“Đại ca! Thầy Hàn! Mọi người nhìn phía sau kìa!”
Tiểu Đỗ chạy đến bên cạnh mấy khách tham quan khác, thở hổn hển, mặt tái nhợt.
“Phía sau?” Quách Diểu liếc nhìn phía sau, không có gì lạ xuất hiện trên hành lang tối tăm áp bức.
“Con rối! Con rối đuổi theo!”
Bị Đỗ Siêu Cận hét lên như vậy khiến đám người mới đi được mấy mét đã dừng lại.
“Có phải cậu nhìn nhầm không?” Tống An nhẹ nhàng an ủi Tiểu Đỗ nhưng lại nhích sang bên Quách Diểu.
“Không có! Thật sự cử động đó!” Tiểu Đỗ điều chỉnh lại nhịp thở: “Mọi người tự qua đây xem, lần đầu điên chúng ta thấy mấy con rối là ở cuối lối đi bên trái nhưng bây giờ chúng đã chạy đến ngã tư của hai lối đi!”
“Đừng hoảng sợ.” Sắc mặt của thầy Hàn bình tĩnh: “Tôi đã từng nhìn thấy con rối di chuyển vào ba năm trước, đó là một ngôi nhà ma ở Nhật Bản với chủ đề búp bê, trong những con búp bê nhỏ có gắn các linh kiện máy móc khác nhau có thể tự di chuyển và thay đổi biểu cảm khuôn mặt; bốn phần năm con rối lớn là đạo cụ và một phần năm còn lại là các diễn viên lẫn vào.”
“Là người thực đang diễn sao?” Sau khi nghe lời nói của thầy Hàn, Tiểu Đỗ càng trở nên nghi hoặc hơn, trong lòng cậu ta bắt đầu trở nên không chắc chắn.
“Khi mới bước vào, tôi đã để ý tới mấy con rối ở bên trái lối đi.” Thầy Hàn khoanh hai tay trước ngực: “Những con rối đó có hình dáng như con người, giống như được mô phỏng từ con người. Mọi người phải hiểu một vấn đề, bao gồm cả Bệnh Viện Điền Đằng của chúng ta, những con rối được sử dụng như đạo cụ thường sẽ có khiếm khuyết về cơ thể và tướng mạo, bởi vì chi phí cho một con rối hoàn hảo rất cao, khoảng 30.000, cần một bậc thầy hàng đầu mới chế tạo ra được, rất ít nhà ma có thể mua nổi.”
“Tại sao ngôi nhà ma này của anh ta lại chịu chi nhiều tiền để làm con rối như vậy?” Dạ Tiểu Tâm vẫn luôn cầm một cuốn sổ ghi chép lại, không biết cô đã viết cái gì lên đó.
“Rất đơn giản, điều đó cho thấy những con rối đó là một điểm gây sợ rất quan trọng trong ngôi nhà ma của anh ta!”
Hàn Thu Minh sờ sờ cằm, ánh mắt dừng trên người Dạ Tiểu Tâm thông qua lớp mắt kính dày: “Các diễn viên trộn lẫn trong những con rối mô phỏng người thực sẽ đem lại hiệu ứng tuyệt vời vào thời điểm quan trọng, ví dụ như tình huống mà Tiểu Đỗ vừa gặp phải. Mới nhìn thì tưởng như con rối có thể tự di chuyển được, nhưng thật ra các diễn viên trộn lẫn trong đó đã di chuyển con rối về phía trước. Nếu chúng ta trốn trong tối bí mật quan sát thì không biết chừng có thể nhìn thấy cảnh này.”
Tống An bên cạnh cũng gật đầu: “Chuyện này thầy Hàn nói không sai, một năm trước Bệnh Viện Điền Đằng của chúng ta cũng đã thử phương pháp hù dọa tương tự nhưng không may là những con rối quá giả, nháy mắt đã bị khách tham quan nhìn thấu.”
“Hóa ra là như vậy.” Tiểu Đỗ bừng tỉnh, sắc mặt cũng khá hơn một chút: “Lúc nãy thật sự giật mình, những con rối đó làm y như thật, tôi còn tưởng chúng tự di chuyển được.”
“Dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được là không thể.” Thầy Hàn nói với giọng chắc nịch, hợp tình hợp lý: “Nếu không phải thời gian có giới hạn, tôi sẽ trốn trong căn phòng này quay lại quá trình di chuyển của người giả cho cậu.”
“Được rồi, tiếp tục đi đi, tìm thấy máy ghi âm rồi nói.” Quách Diểu luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy nhưng anh ta lại không tìm ra lý do để phản bác thầy Hàn.
“Lão Quách, chúng ta cần chú ý đến hai đặc điểm liên quan đến máy ghi âm kia.” Ngoài miệng thầy Hàn nói không sợ nhưng đã sinh lòng phòng bị sâu sắc với ngôi nhà ma của Trần Ca: “Cái người họ Trần đã giấu máy ghi âm của chúng ta trong Khu Nội Trú Số Ba trước, chắc chắn đã chuẩn bị đầy đủ, chắc là có thứ gì đó đáng sợ đang chờ ở gần máy ghi âm.”
