Cảnh tượng hai sao lại xuất hiện lệ quỷ áo đỏ chính là điều mà Trần Ca tuyệt đối không ngờ tới, nhưng chuyện đã tới nước này, anh cũng không còn đường lui nữa, nhân viên có thể dùng tới đều ở đây.
Bạch Thu Lâm và quỷ nước là nửa áo đỏ, lại thêm sự trợ giúp của các nhân viên khác, ngăn cản áo đỏ trong bộ phim kia hẳn là không có vấn đề.
Điều Trần Ca cần cũng chỉ là ngăn chặn áo đỏ mà thôi, cơ thể anh dựa sang người mù bên cạnh, trong lòng đã sớm có đối sách.
Việc xem phim mới được một nửa lại xảy ra chuyện như vậy, toàn thể nhân viên đều rất hưng phấn, loại kích thích này phim 3D bình thường không thể mang tới được.
Mùi máu tươi tản mát trong phòng chiếu phim đóng kín, gió lạnh nổi lên bốn phía, tiếng thì thầm trầm thấp nhanh chóng biến thành tiếng la hét và gào thét.
Máu tươi trên màn hình chảy xuống, đọng trên mặt đất, người phụ nữ mặc áo đỏ đi từ trong ra, nhưng tiếng máu chảy tí tách vẫn không hề ngừng lại.
Cô chuyển động cái đầu có một con mắt bị móc mất, dùng con mắt còn sót lại để nhìn. Hàng đầu tiên của phòng chiếu phim có một cô gái gầy nhom, toàn thân ướt sũng, đầu ngẩng lên rồi gục xuống.
Nước đọng và vết máu hiện trên quần áo, mái tóc bị ướt nước dán lên gương mặt tái nhợt, xuyên qua sợi tóc có thể nhìn thấy đôi mắt sưng phù lồi ra vì ngâm trong nước thời gian dài!
Ghế ngồi đã ướt đẫm, chỗ nước đọng trên mặt đất còn đang không ngừng lan ra.
Hai người phụ nữ, phân thành trên dưới sân khấu.
Một người lần đầu xem phim, đại não đơn giản đang gắng sức suy nghĩ xem rốt cuộc điện ảnh là hình thức nghệ thuật gì; người còn lại thì lần đầu tiên trông thấy khán giả như vậy, mờ mịt quay đầu nhìn thoáng qua, tựa như đang nghi ngờ không biết có phải mình vẫn chưa đi ra khỏi màn hình hay không.
Ánh mắt của người phụ nữ áo đỏ thật vất vả mới dời khỏi quỷ nước, khi cô nhìn thấy những khán giả khác trong phòng chiếu phim, cảm giác nghi ngờ kia lại càng nặng thêm.
Đằng sau quỷ nước là từng vị bác sĩ, bọn họ mặc áo blouse trắng bay bay trước chỗ ngồi, trên gương mặt ngoại trừ lạnh lùng và đẹp trai ra thì chẳng còn thừa một biểu cảm nào khác.
Bên cạnh các bác sĩ là một người đàn ông mặc quần bò cũ kỹ.
Một tay anh ta đút vào túi quần, tay còn lại che bên người Trần Ca, điều khiến người ta không hiểu được chính là trên bả vai của người đàn ông đó vẫn còn một cánh tay khác.
Học sinh khắp phòng gào khóc thảm thiết, náo loạn rất lớn, nhưng bọn họ chỉ hò hét cổ động, âm thanh càng lúc càng lớn, khoảng cách với màn hình càng lúc càng xa.
Khán giả ở hàng cuối cùng đều đã đứng dậy, thoạt nhìn càng thêm ly kỳ.
Hình như góc bên trái có một cặp tình nhân đang ngồi, sắc mặt người đàn ông tái nhợt, cơ thể của người phụ nữ giống như có thể rơi ra bất cứ lúc nào.
