Tầng ba dưới lòng đất ẩm ướt lạnh lẽo, nam streamer Hoàng Hồ cầm di động của mình bắt đầu tìm hiểu bí mật nhà ma.
“Về ngôi nhà ma này, tôi cũng không cần giới thiệu nhiều nữa, search đại trên mạng là có thể tìm được vô số tin đồn hoặc thật hoặc giả.”
“Bên trong này, mỗi một cảnh tượng đều có một câu chuyện lạ xảy ra, ví dụ con búp bê luôn luôn đi theo sau, mô hình học sinh có thể xuất hiện mọi lúc mọi nơi, hay là bút bi vừa hỏi nhân duyên sẽ xảy ra sự cố ngoài ý muốn, vân vân.”
“Chuyện lạ có rất nhiều, tôi tin mọi người cũng rất tò mò, rốt cuộc trong đây có thứ nào là thật và thứ nào là giả? Hôm nay tôi sẽ ở trong nhà ma này, tự mình vạch trần đáp án cho mọi người.”
Anh ta lấy từ trong ba lô đen của mình ra một tờ giấy trắng và một cái bút bi, đi vào trong phòng bệnh bên cạnh: “Chuyện lạ liên quan đến Bút Tiên đã gây náo động trên mạng sớm nhất. Nghe nói lúc ấy có anh chàng kỳ lạ tên Phí Hữu Lượng, dùng chân tình của mình cảm động Bút Tiên. Cậu ta người đầu tiên chân chính nhìn thấy Bút Tiên trong nhà ma, cũng là người đầu tiên bị đưa thẳng vào bệnh viện sau khi tham quan xong. Lúc ấy rất nhiều du khách làm nhân chứng, tất cả những điều này đều là sự thật.”
Hoàng Hồ lướt mắt qua những bình luận chạy trên màn hình, đặt bút và giấy trong tay lên giường trong phòng bệnh, anh ta đổi sang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Bây giờ tôi đang tự mình trải nghiệm trò chơi này. Các bạn không nghe lầm đâu, tôi sẽ livestream trò Bút Tiên ở ngay trong nhà ma đầy rẫy chuyện lạ này cho các bạn xem!”
Bầu không khí đã được làm nền thích hợp, Hoàng Hồ dựa điện thoại lên gối đầu trên giường bệnh, anh ta quỳ ở một bên giường, cầm cây bút bi mình mang theo.
“Các anh em, tôi bắt đầu đây, mỗi một giây tiếp theo hi vọng các bạn đừng chớp mắt, bởi vì tôi cũng không biết sẽ xảy ra những gì.”
Ngữ điệu của anh ta nghiêm túc, vô cùng cẩn thận dựng thẳng bút bi trên giấy trắng: “Bút Tiên, Bút Tiên, người là kiếp trước của tôi, tôi là kiếp này của người, có thể nói cho tôi biết người vợ tương lai của mình là ai không?”
Tầng hầm nhà ma, phòng bệnh u ám, chung quanh lặng ngắt như tờ.
Ở trong hoàn cảnh như này, Hoàng Hồ hết sức chăm chú nhìn vào ngòi bút.
Một giây, hai giây, rồi khi đến giây thứ ba, ngón áp út Hoàng Hồ giấu trong lòng bàn tay đụng nhẹ cán bút một cái. Cây bút bi dựng đứng trên tờ giấy kia khẽ dịch một cái khó mà nhìn ra.
“Tới rồi!”
Vẻ mặt kinh ngạc, biểu cảm của Hoàng Hồ thay đổi lớn. Anh ta nhìn thoáng qua màn hình di động, ra dấu đừng lên tiếng với camera.
Vẫn không nhúc nhích, anh ta lại đợi ở bên giường thêm một phút mới chậm rãi đứng lên.
Anh ta giơ tờ giấy trắng ra trước camera, chỉ vào nét bút xiêu vẹo trên đó: “Các bạn đều thấy rồi đấy, sau khi tôi bắt đầu trò chơi, bút bi quả thực tự di chuyển một cái! Bút Tiên hẳn đã thực sự xuất hiện! Còn vì sao cô ấy không tới đây, tôi đoán có lẽ cô ấy sợ miếng ngọc bội gia truyền trên cổ tôi.”
Hoàng Hồ lại nghiêng camera về phía mình, trong lòng anh ta vẫn còn sợ hãi, nói: “Tôi biết có lẽ các bạn vẫn không tin, vết bút này cũng không chứng tỏ được gì nhiều, nhưng mà tiếp theo đây tôi sẽ dùng phương pháp Xuất Mã Tiên để phán đoán xem trong nhà ma này có thật sự chứa âm sát hay không.”
Hoàng Hồ cầm di động đi từ trong phòng ra ngoài: “Hành lang ở nơi đây vô cùng âm u, có thể nguyên do vì xây dựng dưới lòng đất, đi trong này khắp người toát ra mồ hôi lạnh.”
Hoàng Hồ di chuyển camera, quay phía sau mình: “Búp bê và mô hình học sinh không hề xuất hiện, nhưng tôi phát hiện ra một chuyện đáng sợ khác.”
