“Lớn như vậy ư?”
Ấn tượng đầu tiên mà áo đỏ trong tủ lạnh kia để lại cho Trần Ca chính là to, đầu coi như còn bình thường, chỉ lớn hơn so với người bình thường đôi chút, nhưng thân thể của bà ta lại có thể lấp đầy cả gian phòng.
Trần Ca đã từng gặp rất nhiều áo đỏ, nhưng áo đỏ có hình thể to lớn như vậy thì đây là lần đầu tiên Trần Ca gặp phải.
“Tên này là áo đỏ có bộ dáng xấu nhất trong tất cả những áo đỏ mà mình từng gặp.” Làm việc trong nhà ma, Trần Ca thường xuyên hóa trang thành những nhân vật có khuôn mặt dữ tợn, vì thế anh có sức chịu đựng khá mạnh đối với những thứ có vẻ ngoài đáng sợ. Nhưng cho dù như thế, khi anh nhìn thấy áo đỏ trong phòng bếp kia, anh vẫn phải dời tầm nhìn đi ngay lập tức.
Chỉ kinh khủng và xấu xí là không thể nào hình dung hết được người phụ nữ kia, trên cái đầu to bằng quả bóng rổ kia lộ ra vẻ mặt bệnh hoạn, thân thể cao lớn tản mát ra sương mù màu đỏ máu, cách rất xa vẫn có thể ngửi thấy một mùi hôi thối.
Trần Ca thu tầm mắt lại, không dám quay đầu lại nữa. Áo đỏ xấu xí tới cùng cực này khiến anh có cảm giác vô cùng nguy hiểm. Chắc hẳn đối phương có cùng cấp bậc với nữ quỷ nhảy giếng ở thôn Hoạt Quan.
Nói cách khác, chỉ mình áo đỏ này có thể duy trì được một cảnh tượng kinh dị ba sao.
“Bản thân trấn Lệ Loan là một nhiệm vụ có độ khó ba sao rưỡi, không xét tới ảnh hưởng mà cửa mất khống chế mang tới, quái vật này có thể được xem là áo đỏ có thực lực mạnh nhất trong trấn Lệ Loan, khó trách quán ăn lại mở tại vị trí trung tâm của trấn Lệ Loan.” Bộ não cấp tốc làm việc, tốc độ của Trần Ca vẫn không giảm chút nào, trong nháy mắt anh đã lao tới cửa của phòng số 1.
Anh tóm lấy cửa phòng, không kịp làm thêm động tác tiếp theo, một cái đầu có vô số tơ máu tuôn ở cổ ra bay từ xa tới.
Đôi mắt đỏ ngầu bị lửa giận bao phủ, đối phương thề phải giết chết Trần Ca!
Trần Ca gọi Hứa Âm ở trong lòng, anh đã chuẩn bị sẵn sàng việc rút lui về phía sau, ai ngờ cửa phòng bếp lại từ từ mở ra. Vách tường bên cạnh như đột nhiên có sinh mệnh, vô số mạch máu lớn xuất hiện trên vách tường, chúng đập liên hồi, giống như máu đang chảy bên trong vậy.
Cửa phòng bằng gỗ phát ra tiếng kẽo cà kẽo kẹt, nữ quỷ không đầu ngừng công kích Trần Ca lại, cái đầu được tơ máu kéo ngược trở lại ngực cô ta.
“Sao mình lại cảm thấy giống như chơi diều vậy nhỉ?” Trần Ca nhân cơ hội này mau chóng chạy về phía sau. Hai vị áo đỏ thành công gặp nhau, mục tiêu của anh đã đạt được, tiếp đến chỉ cần làm một chuyện là được rồi.
Trần Ca tập trung sự chú ý, dò xét đáy lòng mình.
“Trương Nhã? Sức khỏe đã khá hơn chút nào chưa?”
“Trương Nhã? Cô có thể nghe thấy tiếng tôi nói không?”
“Trương Nhã? Tôi tìm được rất nhiều đồ ăn ngon cho cô này!”
“Chị à? Tỉnh lại đi, đến lúc ăn cơm rồi!”
Vừa rồi lúc Trần Ca đối mặt với áo đỏ, mặt không biến sắc, tim không đập mạnh, hiện giờ trên trán anh lại dần dần xuất hiện mồ hôi lạnh.
Nếu nói trong bốn hành khách, 99% lực chiến đấu đều ở trên người Trần Ca, vậy thì 99% sức mạnh trên người Trần Ca đều đến từ Trương Nhã.
Áo đỏ có thể đơn độc duy trì một cảnh tượng ba sao, Hứa Âm khó mà đối phó được, cho dù có thêm Môn Nam cũng chỉ có thể kéo dài thêm vài giây mà thôi.
Trần Ca vừa gọi tên Trương Nhã vừa lục tung ba lô mà mình đeo lên.
