Vương Diễm quay trở lại chỗ cũ, quyết định dùng sự ngoan cố cuối cùng của mình để chứng minh mọi chuyện.
“Lần này mình nhất định sẽ qua cửa!”
Cậu ta kéo bạn gái của mình trở lại đường cũ, ép khô sức lực toàn thân và chạy trong tuyệt vọng.
Trương Kính Tửu đang ngồi ở cửa quán ăn, tay cầm điện thoại di động rèn luyện kỹ năng diễn xuất của mình, chợt nghe thấy tiếng bước chân.
Anh ta chậm rãi ngẩng đầu, lại nhìn thấy Vương Diễm và bạn gái của cậu ta chạy lướt qua mình, bộ dáng còn thê thảm hơn lúc trước.
“Có vẻ như bọn họ thực sự rất thích thú khi được đến tham quan nhà ma. La hét và chạy lung tung là cách tốt nhất để trút giận, có lẽ đây là ý nghĩa tồn tại của nhà ma.” Trương Kính Tửu cảm thấy rất thấu hiểu, anh ta cũng hiểu nghề nghiệp của mình không hề hời hợt đơn giản như vậy, nó cũng có giá trị sâu sắc đặc biệt của riêng nó.
Vương Diễm và bạn gái của cậu ta chạy một mạch về bệnh viện tư nhân Lệ Loan, bọn họ lao thẳng vào trong với ý nghĩ đập nồi dìm thuyền, không thành công cũng thành nhân.
Cánh cửa phòng bệnh mở hờ, bệnh nhân cầm hồ sơ bệnh án cũng phát hiện ra hai bóng người quen thuộc này. Họ rất ngạc nhiên trước sự dũng cảm của Vương Diễm, nhưng sau sự ngạc nhiên, càng ngày càng có nhiều bệnh nhân bước ra khỏi phòng bệnh.
Khi hù dọa du khách, ma quỷ có thể nhận được những cảm xúc tiêu cực mà họ muốn từ trên người du khách, và điều quan trọng hơn chính là việc hù dọa người khác là một điều rất thú vị.
“Đừng quay đầu lại! Nếu như do dự, sẽ tan xương nát thịt đấy!”
Vương Diễm và bạn gái chạy dọc theo cầu thang, chạy một mạch xuống tầng hầm thứ ba.
“Phía cuối của bệnh viện có lẽ là ở đây.” Vương Diễm nắm tay bạn gái chạy qua hành lang. Sau khi đi ngang qua một căn phòng sơn đỏ, bọn họ đột nhiên cảm thấy tiếng bước chân phía sau đều biến mất.
Vốn dĩ họ bị bệnh nhân trong bệnh viện đuổi theo, nhưng sau khi đuổi theo một lúc thì bọn họ đột nhiên bỏ cuộc.
“Xảy ra chuyện gì?” Vương Diễm biết quá nhiều về nhân viên trong nhà ma này, một khi đã trêu chọc vào bọn họ thì bọn họ không dù dọa khách đến ngất đi thì không dừng lại. Đây là lần thứ hai cậu ta đi vào bệnh viện, dưới nhiều lần khiêu khích, đối phương sẽ không bao giờ dễ dàng tha cho cậu ta như vậy.
“Các nhân viên của nhà ma sẽ không tốt bụng như vậy, bọn họ đã không đuổi theo, điều đó chỉ có thể cho thấy rằng có thứ gì đó đáng sợ hơn họ ở phía trước!”
Vương Diễm đã suy nghĩ thấu đáo, nhưng tiếc là bây giờ cậu ta không còn đường lui.
Những căn phòng ở phía sâu nhất trong tầng hầm thứ ba này như là nơi cấm kỵ nhất trong bệnh viện, im lặng chết chóc, ngay cả nhạc nền trong nhà ma cũng biến mất.
“Vương Diễm...”
“Đừng nói chuyện.” Vương Diễm vẫn chưa tìm thấy lối vào nhà xác. Cậu ta vẫn luôn cảm thấy có gì đó không ổn, khi quay đầu nhìn lại, cậu ta nhận ra cánh cửa sơn đỏ mà mình vừa đi qua đã tự mở ra.
“Có người bên trong?” Chạy một mạch đến đây, não của Vương Diễm hơi thiếu oxy, thậm chí khi cậu ta nhìn mọi thứ xung quanh cũng đã bắt đầu xuất hiện bóng chồng rồi.
Tất cả các cửa phòng bệnh đều màu trắng, chỉ có cánh cửa kia được sơn màu đỏ, có vẻ như để nhắc nhở những du khách và diễn viên xung quanh không được đến gần.
Bầu không khí trở nên vô cùng áp lực, Vương Diễm lòng nóng như lửa đốt muốn tìm kiếm lối vào nhà xác, cậu ta biết rằng đã không còn nhiều thời gian cho mình nữa.
Cậu ta đẩy từng cánh cửa ra, nhưng vẫn không thể tìm thấy nhà xác.
Trong không khí dần xuất hiện một mùi máu tanh, Vương Diễm nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, giống như tiếng giày cao gót!
Gót giày giẫm trên mặt đất, nhưng lại giống như đang giẫm lên trái tim của chính mình. Tóc gáy toàn thân cậu ta dựng đứng, quần áo ướt đẫm mồ hôi.
Biểu hiện của bạn gái của Vương Diễm càng không thể chịu nổi, hai chân không thể dùng sức một chút nào, toàn bộ đều dựa vào Vương Diễm để đi về phía trước.