Góc bên phải là một tên nhóc mập cao gần hai mét đang chen chúc, hai tay của nó ôm bụng, cố gắng không để thân thể mình tan ra.
Bên cạnh tên mập là một chàng trai gầy còm đang đứng, trên cổ cậu ta đeo một sợi dây thừng, tự mình dắt mình.
Khán giả lần này cực kì cứng rắn, sau khi người phụ nữ áo đỏ bước ra khỏi màn hình, thậm chí còn thất thần trong nháy mắt.
Trong tất cả những "người" ở đây, Trần Ca là sự tồn tại tỉnh táo nhất. Từ sau khi người phụ nữ xuất hiện, anh vẫn dùng Âm Đồng nhìn kỹ đối phương.
Công sức không phụ người có lòng, anh nhanh chóng phát hiện sau khi người phụ nữ này đi ra từ trong màn hình, màu đỏ ở áo trên người cô nhạt đi rất nhiều, nhất là màu đỏ ở vị trí trái tim, gần như sắp biến mất.
“Dường như lệ quỷ này chỉ có thể phát huy hết toàn bộ thực lực khi ở trong bộ phim, sau khi rời khỏi bộ phim, thực lực của cô ta giảm xuống vô cùng rõ ràng.”
Thấy rõ điểm này, Trần Ca càng không thèm sợ gì, nhiệm vụ Mắt Trái nói cho cùng cũng chỉ là một nhiệm vụ tập luyện hai sao mà thôi.
Quỷ nước, Bạch Thu Lâm và người phụ nữ áo đỏ đứng song song chính diện, đám ma quỷ còn lại bảo vệ màn hình bộ phim.
Lúc trận chiến hết sức căng thẳng, một tay Trần Ca nhấc búa bác sĩ nát sọ, nhìn về phía người mù vẫn luôn ngồi bên cạnh mình.
“Thường Cô, bộ phim liên quan đến mắt trái vẫn còn đó, xem ra cho tới bây giờ anh và Thu Mỹ vẫn chưa tìm lại được Văn Vũ chân chính.” Mỗi chữ của Trần Ca đều giống như búa, nện mạnh vào lòng Thường Cô. Mí mắt anh ta rung lên vài lần, lưng càng gù hơn.
“Chúng ta có thể nói chuyện tử tế. Nói thật, tôi cũng đang tìm ngôi trường ma đó, hơn nữa đã có tiến triển.” Trần Ca là một người rất thẳng thắn. Vào lúc tình hình chưa rõ ràng, anh sẽ nói một vài thông tin liên quan đến Thông Linh Trong Trường Ma mà mình biết ra trước, thể hiện thái độ sẵn lòng hợp tác của bản thân.
“Thường Cô, xem những bộ phim anh quay, tôi biết anh là một người rất thông minh cũng rất tài năng, nhưng lại nhìn dáng vẻ của anh bây giờ mà xem?”
“Anh bỏ cuộc rồi ư? Anh bằng lòng trốn trong khu nghỉ dưỡng bỏ hoang cả đời như thế này ư? Cho đến khi già chết cũng không thể tìm được Văn Vũ? Không thể hoàn thành lời hứa với Thu Mỹ hay sao?”
“Anh dùng cả sinh mạng để quay phim, điện ảnh chính là nguồn sống của anh. Tôi bị những bộ phim của anh làm cho rung động, cũng cảm thấy thương tiếc cho những gì anh gặp phải. Tôi hiểu nỗi khổ của anh, cũng hiểu lí do anh chán chường như bây giờ.”
“Tôi hiểu anh, chính vì vậy cho nên tôi mới muốn hợp tác với anh, bây giờ vẫn chưa phải lúc để từ bỏ!”
Thông qua vài bộ phim ngắn, Trần Ca đã hiểu được một phần chuyện gì đã xảy ra. Anh tìm được đúng vết nứt trong nội tâm Thường Cô, muốn mở rộng trái tim đóng vảy nguội lạnh của đối phương ra.
