Trần Ca nói rằng anh ước rằng đôi giày cao gót màu đỏ cũng có thể trở thành hung thần, ẩn ý là bên cạnh tôi đã có một hung thần rồi nên cô đừng có làm loạn nữa.
Đóng cửa miếu thờ lại, chỉ sau vài giây, từ trong miếu chảy ra những giọt máu nhỏ, điều kỳ lạ hơn là giọt máu đó trượt xuống bức tường bên ngoài và tụ lại thành hai dòng máu khác nhau.
“Không tương thích với nhau? Có thể chống lại được giày cao gót màu đỏ, chủ nhân của miếu này cũng là áo đỏ sao?”
Trần Ca đứng thẳng dậy, anh thậm chí còn cảm thấy có chút may mắn vì mình đã mang tất cả áo đỏ ngoại trừ lão Bạch trong nhà ma ra ngoài.
“Vấn đề của khu vui chơi Tương Lai Ảo còn nghiêm trọng hơn nhiều so với mình đoán trước đây, trong nhà ma có tồn tại áo đỏ, và rất có thể có nhiều hơn một con.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào miếu thờ, tim đập rất nhanh.
Thực lực của đôi giày cao gót màu đỏ còn mạnh hơn cả nữ quỷ không đầu và Hứa Âm, cô ta cũng khá am hiểu nguyền rủa, nhưng áo đỏ có liên quan đến miếu thờ lại có thể chống lại cô ta, đây là điều mà trước đây Trần Ca hoàn toàn không ngờ tới.
“Trong nhà ma Luân Hồi này không phải chỉ có một cái miếu thờ, một phần ý chí của đối phương nằm ở trong miếu thờ được cung phụng, rốt cuộc đây là dạng áo đỏ gì vậy?”
Những giọt máu trên bức tường bên ngoài của miếu thờ còn chưa kịp hội tụ thì một tiếng hét chói tai đột nhiên vang lên từ căn phòng cách Trần Ca xa nhất.
Những du khách khác nghe thấy giọng nói, vội vã chạy đến để xem xét, trong khi Trần Ca vẫn đứng canh giữ trước miếu thờ như trước.
Tiếng bước chân nhanh chóng chạy qua hành lang, trong lúc hỗn loạn, Trần Ca đột nhiên cảm giác lỗ tai có chút ngữa, như có một con bướm rơi trúng người mình.
Anh còn chưa kịp đưa tay lên gãi, một giọng nói kỳ lạ đột nhiên vang lên bên tai anh: “Cánh bướm bị xé nát, nó có đau không?”
Giác quan của Trần Ca vượt xa người thường, nhưng anh không nhận thấy bất kỳ điều gì bất thường, giọng nói giống như đột nhiên xuất hiện vậy.
Giữ nguyên tư thế, Trần Ca đang định gọi Hứa Âm thì giọng nói đó lại vang lên, vẫn lặp lại câu nói vừa rồi.
Đối phương dường như không có ý làm mình bị thương, Trần Ca dừng lại một lúc rồi mới mở miệng nói: “Cánh bướm chứa đầy mạch máu và liên kết chặt chẽ với cơ thể nó, tất nhiên nếu xé ra thì sẽ rất đau rồi.”
“Mạch máu? Giống như những sợi màu đỏ trên cơ thể mẹ sao? Vậy thì tại sao trên đôi cánh xinh đẹp lại có những sợi đỏ như máu vậy?" Giọng đứa trẻ có chút mờ mịt, cũng có chút đáng sợ.
“Con bướm bị treo ngược khi nó thoát ra khỏi kén, để máu có thể chảy đến khắp người nhờ vào trọng lực, như vậy thì con bướm mới có thể có đủ sức mạnh, thoát ra khỏi kén.” Giọng nói của Trần Ca rất nhẹ nhàng, giống như một giáo viên trong trường mẫu giáo đang kiên nhẫn giải thích kiến thức mới cho bọn trẻ.
“Cho nên cánh bướm đẹp như vậy là do những đường màu đỏ đó có phải không?” Giọng nói của đứa trẻ rất đơn thuần.
“Nói như vậy thì cũng không hẳn đúng, con bướm có thể phá kén chui ra vẫn còn nhờ vào trọng lực nữa, cũng không thể quy công vẻ đẹp của đôi cánh cho Newton được, đúng không?" Trần Ca dùng từ hấp dẫn để thu hút sự chú ý của đứa trẻ, anh chuyển động đôi mắt và liếc nhìn sang bên cạnh.