“Không cần anh nói tôi cũng biết.” Quách Diểu đi phía trước, khăn trải giường chất thành đống trên mặt đất, đạp lên có một cảm giác kỳ lạ giống như đạp lên một búi tóc.
“Đây chỉ là điểm đầu tiên, tôi còn có một đặc điểm khác muốn nói với anh, anh có cảm thấy anh ta đặt ra quy tắc của trò chơi rất là lạ không?”
“Lạ ở chỗ nào?”
“Tìm được máy ghi âm vẫn chưa được tính là qua cửa mà phải đem máy ghi âm ra khỏi Khu Nội Trú Số Ba mới được coi là trò chơi kết thúc.”
“Vốn dĩ máy ghi âm đó là của chúng ta, bây giờ chúng ta đem ra ngoài không phải rất bình thường sao?” Tiểu Đỗ xen vào.
“Tôi nghĩ tất cả các cậu đều đánh giá thấp sự quỷ quyệt của ông chủ ngôi nhà ma này.” Hàn Thu Minh lấy khăn lau kính ra lau cặp mắt kính dày của anh ta: “Bản thân máy ghi âm là công tắc kích hoạt cảnh tượng, nói cách khác, một khi chúng ta tìm thấy máy ghi âm thì những thứ đáng sợ trong cảnh tượng này mới xuất hiện, trước đó chúng ta vẫn còn an toàn.”
“Điều đó có thể đúng nhưng không ai có thể đảm bảo được.” Tống An là người to con nhất nhưng lá gan lại không lớn.
“Nói tóm lại, cá nhân tôi cảm thấy bây giờ mọi người không cần phải sợ, điều quan trọng nhất là phải tìm hiểu môi trường xung quanh và nhớ kỹ đường đi lối lại. Dù sao ngôi nhà ma của anh ta là loại cảnh mở, môi trường bên trong rất phức tạp nên một khi tìm thấy máy ghi âm thì diễn viên đóng ma quỷ sẽ ùa ra, chúng ta phải trốn thoát với tốc độ nhanh nhất.” Sau khi Hàn Thu Minh phân tích xong, không cần biết người khác có tin hay không nhưng anh ta thì hoàn toàn tin điều đó.
“Có lý, một ngôi nhà ma có đáng sợ đến mức nào thì cũng là do con người giả ma quỷ, chỉ cần chúng ta giữ được bình tĩnh, đừng quá mức nhập tâm thì sẽ không cảm thấy sợ hãi.” Dạ Tiểu Tâm nhét cuốn sổ vào túi quần.
Nhận được sự đồng tình của Dạ Tiểu Tâm, Hàn Thu Minh hơi phấn khích, một ít sợ hãi trong lòng cũng dần tan biến. Anh ta đang chuẩn bị tăng tốc muốn bắt kịp bước chân của Dạ Tiểu Tâm thì có người nắm lấy quần áo anh ta, người không biết điều này là Đỗ Siêu Cận nhỏ tuổi nhất.
“Thầy Hàn, anh nhìn bên kia kìa.” Mọi người quay lại nhìn bên ngoài Khu Nội Trú Số Ba, ở giữa cánh cửa sắt của Khu Nội Trú Số Ba có một con rối nữ mặc đồng phục học sinh đang đứng đó, trên cổ cô ta có đeo phù hiệu, đầu cúi xuống, toàn bộ khớp nối trên người bị uốn cong, hơi biến dạng.
Chỉ một khoảnh khắc thất thần là mấy con rối đó đã cách họ càng gần hơn.
“Điều đó là bình thường, đây là kỹ xảo tâm lý cơ bản nhất, có lẽ bây giờ họ Trần đang trốn trong phòng giám sát để ra lệnh cho diễn viên. Anh ta muốn lợi dụng sự tiếp cận của những con rối để tạo tâm lý áp bức cho chúng ta, bởi vì khi con người đang nôn nóng sẽ càng dễ sinh ra cảm giác sợ hãi, lo lắng.”
Hàn Thu Minh muốn Tiểu Đỗ đừng sợ: “Đồ giả chính là đồ giả, tôi đã từng sử dụng chiêu trò tương tự cách đây mấy năm trước. Yên tâm đi, những con rối này không bao giờ dám đến gần chúng ta trong phạm vi năm mét, năm mét là khoảng cách an toàn. Vì khi con rối đứng quá gần sẽ khiến diễn viên khó lòng thao tác, với gần mười năm kinh nghiệm trong ngành, tôi có thể đảm bảo với cậu.”
Sau khi anh ta nói xong thì phớt lờ Tiểu Đỗ và chạy đến bên cạnh Dạ Tiểu Tâm, bình luận về những sắp xếp khác nhau trong ngôi nhà ma của Trần Ca.
“Anh chàng này.” Quách Diểu thở dài và nói với mấy người xung quanh: “Mọi người đều phải theo sát tôi, đừng chạm vào bất cứ thứ gì trên hành lang và đừng đi vào phòng bệnh một mình.”
“Được.” Tiểu Đỗ là người đi sau cùng trong nhóm, cậu ta không phát hiện ra khi cậu ta quay chân bước đi, con rối ngoài cửa cũng di chuyển.