
“Bây giờ tôi là người duy nhất còn lại trong Hiệp hội kể chuyện lạ. Tôi là hy vọng duy nhất của cả hiệp hội. Tôi không biết tại sao ông lại muốn tìm tôi, nhưng tôi biết có lẽ ông có chuyện rất quan trọng muốn nói với tôi!”
Trần Ca bước tới, giơ tờ rơi lên quá đầu: “Trấn Lệ Loan đã lấy đi một phần ba tài sản của Hiệp hội kể chuyện lạ, đóng cánh cửa mất kiểm soát kia lại, đây là lời dặn dò cuối cùng của ông với tôi trước khi rời đi! Tôi không quản ngại mọi khó khăn, đương đầu với mọi nguy hiểm, cuối cùng tôi cũng đến được đây, sẵn sàng lấy lại tất cả những gì đáng lẽ thuộc về Hiệp hội kể chuyện lạ!”
Cái bóng là một bậc thầy về chiến tranh tâm lý, càng nghe những lời Trần Ca nói, hắn ta càng cảm thấy không ổn.
Hình như người đàn ông này không nói dối, anh đến đây cũng vì bác sĩ đang chỉ đường.
“Bọn mày…”
Trần Ca không để cho cái bóng có cơ hội nói mà trực tiếp cắt ngang, nhìn chằm chằm vào mắt bác sĩ Cao: “Hãy nhớ những gì ông đã nói với tôi! Nhớ về lời hứa giữa ông và tôi! Nhớ về con gái của ông, cô ấy vẫn đang chờ ông về nhà!”
Con người quả là một sinh mệnh rất kỳ lạ. Dù mang theo bao cảm xúc tiêu cực sau cánh cửa, dù bị cả trấn nguyền rủa, biến thành vực thẳm tăm tối thì trong trái tim bác sĩ Cao vẫn có dấu vết của nhân loại mà chính ông ta cũng không biết, đó chính là ký ức về Cao Nhữ Tuyết.
Đôi mắt đỏ ngầu từ từ quay lại, bác sĩ Cao nhìn chằm chằm vào cái bóng đang đứng ở phía bên kia của sân thượng.
“Chiếc áo blouse trắng" bị nhuộm đỏ bởi máu đang tung bay trong gió, máu đen tràn ra từ những ngôi nhà cao tầng.
Trần Ca không biết chuyện gì đã xảy ra với bác sĩ Cao ở sau cánh cửa, cũng không biết người vợ ông ta vẫn luôn cõng trên lưng đã đi đâu. Anh chỉ biết một điều, đó là hình như bác sĩ Cao đã nuốt quá nhiều áo đỏ và lệ quỷ một cách bừa bãi, dưới hình ảnh của vô số cảm xúc tiêu cực, ông ta đã hoàn toàn mất đi lý trí.
Ông ta không có trí nhớ và chỉ có thể hành động theo bản năng của mình, và ông ta nhớ rõ Trần Ca là vì hai lý do.
Đầu tiên là việc bác sĩ Cao đã giao tất cả những lời dặn dò cuối cùng cho Trần Ca, bao gồm cả việc đóng cánh cửa mất kiểm soát ở trấn Lệ Loan và chăm sóc con gái ông ta là Cao Nhữ Tuyết.
Điểm thứ hai có lẽ là vì mọi kế hoạch của bác sĩ Cao trước khi chết đều xoay quanh Trần Ca. Thậm chí, ông ta còn nghĩ xong kế hoạch của mình sau khi chết, và mọi thứ đều liên quan đến Trần Ca và nhà ma. Tất cả các chiêu thức đen tối đều đã được bày ra, cho nên ông mới nhớ rõ Trần Ca.
Một người có thể phát điên vì nhiều lý do khác nhau, thế nhưng một người điên muốn hồi phục hoàn toàn là một điều rất khó, bởi kẻ thù đầu tiên mà người đó phải đối mặt là chính mình.
Trần Ca cũng nhận ra điểm đó nên mới đứng dậy lúc này. Anh biết bác sĩ Cao không thể thức tỉnh chỉ vì vài lời nói của mình được, cũng không hi vọng xa vời là bác sĩ Cao sẽ từ bỏ ý muốn tấn công anh, anh chỉ muốn chuyển quân cờ mà bác sĩ Cao đã chuẩn bị sẵn cho mình sang cho cái bóng.
Sau khi xử lý xong nhân tố không xác định là cái bóng này, phần còn lại sẽ dễ dàng hơn nhiều.
“Bác sĩ Cao, cho dù ông đã mất trí nhớ, cho dù ông đã trở thành áo đỏ, trong lòng tôi, ông vẫn là hội trưởng. Ông là người đã nói cho tôi biết thế nào là chuyện lạ thật sự, ông là người đã khiến tôi hiểu thế nào mới là Hiệp hội kể chuyện lạ thật sự!”
“Đừng chần chừ nữa, cánh cửa trấn Lệ Loan trước đây từng thuộc về Hiệp hội kể chuyện lạ, và sau này vẫn sẽ luôn thuộc về Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Sợi xích khắc hình mặt người vươn ra khỏi tòa nhà, uốn lượn trên bờ tường, mục tiêu của nó là cái bóng.