“Mau đến đây! Không thấy Tiểu Linh đâu cả!”
Trần Ca còn chưa kịp nhìn thấy dáng vẻ của đứa trẻ, thì cảnh sát đã hét lên từ phía bên kia hành lang.
Quay đầu nhìn, Trần Ca phát hiện xung quanh mình không có ai cả, giọng nói của đứa trẻ vừa rồi dường như chỉ là ảo giác.
“Suýt chút nữa là đã nhìn thấy rồi.” Trần Ca trừng mắt nhìn cảnh sát, từ từ đứng dậy: “Không phải đã chia đội thành từng cặp rồi sao? Một người mất tích, người còn lại đâu?”
“Vừa nãy tôi đang tìm kiếm manh mối trong căn phòng này với Tiểu Linh, sau khi cô ấy mở tủ âm tường ra xem thì đột nhiên hét lên một tiếng, khi tôi chạy đến để tìm thì cô ấy đã biến mất.” Nam sinh trẻ tuổi nhất mở miệng nói, người cậu ta gọi là Tiểu Linh chính là nữ sinh vừa ghé người vào miếu thờ để nhìn, tuổi tác cũng không lớn.
“Tủ âm tường gần cậu như vậy, một người sống sờ sờ có thể biến mất trước mặt cậu được sao?" Trần Ca ấn vào một đầu của tủ âm tường: “Có phải hai người đang cố ý diễn trò hay không vậy? Tôi nghe nói một số nhà ma thích để diễn viên đóng giả làm du khách, và vào tham quan với khách thật.”
Vẻ mặt nam sinh trẻ tuổi cay đắng, cậu ta muốn hỏi Trần Ca là do ai là người đã mở đầu trước, nhưng xem xét tình hình hiện tại, cậu ta quyết định giả ngu: “Lúc đó tôi đang tìm trong đống lộn xộn này, nghe thấy tiếng tủ âm tường bị mở ra, sau đó liền nghe thấy tiếng thét chói tai của Tiểu Linh, nhưng khi tôi chạy đến nhìn, thì phát hiện tủ âm tường vẫn đang đóng, Tiểu Linh cũng đã biến mất.”
“Liệu có phải cô ta đang trốn trong tủ không?” Trần Ca mở cửa tủ ra, không ngờ phía sau cửa vẫn còn một căn phòng.
Căn phòng này hình vuông, không có cửa sổ, hoàn toàn kín mít, trên tường dán đầy giấy bùa, lối vào phòng cũng rắc một thứ gì đó giống như muối.
Cô gái tên Tiểu Linh lúc này đang ngồi ở giữa phòng, cô ta ngây người nhìn một chỗ nào đó trong phòng, ánh mắt dại ra.
“Tiểu Linh!” Người phụ nữ văn phòng có mái tóc đen dài chạy vào phòng, ôm lấy Tiểu Linh ngồi trên sàn.
Cô ta khẽ nói một câu vào tai Tiểu Linh, nhưng Tiểu Linh không có phản ứng gì, lúc này cô ta mới có vẻ nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, dùng hai tay lay lay vai Tiểu Linh: “Sao cô lại chạy vào chỗ này một mình thế?”
“Trong tủ có tiếng kêu cứu, khi tôi nhìn vào trong, tôi đột nhiên bị ai đó kéo vào.” Tiểu Linh chỉ vào cánh tay, nơi còn lưu lại dấu tay đẫm máu của một đứa trẻ: “Tôi không chơi nữa, tôi muốn đi ra!”
Nói xong, cô ta định bấm một cái nút nào đó trên đồng hồ, nhưng lại bị người phụ nữ văn phòng ngăn lại: “Cô bình tĩnh đi, chúng ta còn chưa bắt đầu tham quan, sao cô có thể từ bỏ như vậy được?”
Hai cô gái hạ giọng xuống, nhưng tất cả mọi thứ đều bị Trần Ca nhìn thấy: “Khi Thanh Minh bước vào, anh ta không hề nói với tôi rằng du khách có thể thoát khỏi nhà ma bằng cách nhấn nút này trên đồng hồ.”
