Dường như đối phương không nghĩ tới sẽ nhận được câu trả lời trực tiếp như vậy, phải mất hơn mười mấy giây mới gửi một tin nhắn mới: [Tôi đang trốn trong tủ quần áo của phòng 3239, hình như có thứ gì đó xung quanh.]
[Cậu mô tả đại khái ngoại hình của thứ đó cho tôi.] Trần Ca lười gõ chữ nên gửi tin nhắn thoại.
[Nhìn không rõ, bên ngoài rất tối nhưng tôi có thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng.]
[Không phải cậu có điện thoại di động sao? Tại sao không bật đèn pin nhìn thử?]
[Sẽ bị phát hiện.]
[Vậy cậu trốn vào phòng 3239 như thế nào, cậu có chìa khóa của căn phòng này sao?]
[Không có, cửa để mở nên tôi trốn vào.]
[Lão Vương thì sao?]
[Lão, lão Vương?]
Tiết tấu của cuộc trò chuyện rất nhanh, bên Trần Ca hiển thị đối phương vẫn đang nhập nhưng không có tin nhắn nào được gửi.
“Có phải mình dồn người ta đến mức không biết trả lời sao không?” Trần Ca đợi rất lâu nhưng bên kia vẫn không trả lời, anh lấy điện thoại di động ra lại gửi tin nhắn cho đối phương: [Có đó không?]
Thang máy đi lên tầng hai mươi ba, trong khoảng thời gian này, Trần Ca đã gửi liên tiếp mười ba tin “có đó không”, khi gửi tin nhắn thứ mười bốn, anh phát hiện mình đã bị chặn rồi.
“Người quấy rối tao là mày, người chặn tao cũng là mày, bị bệnh à?” Anh bước ra khỏi thang máy, nhấn nút mở trên máy cát-sét mini.
Cuộn băng dính máu từ từ chuyển động, đôi đồng tử của Trần Ca dần híp lại, ảnh hưởng của bóng tối đối với anh được giảm xuống hết cỡ: “Có bệnh thì phải nhanh chóng điều trị mới được.”
Dây thần kinh căng như dây đàn, anh dựa vào tường từ từ đi sâu vào hành lang.
“Tiểu Giả hoàn toàn mất kiểm soát sau khi đọc tin nhắn trên điện thoại, cắn người đồng hành của mình, có lẽ những con ma quỷ ẩn nấp trong bóng tối sở hữu năng lực ảnh hưởng đến tâm trí của người sống.”
“Gương mặt máu trong Hiệp hội kể chuyện lạ cũng có năng lực tương tự nhưng gương mặt máu bắt buộc phải đến gần mục tiêu và phải thay đổi gương mặt giống với mục tiêu mới có thể điều khiển được.”
“Đây là một loại ma quỷ đặc biệt, bình thường thì những ma quỷ sở hữu khả năng đặc biệt như vậy đều có sức chiến đấu không mạnh, chẳng hạn như Bút Tiên.”
Trần Ca không mang theo cây búa của bác sĩ nát sọ và con dao mổ heo đến đây, anh đưa tay vào túi áo siết chặt cây bút bi, tay kia mò trên tường vì sợ một cánh cửa nào đó phía trước đột nhiên mở ra, bên trong chui ra một con ma.
Anh đếm số thứ tự trên cửa, rất nhanh đã đến trước cửa phòng 3239.
Anh kéo khóa cửa, cánh cửa không di chuyển.
“Chắc là căn phòng này.” Anh gõ lên cửa phòng: “Có ai không?”
Cuộn băng dính máu phát ra âm thanh dòng điện chói tai như thể Hứa Âm đang cảnh báo Trần Ca.
Anh gõ liên tiếp mấy cái, ngoài dự đoán của Trần Ca, trong phòng 3239 lại vọng ra giọng nói của một người đàn ông.
“Ai đó! Đêm hôm khuya khoắt thế này? Có gì không?”
“Có người?” Thật ra Trần Ca còn ngạc nhiên hơn người đàn ông trong nhà, tự hỏi trong lòng liệu đối phương có phải đã bị người của Hiệp hội kể chuyện lạ kiểm soát, hay người đàn ông trong nhà chính là thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ.