Cái bóng không ngờ Trần Ca thật sự có thể thuyết phục được một áo đỏ đã mất lý trí, và hắn ta nhanh chóng phát hiện ra điều tồi tệ hơn.
Khi sợi xích vươn tới phía bóng đen, mái tóc đen như màn đêm cắt đứt mọi đường lui của hắn ta, Trương Nhã cũng đồng thời phát động tấn công vào cái bóng.
“Hắn ta không phải áo đỏ, nhưng sức sống của hắn ta ngoan cường hơn áo đỏ nhiều. Tốt hơn hết là chúng ta nên bao vây hắn ta và cố gắng giết chết hắn ta hoàn toàn.”
Một người điên, một người không khá hơn một người điên là bao, đây là hai hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ. Phải nói rằng ở một góc độ nào đó, mắt nhìn của bác sĩ Cao thật sự rất tốt.
“Tao là cái bóng của mày, mày muốn giết tao, trừ khi mày cùng chết với tao.” Cái bóng vốn đã rất yếu, nhưng hắn ta vẫn chưa chịu thua Trần Ca, cứ như lộ ra một chút yếu đuối trước mặt Trần Ca là chuyện rất đáng xấu hổ.
“Từ khi tao đốt bức thư tình vừa rồi, mày đã không còn là cái bóng của tao nữa. Tao không biết có giết được mày không, nhưng tao hy vọng mày có thể yên lặng và tận hưởng câu chuyện lạ mà tao tạo ra cho mày, xem như là món quà cuối cùng của tao dành cho mày.”
Trần Ca lùi lại. Cái bóng dưới chân anh kết nối với Trương Nhã, còn cái bóng đứng một mình lẻ loi ở bên kia sân thượng.
“Quà?” Cái bóng bật ra một tiếng cười khó nghe: “Món quà đầu tiên tao nhận được trong đời là một câu chuyện lạ sao?”
Tiếng cười ấy xen lẫn tiếng khóc của không biết bao nhiêu đứa trẻ, từ tiếng khóc mỗi khi chết đi biến thành sự chết lặng, và cuối cùng là tiếng cười khi gặp đau khổ.
“Tao nhất định sẽ giết mày, tao đã không thể đợi đến lúc minh thai xuất thế rồi!” Cái bóng nói xong, thân hình ngưng tụ lại, sắc mặt dần trở nên rõ ràng. Ngũ quan hắn ta hiện ra, giống như người chui ra từ trong nước, cái bóng trở nên giống hệt Trần Ca.
“Tao chính là mày, tao mới là mày!”
Tay hắn ta đâm mạnh vào cơ thể mình, lời nguyền đang chảy trên đầu ngón tay hắn, những vết sẹo nổi lên. Những vết sẹo xấu xí đó hội tụ thành những ký hiệu đặc biệt trên người hắn, cuối cùng tất cả các ký hiệu đó hội tụ tại lồng ngực của hắn ta, tạo thành hình vẽ một đứa bé.
Chỉ là đứa bé này khác với đứa trẻ bình thường, trái tim đang đập và toát ra vẻ ác độc vô tận, nhìn nó giống như nhìn thấy hình vẽ ác quỷ trên cánh cửa của ngôi nhà ma.
“Minh thai!”
Chân tay của đứa bé duỗi ra xung quanh. Cơ thể của cái bóng bị xé ra, tứ chi mảnh mai giống như con nhện chui ra từ cơ thể của cái bóng. Biểu cảm của hắn ta và biểu cảm của đứa bé lúc này trở nên giống hệt nhau, đó là sự thù hận đối với tất cả mọi thứ trên thế giới.
Sợi dây xích khắc hình mặt người đập tới phía cái bóng, khuôn mặt hắn ta vặn vẹo, vô số cánh tay chui ra từ sau lưng hắn ta, đâm xuyên qua cơ thể hắn. Những giọt chất lỏng màu đen tượng trưng cho lời nguyền bắn ra từ cơ thể hắn ta, trên sân thượng như đổ một cơn mưa màu đen.
“Tao vẫn chưa quên tất cả những nỗi tuyệt vọng mà tao đã trải qua. Mỗi một cái chết sẽ chỉ khiến tao mạnh mẽ hơn. Mày nói muốn giết tao, nhưng ngay cả tao còn không biết làm thế nào để tự giết chết chính bản thân mình!”
Mặt của cái bóng giống như mặt nạ rơi xuống đất, xuất hiện vết nứt, thân thể đứa bé trong ngực chui vào trong cơ thể bóng đen theo từng mạch máu. Nó vẫn đang lớn lên, nó đang ăn tươi nuốt sống cái bóng để cho mình lớn lên.
“Tao là người gần với cái chết nhất. Tao thích cái chết và còn thích để bọn mày cùng nếm trải cái chết.”
Khuôn mặt của cái bóng đã hoàn toàn tan nát, đứa bé trong ngực hắn ta đột nhiên mở mắt, ánh mắt cay độc giống hệt cái bóng.
“Đừng cho hắn ta cơ hội, tách đứa bé ra khỏi hắn ta!” Trần Ca hét lên. Khi anh đang nói, bác sĩ Cao đã lao đến. Ông ta trông có vẻ điên cuồng, như ngửi thấy hơi thở kích thích bản thân. Hình như ông ta cảm nhận được sự tồn tại phía trên áo đỏ trên người cái bóng này.