Anh mỉm cười nhìn hai cô gái đang ngồi giữa căn phòng dán đầy giấy bùa, không có ý muốn hỏi đến cùng chút nào: “Căn phòng dán đầy giấy bùa, ngoài cửa thì rắc muối, điều này chứng tỏ căn phòng này là nơi an toàn nhất trong cảnh, lá bùa và muối đều là thứ mà ma quỷ sợ hãi, đây là một khu vực an toàn, nếu mọi người sợ thì có thể ở lại đây.”
“Thật sao?” Cảnh sát có chút lung lay.
“Đương nhiên, còn có một khả năng khác.” Ánh mắt của Trần Ca quét qua bốn góc căn phòng: “Căn phòng này cũng có thể là nơi đáng sợ nhất trong toàn cảnh, tất cả những tờ giấy bùa đều dùng để trấn áp tà ma trong phòng, thế nào, mấy người có muốn tham gia một trận cá cược không? ”
“Chuyện đó... Hay là thôi đi.”
Nghe thấy giọng nói của Trần Ca, người phụ nữ văn phòng cũng vội vàng đỡ Tiểu Linh ra khỏi phòng.
“Nhớ đóng cửa tủ, cẩn thận kẻo có thứ gì đó chui ra ngoài.” Trần Ca và cảnh sát đi phía trước, bọn họ lại quay trở lại miếu thờ.
Rất nhanh cảnh sát đã tinh tường phát hiện ra những giọt máu rời rạc ngoài miếu thờ, anh ta mở to mắt, nắm lấy cánh tay của Trần Ca: “Tại sao miếu thờ lại chảy máu?”
“Nhà ma này là do tôi mở ra sao? Anh hỏi vậy thì tôi biết hỏi ai?" Vẻ mặt của Trần Ca nghiêm túc: “Vừa rồi không phải là như thế này! Đều do mấy người cứ làm quá lên, khiến tôi bỏ lỡ chuyện quan trọng rồi.”
Một số du khách tụ tập xung quanh, bọn họ cũng không ngờ rằng ngôi miếu sẽ chảy máu.
“Có muốn mở ra nhìn thử không?” Cảnh sát cố gắng đi tới gần miếu, nhẹ nhàng mở ra cửa nhỏ dưới miếu ra: “Bên trong hình như có thêm thứ gì đó?”
Các du khách dùng điện thoại di động soi thì phát hiện con búp bê vải gần cửa vào miếu đã nát vụn, nhuốm đầy vết máu đỏ đen, và kỳ lạ hơn nữa là họ còn nhìn thấy một đôi giày cao gót màu đỏ được đặt trong trung tâm của miếu thờ.
“Thứ này xuất hiện khi nào vậy?” Nhiều người nghĩ mãi mà không hiểu tại sao lại có một đôi giày cao gót trong miếu thờ, cũng không hiể tại sao miếu thờ lại chảy máu.
“Là anh đặt nó vào sao? Vừa rồi chỉ có anh ở đây.”
Người phụ nữ có mái tóc đen dài nhìn Trần Ca, Trần Ca cũng ngạc nhiên: “Cô nghĩ một người đàn ông như tôi sẽ mang theo một đôi giày cao gót nữ sao?”
“Thế thì còn có thể là ai?” Cảnh sát không dám thò tay vào trong miếu, anh ta chỉ nhìn thôi cũng đã thấy sợ.
“Vừa rồi tiếng kêu của Tiểu Linh đã thu hút mọi người, mọi người đều chạy đến, tất cả chuyện này đều xảy ra trong khoảng thời gian đó.” Trần Ca liếc qua những du khách khác: “Mấy người hãy chú ý một chút, người đó, hoặc có lẽ là con quỷ đó, nó đang ở ngay bên cạnh chúng ta, nhìn chằm chằm vào chúng ta mọi lúc mọi nơi.”
“Vậy thì chúng ta phải làm gì bây giờ?” Một tay cảnh sát đang buông thõng, tay còn lại vẫn nắm chặt cửa miếu thờ.
“Chặn cửa miếu thờ lại, chúng ta tranh thủ thời gian tìm manh mối rời khỏi cảnh này, tôi cũng không tin những thứ trong điện thờ này còn có thể theo dõi chúng ta.” Giọng điệu của Trần Ca rất nghiêm túc, anh sắp xếp nhiệm vụ cho mọi người.