Anh rất căng thẳng, tập trung toàn bộ sự chú ý.
Các cánh cửa trong khu chung cư Phương Hoa Uyển đều có hai lớp, chẳng mấy chốc, cánh cửa bên trong đã được mở ra.
Một người đàn ông khoảng một mét bảy đứng trong nhà với khuôn mặt lạnh lùng.
“Có chuyện gì?”
“Tôi đến hỗ trợ cảnh sát truy bắt tội phạm bỏ trốn, lát nữa người của chúng tôi sẽ lên đây.” Giọng điệu của Trần Ca khi nói chuyện rất giống với nhóm người đội trưởng Nhan.
“Lại có tội phạm bỏ trốn chạy vào đây sao?” Sắc mặt của người đàn ông trở nên tồi tệ hơn, lông mày hắn ta nhíu lại.
“Ông xã ơi, có chuyện gì vậy?” Một phụ nữ ngoài 30 tuổi cũng đi ra từ phòng khách.
“Nói là có tội phạm bỏ trốn chạy vào đây.”
“Không phải lần trước vừa bắt được một tội phạm bỏ trốn trong tòa nhà của chúng ta sao? Nơi này không an toàn chút nào, đã mấy lần rồi!” Giọng nói của người phụ nữ hơi chói tai: “Em đã nói với anh là chúng ta tranh thủ dọn đi nhưng anh lại không nghe!”
“Dọn đi rồi ở đâu?”
Người đàn ông cũng rất nóng tính, hai người không ai nhường ai, bắt đầu cãi nhau.
Trần Ca nhìn tất cả những chuyện này một cách lạnh lùng, anh vẫn không chắc liệu đối phương có phải là thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ hay không nhưng theo bản năng thì cảm thấy hai người này hơi kỳ lạ.
“Khi mọi người cãi nhau thường sẽ vô thức nhìn nhau, thậm chí có những hành động tay chân nhưng hai người này thì không, cơ thể họ rất cứng ngắc, là cố tình kiềm chế hay là đang cố tình diễn cho mình xem?”
Sau khi người đàn ông và người phụ nữ trong nhà tranh cãi mấy câu, người phụ nữ đi vào trong nhà, người đàn ông vẫn đứng ở cửa.
Hắn ta nhìn có vẻ như đang kìm nén lửa giận, thái độ với Trần Ca cũng rất tệ: “Chúng tôi chỉ là cư dân trong tòa nhà này, không thấy bất kỳ tội phạm giết người nào cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh lạ nào, anh nên đi hỏi những người khác đi.”
Đêm hôm khuya khoắt bị một người xa lạ gõ cửa, Trần Ca sớm đã nghĩ ra được trong trường hợp bình thường sẽ không có ai mở cửa, nếu đối phương mở cửa cho anh và mời anh vào thì anh mới cần phải cẩn thận hơn.
“Tôi chỉ muốn hỏi anh một số vấn đề.” Trần Ca chỉ mấy căn hộ bên cạnh: “Anh biết bao nhiêu về hàng xóm của mình?”
“Hai bên không có người ở, chỉ có một người đàn ông sống một mình ở đối diện, mới dọn đến đây được một hai tháng, hiếm khi nhìn thấy hắn ta ra ngoài, chưa nói chuyện bao giờ.”
“Lần cuối cùng anh nhìn thấy hắn ta là khi nào?”
“Tối thứ tư, khi tôi tăng ca sẽ về nhà muộn hơn ba tiếng so với bình thường, gặp hắn ta trong thang máy.”
“Thứ tư? Thang máy?” Trần Ca lập tức liên tưởng người đàn ông sống ở đối diện với thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ: “Anh có biết tên của người đó là gì không?”
“Không biết.” Người đàn ông nói xong thì đóng cửa.
Tiếng đóng cửa vang vọng trên hành lang của toà nhà, Trần Ca đứng giữa hành lang, anh quay người sang nhìn căn phòng đối diện phòng 3239.
