Trên hành lang tối tăm không có bóng dáng của gã đầu bếp, Trần Ca vịn vách tường đứng giữa hành lang, đồng tử híp lại, nhìn chằm chằm về phía cuối hành lang.
“Trên lối ra của phòng chiếu phim có gắn camera giám sát, chỗ ngoặt hành lang cũng có camera giám sát, khu vui chơi Tương Lai Ảo có nhiều tiền thế à? Trên một hành lang mà gắn đến hai cái camera giám sát?”
Trần Ca muốn gọi Hứa Âm ra, nhưng điều kiện đầu tiên là phải tránh camera giám sát và tầm mắt của các khách tham quan khác. Nơi đây không phải là trong nhà ma của mình, nhất định phải cẩn thận một chút.
“Mình cần một thời cơ thích hợp, biện pháp tốt nhất chính là chủ động dụ dỗ chấp niệm có thể xuất hiện trong nhà ma, khi bọn họ xuất hiện thì cho Hứa Âm hoặc là áo đỏ khác thay thế.”
Nhà ma có thể bị ma ám thật, nhưng ma quỷ này phải không liên quan gì tới Trần Ca mới được.
Tiếng rè rè của máy cát sét mini vang vọng vào tai, tâm trạng của Trần Ca dần trở lại bình thường, tiếng khóc của người phụ nữ và tiếng cười của cô bé kia đều không khiến anh dao động chút nào.
“Quay lại đi! Cậu định làm cái gì?” Cảnh sát và khách tham quan khác nằm bò ở cửa ra vào, vừa lúc nhìn thấy Trần Ca đang cúi đầu nhặt con búp bê vải ở góc tường lên: “Cậu đang làm cái gì đấy?”
Ngón tay vuốt ve khuôn mặt bị đốt cháy của con búp bê vải, Trần Ca nhìn lướt qua con mắt đen nhánh của nó: “Lúc trước mấy người có nhìn thấy một cô bé không, con bé ôm con búp bê vải này đấy.”
“Có ấn tượng, hình như là đi ra khỏi phòng chiếu phim cuối cùng.” Cảnh sát nhớ lại một chút: “Tự nhiên cậu hỏi chuyện này để làm gì?”
“Lúc tôi nhìn ra bên ngoài thông qua khe hở trên cửa, đầu bếp đã không còn bóng dáng, lúc đó cô bé kia đang ôm con búp vê vải đi về phía bên này. Thế nhưng đến lúc tôi mở cửa bước ra, tôi mới phát hiện trên hành lang không có bóng dáng của một ai cả, chỉ có con búp bê vải bị đốt cháy này là bị quăng ở góc tường.” Trần Ca ôm con búp bê vải vào lòng, nghĩ một lát rồi lại bổ sung thêm: “Không đúng, không phải bị quăng ở góc tường mà là có người cố ý đặt ở chỗ đó, giống như là để con búp bê vải này theo dõi chúng ta vậy.”
Trần Ca quay người, nhìn về phía các khách tham quan còn lại: “Các người cảm thấy nhà ma sẽ thuê một bé gái làm diễn viên à?”
“Cậu tránh xa tôi ra trước đã.” Cảnh sát nhìn chằm chằm con búp bê vải trong lòng Trần Ca, giống như đó là một thứ chẳng hề may mắn: “Tôi không biết khu vui chơi có thể thuê một bé gái hay không, dù sao lần trước tôi đến thì không trông thấy cô bé, cũng không nghe thấy tiếng cười của bé gái. Kể cả tiếng khóc mà chúng ta nghe được lúc mới vào, lần trước lúc tôi sắp tham quan xong nó mới xuất hiện.”
“Nói cách khác, cô bé kia không phải là diễn viên của khu vui chơi, cũng không phải là khách tham quan, vậy nó là cái gì?” Trần Ca cố gắng dùng tư duy của đám đông để dẫn dắt mọi người đi lên một con đường không có lối thoát.
“Có lẽ là hình chiếu.” Người đàn ông đeo kính khẽ cất tiếng.
“Anh từng gặp phải hình chiếu có thể ôm con búp bê vải chạy lung tung à? Con búp bê này nặng hơn trong tưởng tượng nhiều đấy.” Trần Ca nói xong thì ném con búp bê vải trong lòng sang chỗ người đàn ông kia, các khách tham quan nhìn thấy con búp bên vải bay tới thì vội vàng né tránh. Hình như bọn họ rất kiêng dè con búp bê vải, Trần Ca nhìn thấy vậy thì âm thầm ghi nhớ trong lòng.
“Tại sao mấy người đều không nhận?”
Con búp bê vải rớt xuống đất, tứ chi vặn vẹo, khuôn mặt cháy sém hướng lên trên, nhìn các khách tham quan ở xung quanh, tròng mắt đen nhánh nhìn chằm chằm từng người một.
Không một khách tham quan nào đưa tay đụng vào con búp bê kia. Một lúc lâu sau, chàng trai nhỏ tuổi nhất lùi về sau mấy bước: “Trong phim kinh dị, con nít và búp bê là một tổ hợp kinh điển, gặp phải hai thứ này trong nhà ma thì nhất định phải kính trọng và tránh xa. Với một cái nữa, anh phải chú ý, không phải lúc chúng ta vào có nghe nhân viên trong khu vui chơi nói rồi sao? Để tạo ra bầu không khí kinh khủng, nhà ma này đã đưa vào trong đây rất nhiều đồ cổ không rõ lai lịch.”
“Vậy làm sao các người có thể xác định con búp bê vải này chính là “đồ cổ”?” Trần Ca lại nhặt con búp bê vải đáng thương lên, nhét thẳng nó vào trong ba lô của mình.
