Trần Ca gật đầu, không hề từ chối: “Cô lái xe đi.”
“Cảm ơn.” Hoàng Linh ướt đẫm cả người ngồi ở ghế lái: “Nhà tôi cách đây không xa lắm, tầm mười phút là đến.”
Đèn xe sáng lên, Hoàng Linh đưa mọi người xuyên qua màn mưa, men theo đường lớn chậm rãi rời đi.
Suốt hành trình không ai nói gì, mỗi người đều ôm một nỗi niềm riêng.
Đến 1 giờ sáng, đoàn người đến khu chung cư của Hoàng Linh thuê. Vị trí của nơi này vô cùng bất tiện, rất gần trấn Lệ Loan.
“Trước đây trong thành phố chuẩn bị khai phá vùng ngoại ô phía đông, sau đó không rõ vì sao lại không giải quyết được, thế là chỉ xây được một nửa. Người dân ở đây lần lượt dọn đi vì đủ các nguyên nhân đi lại, sinh hoạt.” Hoàng Linh trực tiếp lái chiếc taxi vào khu chung cư. Cả một khu chung cư to thế này mà lại không có nổi một ngọn đèn, có cảm giác như tiến vào quỷ thành: “Mấy năm trước, lúc vùng ngoại ô phía đông Cửu Giang sắp xây dựng khu mới, giá phòng cao đến dọa người, giờ chỉ còn dăm cái lông gà vỏ tỏi, ngoài ra cũng chỉ còn mấy hộ bị lừa như nhà chúng tôi.”
Qua trò chuyện, Trần Ca hiểu một chút về tình hình của người phụ nữ này. Mấy năm trước, cô và chồng mình bỏ hết tiền bạc tích góp được để mua phòng ở vùng ngoại ô phía đông Cửu Giang. Lúc đầu, hai người vô cùng vui mừng vì giành được một phòng ở đây, hào hứng đợi khu mới ở vùng ngoại ô phía đông được xây dựng, phòng càng được giá.
Nhưng ai mà ngờ được, không lâu sau, bên nhà thầu kéo dài thời hạn hoàn công vì bị đứt nguồn vốn và các vấn đề về nợ nần, tranh chấp.
Vì mua nhà mà đôi vợ chồng trẻ tiêu hết tiền tích góp bao nhiêu lâu, còn nợ bên ngoài không ít. Bọn họ cùng các chủ hộ khác muốn cùng nhau làm cho ra lẽ, đòi bên nhà thầu cho một câu trả lời hợp lý. Nhưng đối phương cứ lần lữa, kéo dài, rồi kéo cho đến tận bây giờ.
Hạng mục bị dừng thi công một cách không rõ ràng, lại bỏ hết vốn liếng để mua phòng, đôi vợ chồng này không thể vào ở khu chung cư chưa xây xong, chỉ có thể thuê nhà trọ sống qua ngày.
Sinh hoạt khó khăn, mà ngay lúc này, chồng cô còn bị tai nạn xe, cả nhà bây giờ đều trông chờ vào Hoàng Linh gánh vác.
“Đến rồi, chính là chỗ này.” Hoàng Linh dừng xe, cầm túi vội vàng đi lên lầu, Trần Ca và Tiểu Cố theo sau.
Trong khu chung cư chỉ có mỗi đèn ở lầu một là có thể dùng bình thường. Vách tường có nhiều mảng đen, có vẻ là do bị ẩm mốc. Trên hành lang thoang thoảng mùi nấm mốc.
“Giả Minh!” Hoàng Linh đi lên lầu bốn, vừa dùng chìa khóa mở cửa, vừa gọi to vào phòng. Trong lòng cô rất sợ hãi, sợ việc mình không dám nghĩ đến kia thành sự thật.
Thấy Hoàng Linh sợ hãi, bất an, Trần Ca và Tiểu Cố đều biết ý mà im lặng. Bọn họ cho rằng nếu lúc đó chồng của Hoàng Linh gọi, đồng thời còn biết trên xe toàn là quỷ, có khả năng anh ta đã chết và biến thành quỷ.
Chìa khóa tra cả buổi mà nhét không vào ổ khóa, Hoàng Linh bắt đầu run rẩy cả người. Ngay lúc này, trong phòng truyền ra tiếng của một người đàn ông.
“Sao giờ em mới về? Đêm hôm khuya khoắt mà còn đi đâu? Anh gọi điện cho trưởng phòng công ty bọn em…” Cửa phòng được mở ra từ bên trong, một người đàn ông đầy vẻ tiều tụy, thọt một bên chân xuất hiện trước mắt Hoàng Linh.
“Giả Minh?”
Hoàng Linh nhìn thấy người đàn ông trung niên thì vô cùng kích động. Cô vươn tay muốn ôm lấy đối phương nhưng lại bị người đàn ông trung niên kia né tránh: “Quần áo ướt đẫm hết rồi, em rốt cuộc đi làm gì vậy?”
“Đợi lát nữa em sẽ nói cho anh biết. Anh không xảy ra việc gì là được, hôm nay anh làm em rất sợ hãi.” Giọng nói Hoàng Linh nghẹn ngào: “Em đi thay quần áo trước. Cả hai người này đều là ân nhân cứu mạng của em, đợi lát nữa em sẽ lái xe đưa bọn họ về nhà.”
Hoàng Linh tiến vào trong phòng, người đàn ông què chân này đứng ở cửa. Anh ta không hề có ý mời Trần Ca và Tiểu Cố vào nhà ngồi.