Anh ta chỉ những cánh cửa phòng bệnh ở hai bên hành lang: “Vừa rồi, lúc tôi đi vào phòng bệnh, rất nhiều cửa phòng bệnh đều khép hờ, nhưng bây giờ các bạn nhìn lại xem, có rất nhiều cửa phòng đã bị mở hẳn ra! Cảm giác như vừa nãy có thứ gì chạy ra vậy!”
Trên màn hình chạy qua từng dòng tin nhắn, có người xem phát hiện ra những bất thường này, bắt đầu tiến hành đủ loại suy đoán, đương nhiên cũng có người nghi ngờ, tất cả có khi nào là Hoàng Hồ tự biên tự diễn hay không.
“Tôi biết trong các bạn có rất nhiều người không tin, sau đây tôi sẽ dùng phương pháp truyền lại từ đời tổ tiên để xác minh cho các bạn. Phương pháp này ông cố của tôi đã từng dặn dò đời sau không được tùy ý dùng thử, hôm nay coi như tôi phá lệ vì mọi người vậy.” Thật ra Hoàng Hồ chẳng sợ hãi là bao, anh ta sớm đã khớp kịch bản với Lý Húc, anh ta cảm thấy những cánh cửa vừa rồi là Lý Húc mở ra.
“Phương pháp xác minh này gọi là Vượt Cửa Âm, lại được gọi là Ăn Gạo Âm.” Hoàng Hồ đưa tay lấy một cái túi nhỏ màu đen từ trong túi quần ra, bên trong là một miếng vải đen ướt nhẹp. Anh ta mở miếng vải ướt ra, ở giữa có một nắm gạo trắng: “Rắc một nắm gạo âm ở ngã ba, sau đó đi lần lượt qua từng cánh cửa phòng, lúc đi đến căn phòng thứ tư thì rắc một nắm gạo trước cửa, sau đó mở cửa đi vào phòng, giậm chân bốn lần.”
“Sau đó rắc mấy hạt gạo ở trong phòng, đi ra ngoài, nếu như hạt gạo ngoài cửa rải rác không giống lúc đầu thì lại đi vào trong phòng, lần lượt lặp lại bốn lần. Nếu như xung quanh không sạch sẽ, khi vào phòng lần cuối cùng sẽ nhìn thấy "người xa lạ", bởi vì lần này chúng ta không vào nhà mình, mà đi nhầm vào cửa âm của "chúng nó".”
“Đây là cách thức xem âm trạch của tổ tiên nhà tôi, mong mọi người đừng tùy ý làm thử, để tranh khỏi thật sự bị vật gì đi theo về nhà.”
Hoàng Hồ nói xong thì đi tới góc cầu thang, nhặt vài hạt gạo rắc ở cửa hành lang. Nói ra lại thấy kì lạ, sau khi anh ta rời đi, những hạt gạo rơi xuống đất đã ít đi rất nhiều.
“Bây giờ chính thức bắt đầu đây.” Hoàng Hồ hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc, giống như chính mình đang làm một việc vô cùng nguy hiểm.
Anh ta rắc mấy hạt gạo trước cửa phòng bệnh thứ tư bên trái, sau đó mở cửa phòng bệnh, đi vào phòng.
Hoàng Hồ di chuyển camera điện thoại, quay lại toàn bộ đồ đạc ở trong phòng: “Mọi người nhớ kỹ vị trí sắp xếp của tất cả đồ đạc trong phòng, đợi lát nữa chúng nó có thể tự xuất hiện thay đổi.”
Hoàng Hồ nhìn lướt qua từng dòng bình luận, rồi cố định điện thoại ở trên giường, từ góc độ này vừa khéo có thể nhìn thấy cửa phòng bệnh.
“Chú ý, đợi lát nữa có thể sẽ có người lạ mặt tiến vào.” Anh ta nói xong thì mở cửa đi ra ngoài, sau khi rắc mấy hạt gạo, đóng cửa phòng.
Ở nơi camera không quay tới, Hoàng Hồ lấy một cái điện thoại khác ra, ấn vào một dãy số, sau hai hồi chuông trực tiếp ấn tắt, đây là ám hiệu anh ta đã thống nhất với Lý Húc.
Quay đầu nhìn qua nơi Lý Húc đang trốn, đối phương không thèm trả lời anh ta.
“Người đâu? Anh ta vẫn đang hóa trang à?" Hoàng Hồ không dám biến mất trong kênh livestream quá lâu, sau khi dừng mấy giây lại đẩy cửa ra, vẻ mặt anh ta căng thẳng, nhìn về phía điện thoại đang livestream mà nói: “Hình như vừa rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân! Truyền đến từ đầu hành lang! Có thứ gì qua đây rồi, nó đang cách tôi càng lúc càng gần.”
Nói xong, Hoàng Hồ rắc gạo xuống, lại đi ra khỏi phòng bệnh.
Anh ta nhìn về phía hành lang, hoàn toàn yên tĩnh, giống như mặt biển tối đen.
Lại gọi vào điện thoại Lý Húc, chuông vang ba, bốn tiếng mà vẫn không có người bắt máy: “Cái tên này vào lúc quan trọng lại bỏ bom mình?”
“Điện thoại không gọi được, rốt cuộc tên kia đang làm gì thế?" Trong lòng khó chịu, sau cổ Hoàng Hồ bỗng nhiên hơi ngứa, anh ta gãi mạnh mấy cái: “Sao cứ cảm giác như trên cổ có người đang ngồi thế nhỉ?”