“Không lẽ người của Hiệp hội kể chuyện lạ trốn trong căn phòng đối diện sao?” Trong mắt anh có mấy phần nghi ngờ, đôi vợ chồng ở phòng 3239 nhìn bề ngoài có vẻ bình thường nhưng họ đã “vô tình” tiết lộ thông tin quan trọng nhất cho Trần Ca: thứ tư và thang máy, hai chi tiết này chỉ có người đã tham gia Hiệp hội kể chuyện lạ mới biết rõ.
“Họ cố ý nói như vậy? Muốn dụ mình sang phòng đối diện sao?”
Trần Ca không chắc đây là một sự trùng hợp hay là một cái bẫy, kể từ khi nhận được chiếc điện thoại màu đen, anh ngày càng trở nên thận trọng hơn.
Tay phải giữ chặt cây bút bi, tay trái nắm lấy tay nắm cửa căn phòng đối diện phòng 3239, Trần Ca chỉ dùng một lực nhỏ thì cánh cửa đã bật mở ra ngoài.
“Không khóa?”
Ngay khoảnh khắc phát hiện cánh cửa không khóa, Trần Ca lập tức lùi lại, cái bẫy thực sự chắc là căn phòng đối diện phòng 3239 này.
Cũng ngay lúc anh buông tay, một bàn tay nhỏ đỏ như máu đưa ra ngoài muốn bắt lấy!
Hai bên gần như chỉ cách nhau mấy centimet!
“Thứ gì vậy?”
Trong hành lang tối tăm, cánh cửa từ từ mở ra vang lên âm thanh kẽo kẹt, bên trong cánh cửa có một cậu bé với tay chân ngắn nhỏ, cái đầu to, toàn bộ gương mặt bị ngộp đến tím tái bò trên tấm ván cửa!
Điều khiến Trần Ca càng hoảng hốt hơn nữa là cậu bé này đang mặc áo màu đỏ máu!
Cái miệng biến dạng từ từ mở ra lộ ra những chiếc răng méo mó bên trong, dường như cậu bé đang cười.
“Cha đã giết chúng tôi, để chúng tôi trước cửa phòng.”
“Anh trai trốn sau cửa.”
“Anh ấy để tôi trốn trước cửa.”
Giọng nói vừa dừng, lại có một cái đầu bị biến dạng thò ra từ trong nhà, các bộ phận trên khuôn mặt bị sưng tấy, con ngươi lồi ra trên mặt.
“Cha đã giết chúng tôi, để chúng tôi trước cửa phòng.”
“Em trai trốn trước cửa.”
“Em ấy để tôi trốn sau cửa.”
Hai cậu bé có những biểu cảm kỳ dị, bò ra cửa phòng, lần lượt một trước một sau đứng trước mặt Trần Ca.
Những vết máu đỏ tươi chảy xuống từ trên người chúng biến thành những sợi tơ máu lan ra xung quanh như một con rết bò trên tường và sàn nhà với tốc độ rất nhanh.
Trong hành lang trở nên vô cùng áp bức nhưng chiến thuật của Hiệp hội kể chuyện lạ vẫn chưa kết thúc.
Trong phòng 3239 có một cái bóng màu trắng từ từ bò ra, nó là bóng trắng chạy ra từ trên người phụ nữ đã giết Hứa Âm.
Cơ thể của con quái vật này chỉ còn lại một phần ba, nhìn dáng vẻ của nó như đang chạy trốn.
Nó bò trên những sợi tơ máu nhưng cơ thể nhanh chóng bị kéo trở lại, tiếp sau đó vang lên tiếng nhai trong phòng.
“Trong căn nhà kia còn có con quái vật khác?”
Không may là bị Trần Ca nói trúng, một bàn tay có kích cỡ như một người bình thường quấn đầy tơ máu đưa ra ngoài, nhưng Trần Ca nhận ra là hình như bàn tay này từng bị bỏng nặng và không có chỉ tay.
Không khí tựa như đóng băng, hành lang toà nhà tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, bàn tay vỗ lên đỉnh đầu một cậu bé như một người cha đang yêu thương vuốt ve cái đầu biến dạng đó.
“Anh ta đã tìm thấy chúng ta, bây giờ đổi lại các con đi tìm anh ta.”