“Trong phòng này rốt cuộc cất giấu thứ gì? Cho dù trước đây bị một đám nhân viên đuổi theo, mình cũng chưa từng sợ hãi như vậy! Mình cảm thấy cơ thể mình run lên theo bản năng, từng tế bào đều thúc giục mình trốn thoát khỏi nơi này.”
Tiếng giày cao gót càng ngày càng gần, cảm giác ngột ngạt đến sắp nghẹt thở khiến Vương Diễm và bạn gái chịu không nổi, cuối cùng hai người lựa chọn tìm một gian phòng trốn trước.
“Bên này!”
Vương Diễm kéo bạn gái của mình chạy vào phòng bệnh bên cạnh. Hai người bịt chặt miệng mình lại, rất sợ sẽ tạo ra tiếng ồn, thu hút sự chú ý của đối phương.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, cuối cùng dừng lại ở cửa phòng nơi hai người ẩn náu.
Cô ta đang ở ngoài cửa!
Trong mắt Vương Diễm và bạn gái của cậu ta tràn đầy sự kinh hãi, bọn họ đã không còn đường trốn nữa rồi.
Tim đập loạn xạ, hai tay Vương Diễm giữ chặt tay nắm cửa, cơ thể đè ở trên ván cửa, hôm nay dù nói gì cậu ta cũng sẽ không mở cửa!
Tay nắm bên ngoài cửa bị người ta đè xuống, nhưng bởi vì Vương Diễm ngoan cố cầm tay nắm bên trong, lại dùng cơ thể chặn cửa phòng nên người bên ngoài cũng không mở cửa ra được.
Một lúc sau, người bên ngoài như mất kiên nhẫn, ngoài hành lại lang vang lên tiếng giày cao gót, người nọ dường như đã rời đi.
“Được cứu rồi.” Vương Diễm giống như mới được vớt từ trong nước ra, cả người ướt đẫm mồ hôi: “Chúng ta đi ra ngoài đi...”
Không chờ cậu ta nói xong thì tiếng giày cao gót giẫm lên đất lại vang lên.
Sau khi đi qua tất cả các phòng bệnh, cuối cùng dừng lại bên ngoài phòng nơi Vương Diễm đang trốn lần thứ hai.
Trái tim của Vương Diễm và bạn gái như vọt lên cổ họng, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, tất cả những gì họ có thể làm chỉ là im lặng chờ đợi.
Mười giây, ba mươi giây, một phút...
Khoảng chừng hai phút sau, ngoài cửa vẫn không có động tĩnh gì. Sau khi tiếng bước chân dừng lại ở ngoài cửa, lại không hề vang lên tiếng gì nữa.
“Người đó đi rồi? Hay là cô ta vẫn đang ở ngoài cửa?" Vương Diễm nằm nhoài trên mặt đất nhìn ra bên ngoài theo khe cửa.
Một mùi máu tanh xộc vào mũi, cậu ta nhìn thấy một đôi giày cao gót đỏ như máu đang đứng thẳng ở ngoài cửa!
Mũi giày đối diện cửa phòng, một giọt máu đang trượt xuống theo đôi giày.
Vương Diễm tận mắt nhìn thấy một giọt máu chảy qua giày, sau đó rơi xuống đất.
“Không phải thuốc màu! Là máu thật!”
Vương Diễm học pháp y, hai mắt cậu ta mở to, cảm thấy không thể tin được.
“Đôi giày cao gót này bị máu thật nhuộm đỏ!”
Con ngươi đang nhìn chằm chằm vào giày cao gót. Lại có một giọt máu rơi từ trên xuống. Khi giọt máu sắp chạm đất, Vương Diễm đột nhiên cảm thấy cổ lạnh buốt, giống như giọt máu kia không rơi trên mặt đất mà lại rơi trên cổ cậu ta vậy.
“Rò rỉ nước?” Cậu ta vô thức ngẩng đầu lên, nhìn thấy nửa người của một người phụ nữ vươn vào trong phòng qua khung cửa sổ, đang nhìn chằm chằm bọn họ!
Băng vải bị bung ra, máu thịt be bét, những lời nguyền và oán hận đan xen trong cơ thể, người phụ nữ mặc đồ đỏ kia vươn tay tóm lấy Vương Diễm.
Đầu óc trống rỗng, ánh mắt hoàn toàn bị chiếm trọn bởi khuôn mặt người phụ nữ, Vương Diễm từ từ buông lỏng tay nắm cửa phòng, cơ thể ngã về phía sau.
Tất cả những ký ức tốt đẹp hiện lên trong đầu cậu ta, trong phút chốc Vương Diễm cảm giác như mình đang nhìn thấy thiên đường.
...
Trương Kính Tửu nhìn theo Vương Diễm và bạn gái bỏ chạy, sau một hồi xúc động, lại bắt đầu trau dồi kỹ năng diễn xuất của mình.
Trước mặt bàn trống trơn, anh ta nói một vài câu gì đó dạt dào tình cảm, vô cùng nhập tâm, không phát hiện bên trái cửa quán ăn đang có một bóng người gầy gò lẩn trốn.
“Có tin đồn nói rằng nhà ma này có thể nổi tiếng là vì những diễn viên trong đó đều là quỷ thật, ngày hôm nay đúng lúc mình có thể kiểm tra một chút.” Lý Trường Âm cúi đầu, trong mắt phát ra nét nguy hiểm.