“Nè! Đây là đồ của khu vui chơi nhà người ta, anh lấy đi như vậy không hay lắm nhỉ?” Một khách tham quan nữ lên tiếng nhắc nhở.
“Đây là manh mối rất quan trọng, nhất định phải mang theo bên mình, nếu cô không tin lời tôi nói, tôi cũng có thể giao cho cô giữ.” Trần Ca nói một câu khiến đối phương cạn lời.
“Người có quỷ trong lòng, nhìn cái gì cũng thấy trên đó có mấy thứ bẩn thỉu, thật ra bọn họ lại không biết thứ dơ bẩn thật sự chính là ánh mắt của bọn họ.” Một tay Trần Ca cầm cái ba lô trống không, đi về phía phòng chiếu phim, anh muốn xác nhận xem rốt cuộc cô bé đã xuất hiện như thế nào.
Trần Ca đi qua chỗ ngoặt, anh thử đẩy cửa phòng chiếu phim, phía sau cửa như bị vật gì nặng chặn lại, không thể nào mở ra được.
Anh sử dụng Tai Quỷ ghé vào ván cửa lắng nghe thử, bên trong phòng chiếu phim không có bất kỳ tiếng động gì.
“Cảnh tượng đầu tiên là bảy học sinh mang theo giáo viên quỷ hồi hồn về đêm hôm đó để xem phim, là luân hồi của linh hồn. Cảnh tượng thứ hai là chủ nhân căn phòng bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, giết chết bản thân hết lần này tới lần khác, có thể nói là luân hồi của thân xác. Giữa hai cảnh tượng là một hành lang chứa đầy những phần chân tay cụt, bên trên hành lang còn có một “đầu bếp địa ngục”, ba cảnh tượng này xuất hiện ngẫu nhiên hay là có một mối liên hệ nhất định nào đó?”
Camera giám sát nằm ngay trên đỉnh đầu, Trần Ca không thể thực hiện hành vi phá cửa được: “Bé gái có vấn đề, chỉ cần con bé không phải áo đỏ thì không thể nào rời xa vật ký thác mãi mãi được. Mình chỉ cần canh chừng con búp bê vải, con bé nhất định sẽ quay lại. Mấu chốt của vấn đề là có lẽ trong nhà ma này không chỉ có một con quỷ. Lúc mình mới bước vào cảnh tượng thì có cảm giác âm u lạnh lẽo, lúc đầu mình còn cho rằng đó là kĩ thuật tân tiến gì đó, giờ nghĩ lại cái loại lạnh lẽo đến tận linh hồn đó, trừ chấp niệm và lệ quỷ ra thì hình như không còn khả năng nào khác.”
Trong lòng Trần Ca hiểu rõ vùng ngoại ô phía Đông và phía Tây khác nhau, khi trước cha mẹ của mình đều không dám xây dựng nhà ma ở vùng ngoại ô phía Đông, giờ chuyện họ không làm được đã được khu vui chơi Tương Lai Ảo hoàn thành.
Nhà ma vốn đã có âm khí nặng, dễ dàng hấp dẫn một vài chấp niệm lạc đường, khu vui chơi Tương Lai Ảo còn cố tình sưu tầm các thứ đồ cổ rồi đưa vào trong đó, đây không phải là đang tăng độ khó, mà là đang chơi với lửa trong kho dầu.
Vùng ngoại ô phía Đông không phải là nơi đất lành chim đậu, Trần Ca hiểu rất rõ điều này. Vấn đề của Minh Thai còn chưa được xử lý, ở vùng ngoại ô phía Đông không biết còn ẩn chứa bao nhiêu cánh cửa nữa. Nếu nghĩ kỹ thì vị trí của khu vui chơi Tương Lai Ảo vừa lúc bị trấn Lệ Loan và khu chung cư Giang Nguyên kẹp giữa, ba nơi này có thể nối lại thành một đường thẳng ở vùng ngoại ô phía Đông.
“Vị trí của khu vui chơi Tương Lai Ảo có vấn đề, đợi đến khi cây cầu lớn bắc ngang qua sông được xây xong thì có lẽ sẽ tốt hơn nhiều, nhưng bọn họ có thể chèo chống đến lúc đó không?”
Bản thân khu vui chơi bị hai cánh cửa kẹp giữa, sân bãi chủ yếu của nhà ma lại nằm ở phần đuôi khu vui chơi, là nơi âm khí chìm xuống, có thể nói nơi này là nơi âm nhất trong chí âm, không chỉ có các khách tham quan thích đến mà chấp niệm và ma quỷ cũng rất thích.
“Đúng là có đầu óc kinh doanh, vị trí gian trá như thế mà bọn họ cũng tìm ra được.”
Trần Ca không hiểu phong thủy, nhưng anh biết gia đình mình đã dời đi từ vùng ngoại ô phía Đông.
“Khu vui chơi náo nhiệt, ban ngày nhiều hơi người có thể trấn trụ được những thứ không tốt kia, nhưng đến lúc lệ quỷ tràn đầy sức sống nhất trong đêm thì khu vui chơi phải làm sao bây giờ? Cho dù mình không đến, sớm muộn gì nơi này cũng sẽ xảy ra vấn đề.”
Trần Ca cảm nhận được trách nhiệm nặng trĩu trên vai, anh lại tìm thêm được một lý do bảo vệ khu vui chơi Thế Kỷ Mới cho riêng mình, đó chính là không để khu vui chơi Tương Lai Ảo hại thêm nhiều người nữa.