Giọng nói của người đàn ông khàn khàn khó nghe, dường như hắn ta đã nuốt phải thứ gì đó có tính ăn mòn cao, chỉ riêng giọng nói đã khiến người ta cảm thấy không rét mà run.
Nghe thấy lời người đàn ông nói, trên mặt hai cậu bé áo đỏ nở nụ cười vô cùng vui vẻ, hai đứa bọn chúng đồng thanh trả lời.
“Dạ được, ba.”
Hai gương mặt dị dạng đang đến gần với tốc độ nhanh như bay, Hứa Âm thậm chí không thể đối phó với một áo đỏ chứ đừng nói đến việc giữ chân hai áo đỏ.
Trần Ca cảm nhận được áp lực chưa từng thấy trước đây, anh gần như không do dự hét cái tên trên bức thư tình.
“Trương Nhã!”
Như giọt nước rơi xuống vực sâu, bóng của Trần Ca như một gợn sóng cuộn lên, những sợi tơ máu đang lan rộng nhanh chóng dừng lại, ngay cả bàn tay không có chỉ tay đang treo lơ lửng ngoài cửa cũng rung nhẹ một cái.
Mái tóc đen mạnh mẽ chui ra từ bóng của Trần Ca như thủy triều đập vào hai bên tường, nghiền nát tất cả những sợi tơ máu đến gần anh một cách bạo lực nhất.
Nhiệt độ trên tầng hai mươi ba lại hạ xuống lần nữa, gương mặt thanh tú của Trương Nhã dán sau người Trần Ca, một tâm hồn rực rỡ như ngọn lửa ẩn dưới cái lạnh băng thấu xương đó!
“Đây chính là con ma trong lòng anh sao?” Người đứng sau cánh cửa từ từ bước ra, hắn ta mặc một cái áo khoác lớn màu đỏ, trên mặt đeo khẩu trang nhưng ngay cả có đeo khẩu trang cũng không thể che đậy hoàn toàn khuôn mặt biến dạng của hắn ta.
“Cẩn thận, Trương Nhã!” Trần Ca dứt khoát lùi về phía sau, anh ở đây cũng không thể giúp được gì nhiều trong cuộc đọ sức của những áo đỏ.
Không cần Trần Ca nhắc nhở hoặc nói là dù Trần Ca có nhắc nhở, Trương Nhã cũng sẽ không nghe lời anh.
Không có bất kỳ lời nói thừa thãi hay thăm dò nào, đôi mắt của Trương Nhã chứa đầy sự oán hận, mái tóc đen như đang tạo ra một gợn sóng lớn, quét qua tường đâm vào hai cậu bé!
Tơ máu và tóc đen quấn vào nhau, Trần Ca trốn sau người Trương Nhã, trong đầu anh đang nghĩ đến chuyện khác.
“Người kiểm soát hai cậu bé áo đỏ chắc là bệnh nhân phòng số mười ở Khu Nội Trú Số Ba.”
Gương mặt, cơ thể, thậm chí cả dấu vân tay và chỉ tay trên tay đều đã bị đốt cháy, từ ngoại hình có thể nói là trùng khớp bệnh nhân số mười.
“Ngôi nhà ma đã khôi phục tất cả các phòng bệnh của Khu Nội Trú Số Ba, một số câu chuyện của bệnh nhân này đã được ghi lại trên tường phòng bệnh số mười, lý do hắn ta phát điên là vì vô tình gây ra cái chết cho hai đứa con của mình, trong lòng cảm thấy tội lỗi lại liên tiếp chịu sự đả kích, vì vậy tạo nên sự sụp đổ về tâm lý.”
Mọi thứ đều trùng khớp, Trần Ca thực sự không ngờ tối nay sẽ gặp được bệnh nhân đáng sợ nhất trong Khu Nội Trú Số Ba!
Anh đã đánh giá thấp quyết tâm muốn loại bỏ anh của Hiệp hội kể chuyện lạ, e là sau khi Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh mất liên lạc, Hiệp hội kể chuyện lạ đã bắt đầu lên kế hoạch sát hại tối nay.