“Vẫn chưa tìm được linh hồn của Văn Vũ, không chừng vẫn bị nhốt ở ngôi trường bỏ hoang, tình hình thể xác của cô ấy e là cũng không lạc quan lắm nhỉ? Mất đi linh hồn, người với thực vật có khác gì nhau đâu? Tôi không biết sau đó mọi người xảy ra chuyện gì, nhưng tôi có thể nói cho anh, tất cả vẫn chưa muộn, vẫn còn có thể sửa chữa!”
Cảm xúc của Thường Cô có phần bất ổn, Trần Ca nhân cơ hội này lại thắp lên một cây đuốc: “Anh có biết vì sao tôi cũng đi tìm ngôi trường kia không?”
Anh cúi người xuống, nhìn thẳng vào Thường Cô: “Tôi là ông chủ nhà ma của khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở vùng ngoại ô phía Tây. Hơn nửa năm trước, cha mẹ tôi mất tích, từ các loại chứng cứ cho thấy bọn họ từng đi qua trường học kia!”
Mí mắt Thường Cô chớp càng kịch liệt, ngực anh ta phập phồng, rốt cuộc mở miệng đáp lại Trần Ca một câu: “Cha mẹ cậu cũng từng đi qua ngôi trường ma ám đó?”
“Đúng vậy. Để tìm bọn họ, tôi lần lượt đi qua Trường Trung học Mộ Dương, Học Viện Tư Thục Tây Thành, Học Viện Pháp Y Đại học y khoa Hàm Giang,… Bây giờ tôi đã chạm đến một chút đầu mối.” Trần Ca kể ra những gì mình đã trải qua. Nếu như những gì Thường Cô trải qua có thể được gọi là chuyện xưa, thì những gì Trần Ca trải qua đã có thể được gọi là truyền kỳ.
Không một câu nói dối, hoàn toàn là sự thật, Trần Ca thẳng thắn như một đứa trẻ, kể lại những chuyện xảy ra trên người mình cho Thường Cô nghe.
Nghe xong chuyện xưa của Trần Ca, Thường Cô sinh ra một loại ảo giác giống như những gì mình từng trải không đáng nhắc tới, việc chìm vào sa sút tinh thần của mình chỉ là một kiểu già mồm.
“Chúng ta có thể hợp tác, đây là một lựa chọn đôi bên có lợi, anh suy nghĩ cẩn thận đi.” Trần Ca lại đứng lên, kéo búa nát sọ rời khỏi khán phòng, đi tới dưới sân khấu.
Anh đứng ngay trước mặt người phụ nữ áo đỏ, ném búa bác sĩ nát sọ trong tay qua một bên, giơ hai tay của mình lên, ánh mắt dịu dàng.
“Tất cả những người bị mắt trái ký thác đều đánh mất bản thân, biến thành quái vật, chỉ có cô yên lặng chịu đựng bao nhiêu năm qua. Cô là một nạn nhân, cũng là một anh hùng.” Trần Ca nhẹ giọng mở miệng.
“Sau khi một người gặp phải chuyện bất hạnh, những kẻ có suy nghĩ đen tối sẽ chửi bới thế giới này ở sâu trong nội tâm, thứ bọn họ cần không phải là đồng cảm mà là đồng bạn, đây chính là những ký chủ trước kia của mắt trái.”
“Mà sau khi một người dịu dàng lương thiện gặp phải bất hạnh, họ chỉ biết yên lặng gánh chịu tất cả, giúp đỡ thế giới không hoàn hảo này che đậy những vết thương, đáp lại ấm áp và thiện ý.”
Trần Ca đi lên sân khấu, đứng trước người phụ nữ áo đỏ không xa: “Mặc kệ cô có thừa nhận hay không, Thu Mỹ, cô chính là người dịu dàng vậy đấy.”