Trần Ca và Tiểu Cố ở ngoài cửa nhìn người đàn ông què chân cũng cảm thấy kỳ quái. Người đàn ông này sống rất tốt, lúc ấy sao anh ta có thể gọi điện thoại cho Hoàng Linh được? Sao anh ta lại biết trước việc tất cả người trên xe buýt số 104 là quỷ?
“Vợ của anh gặp kẻ xấu, là hai chúng tôi cứu cô ấy.” Trần Ca nhìn thoáng qua trong phòng. Căn phòng được dọn dẹp cẩn thận, người đàn ông này là một người đàn ông tiêu chuẩn của gia đình, cũng không có gì kỳ lạ cả.
“Này! Cậu nhìn đi đâu vậy?” Người đàn ông vô cùng cảnh giác với Trần Ca.
“Không có gì. Anh có thể cho tôi mượn điện thoại của anh một chút được không? Điện thoại của tôi hết pin rồi, tôi muốn gọi điện thoại cho người nhà báo bình an.” Trần Ca thản nhiên lên tiếng.
“Vậy cậu chờ ở đây đi.” Người đàn ông què chân vào nhà đưa điện thoại của mình cho Trần Ca.
“Cảm ơn anh.” Trần Ca tùy ý xem nhật ký cuộc gọi một chút. Đúng là đêm nay người đàn ông này gọi điện thoại cho người phụ nữ mấy lần, nhưng tất cả cuộc gọi đều không gọi được.
Không phải anh ta gọi điện thoại?
Trần Ca làm bộ làm tịch gửi vài cái tin nhắn, sau đó xóa nhật ký cuộc gọi rồi trả điện thoại di động lại cho người đàn ông trung niên.
Trong phòng, Hoàng Linh đã thay quần áo xong. Cô mặc trang phục bình thường, lộ ra nét đẹp trưởng thành và trí thức: “Chồng ơi, anh ở nhà đi. Em đưa hai người bọn họ trở về, đây là điều em đã hứa trước với họ.”
“Không được!” Người đàn ông què chân không hề nghĩ ngợi gì mà từ chối thẳng: “Hơn 1 giờ sáng, em đi ra ngoài với bọn họ làm anh không yên tâm. Em để bọn họ tự đón xe về đi, cùng lắm thì chúng ta trả tiền xe.”
“Bên ngoài mưa lớn như vậy, anh bắt chúng tôi tìm xe taxi ở đâu?” Trần Ca nhìn về phía Hoàng Linh: “Cô cảm thấy như thế nào?”
Hoàng Linh hơi do dự, cuối cùng vẫn đi tới cửa phòng: “Chồng à, tình huống tương đối phức tạp, chờ em trở lại rồi sẽ kể lại tỉ mỉ và kỹ càng cho anh.”
“Đêm nay em không được đi! 1, 2 giờ sáng còn muốn chạy ra bên ngoài? Em điên rồi sao?” Người đàn ông què chân vươn tay muốn bắt lấy cánh tay của Hoàng Linh nhưng bị Trần Ca ngăn lại.
Người nọ rõ ràng là cảm thấy sợ hãi Trần Ca, anh ta nói chuyện không đủ tự tin: “Cậu muốn làm cái gì?”
Một tay cầm theo ba lô, đôi con ngươi Trần Ca dần dần híp lại, anh nhìn chằm chằm mặt người đàn ông què chân: “Tôi là một người nói theo đạo lý. Tôi hoàn thành yêu cầu của cô ấy, nếu cô ấy không làm theo việc đã hứa với tôi, vậy đừng trách sao tôi không nể mặt.”
Bầu không khí hơi căng thẳng, cuối cùng nhờ sự khuyên bảo của Tiểu Cố và Hoàng Linh, người đàn ông què chân hừ lạnh một tiếng và miễn cưỡng đồng ý việc này.
“Mọi người đừng để ý, chồng tôi lòng dạ hơi hẹp hòi, ngày thường toàn như vậy.” Hoàng Linh đưa khăn lông và dù trong tay cho Tiểu Cố: “Lúc trước trên xe tôi còn chưa cảm ơn cậu.”
“Không sao, tôi hiểu mà.” Tiểu Cố ngây ngô cười nhận chiếc khăn lông, lau mặt.
“Hai người đừng nói chuyện nữa, xuống lầu trước rồi nói tiếp.” Trần Ca mặt không biểu cảm đi xuống dưới lầu, trong toàn bộ quá trình không hề nói một lời.
Đi ra khỏi hành lang, Trần Ca ngồi ở ghế phụ xe taxi. Anh kéo khóa kéo ba lô ra, đưa tay vào lấy thứ gì đó.
Hoàng Linh nhìn thấy chồng mình không xảy ra chuyện gì, cô mới thôi lo lắng. Chỉ sau khi mất đi mới hiểu được quý trọng, cô quyết định sau này sẽ không bao giờ cãi nhau với chồng mình và sống thật tốt.
Xe taxi khởi động, đi vào giữa màn mưa, Trần Ca vẫn luôn duy trì im lặng cuối cùng cũng mở miệng.
“Hoàng Linh, cô có phát hiện bắt đầu từ đoạn thời gian nào đó, chồng mình đã trở nên khác trước kia hay không?”
Nước mưa đập vào cửa sổ xe, Hoàng Linh nghe thấy Trần Ca nói vậy thì nghiêm túc suy ngẫm một lúc: “Đâu có gì khác đâu? Làm sao vậy?”
Trần Ca ngừng một lát, chậm rãi mở miệng: “Tôi nghi ngờ người đàn ông kia không phải là chồng của cô.”