Có một kẻ điên có trí thông minh hơn người bình thường như Ngô Phi, chắc chắn bọn họ sẽ không phạm sai lầm tương tự, tối nay Hiệp hội kể chuyện lạ rất có thể sẽ huy động toàn bộ lực lượng!
Trương Nhã xuất hiện nhưng không đem lại cho Trần Ca cảm giác an toàn, chỉ một mình bệnh nhân số mười đã sở hữu hai áo đỏ mà ngoài hắn ta ra, Hiệp hội kể chuyện lạ còn có sáu thành viên!
Bùm!
Tơ máu nổ tung, mái tóc đen của Trương Nhã bóp chặt cổ một cậu bé và đập cậu ta xuống đất.
Nhưng điều kỳ lạ là cậu bé không những không cảm thấy đau mà trên khuôn mặt xấu xí còn lộ ra nụ cười: “Anh ơi, em sắp không thở được rồi.”
Vốn dĩ cái đầu đã không được cân đối càng trở nên to hơn, các mạch máu được hình thành từ những sợi tơ máu hiện ra trên da mặt, đầu cậu bé sắp bị tóc đen siết nổ.
Vào giây phút sống chết này mà áo đỏ kia và người đàn ông cạnh cửa không có ý định giúp đỡ, người đàn ông thậm chí còn ra lệnh cho người anh nhảy qua Trương Nhã tấn công Trần Ca trước.
Mái tóc đen quấn lấy người em, sau một âm thanh tàn nhẫn vang lên, sợi tơ máu không bị mái tóc đen hấp thụ mà chảy ra từ khe hở rồi đông lại thành một cậu bé mới ở cách đó không xa.
Hình như đầu của nó nhỏ hơn một chút, chiếc áo đỏ trên người cũng nhạt đi một chút, ngoài ra không có gì bất thường.
“Mấy người còn muốn đợi tới khi nào!” Dường như người đàn ông bị hủy dung hơi đau lòng, giọng nói hắn ta có một chút tức giận.
“Chúng tôi chỉ muốn chắc chắn hơn, vì dù sao con quỷ trong lòng cậu ta không tầm thường.” Cánh cửa của phòng 3239 lại mở ra lần nữa, hai vợ chồng đó bước ra, có một bóng ma cao gầy đứng trên vai người đàn ông, còn người phụ nữ thì đi giật lùi, đằng sau gáy cô ta có một gương mặt máu đang cười dữ tợn.
Hai người xuất hiện với một nụ cười và nghĩ rằng đã nắm chắc phần thắng nhưng họ không ngờ tới là vào khoảng khắc cánh cửa mở ra, mái tóc đen cuộn lên quấn quanh người họ như một con trăn.
Đối phó với bốn lệ quỷ cùng một lúc? Trong số đó còn có hai áo đỏ!
Đôi nam nữ đó nhìn nhau, bọn họ đều nhìn thấy sự sợ hãi và kinh hoàng trong mắt đối phương.
“Không phải anh đã nói có thể giữ chân được ma quỷ trên người mục tiêu sao?” Người phụ nữ hét lên và rồi cô ta không thể phát ra âm thanh nữa vì mái tóc đen đã đâm vào những bộ phận trên gương mặt máu.
Người đàn ông cũng kêu gào thảm thiết, bóng ma cao gầy muốn chui vào lại cơ thể của người đàn ông nhưng bị mái tóc đen quấn lấy rồi kéo ra từng chút một.
“Một chọi bốn sao?” Bàn tay đầy vết sẹo của người đàn ông bị hủy dung từ từ siết chặt, hắn ta vốn cho rằng đã kiểm soát được cục diện nhưng không ngờ lại xảy ra biến cố.
Mái tóc đen như một dòng sông cuộn trào mãnh liệt lang thang trong thế giới màu máu, Trương Nhã áo đỏ lặng lẽ đứng giữa hành lang, khi cô nghe thấy giọng nói của người đàn ông bị hủy dung thì từ từ dời mắt khỏi người Trần Ca.
Khi nhìn về hướng người đàn ông bị hủy dung, con ngươi cô khẽ chuyển động như thể phát hiện ra một món đồ chơi mới.