Át chủ bài trong tay anh rất nhiều, có Môn Nam là áo đỏ yếu nhất trong các áo đỏ, lại có thêm Diêm Đại Niên mạnh nhất trong những lệ quỷ dưới áo đỏ. Anh có rất nhiều bạn bè, nhưng bây giờ, chẳng ai có thể giúp anh khống chế được nữ quỷ tham ăn kia.
Thời điểm lập ra kế hoạch, Trần Ca đã suy xét tới rất nhiều vấn đề, mọi vấn đề đều bao quát ở bên trong, duy chỉ bỏ sót tình huống không có cách nào đánh thức Trương Nhã.
“Áo đỏ ăn quá nhiều sẽ rơi vào trạng thái ngủ say. Dựa vào thực lực hiện giờ của Trương Nhã, cho dù có nuốt hết một áo đỏ phổ thông, hẳn cũng sẽ không lập tức rơi vào trạng thái ngủ say. Chẳng lẽ mấy giọt máu rơi từ trong cửa của bác sĩ Cao lại ẩn chứa nhiều oán niệm hơn so với một áo đỏ phổ thông hoàn thiện ư?” Lúc Trần Ca đuổi theo quỷ nước, trong lúc vô tình đã tiến vào một tòa cao ốc từng bị cháy, đằng sau một cánh cửa nào đó, anh đã vô tình thấy được bác sĩ Cao đã mất tích trước đó.
Mặc dù chỉ có một phút, nhưng anh chắc chắn, “quái vật” kia chính là bác sĩ Cao. Lúc ấy vì quấy nhiễu cái bóng ở ngoại ô phía Đông, Trần Ca còn nhắn lại với bác sĩ Cao ở trong cửa, lừa ông ta tới trấn Lệ Loan ở ngoại ô phía Đông.
Bây giờ ngẫm lại, nếu thế giới sau cửa kết nối với nhau, là một cơn ác mộng siêu cấp được tạo thành từ vô số ác mộng, thế thì rất có thể bác sĩ Cao cũng tới trấn Lệ Loan.
Trong đầu Trần Ca hiện lên bản đồ của Cửu Giang. Cuối cùng bác sĩ Cao cũng phá hủy cửa trong nhà xác dưới lòng đất ở Học Viện Pháp Y Cửu Giang, ông ta tiến vào thế giới sau cửa ở chỗ đó, lần thứ hai ông ta xuất hiện là ở khu chung cư bên cạnh trung tâm giáo dục phục hồi. Nếu nối liền Học Viện Pháp Y Cửu Giang, trung tâm giáo dục phục hồi và trấn Lệ Loan lại với nhau sẽ phát hiện, ba nơi này trùng hợp tạo thành một đường thẳng trên bản đồ của Cửu Giang.
“Bác sĩ Cao di chuyển ở thế giới sau cửa, thứ mà ông ta muốn tìm hẳn cũng ở ngoại ô phía Đông.”
Sau khi nghĩ thông điểm này, Trần Ca chẳng những không thả lỏng, trái lại càng căng thẳng hơn.
Nữ quỷ tham ăn rất mạnh, một mình bà ta có thể duy trì được cảnh tượng kinh dị ba sao, nhưng bác sĩ Cao khi vẫn còn là một người sống đã lợi dụng các loại quy tắc ở phía sau cửa, chế tạo ra một cảnh tượng ba sao. Bây giờ, ông ta chết rồi trở thành nhân vật có cấp bậc gần nhất với trên áo đỏ, cả hai vốn không phải một cấp độ.
Cửa mất kiểm soát ở trấn Lệ Loan, cảnh tượng này được điện thoại di động màu đen đánh giá là cảnh tượng có độ khó ba sao rưỡi.
Nhà xác dưới lòng đất, bác sĩ Cao dùng thân thể của người sống để gánh vác tất cả tuyệt vọng trong toàn bộ cảnh tượng, nuốt trọn một cánh cửa.
Cửa bị hủy diệt bởi một cách thức khó mà tưởng tượng nổi, nhưng bác sĩ Cao là người đẩy cửa lại không hề kiểm soát. Thậm chí, Trần Ca cảm thấy bản thân bác sĩ Cao được xem là một cảnh tượng ba sao rưỡi, có thể tự di động.
“Bác sĩ Cao có thể sẽ xuất hiện. Cái bóng phục vụ cho cảnh tượng kinh dị Minh Thai bốn sao, cũng phải cảnh giác với lá bài tẩy của hắn ta. Còn chủ nhân của cánh cửa mất khống chế ở trấn Lệ Loan – Tiểu Bố nữa. Nhiệm vụ lần này, cho dù mình có sự hỗ trợ của Trương Nhã và một đám nhân viên cũng chẳng chiếm được chút ưu thế nào. Kết quả cuối cùng như thế nào cũng khó mà đoán được.”
Trần Ca không có cách nào biết được ý nghĩ của bác sĩ Cao và Tiểu Bố, điều anh có thể làm chính là thừa dịp cục diện lúc này chưa rõ ràng, góp nhặt thêm chút thực lực nữa.
Hai áo đỏ không giằng co quá lâu. Đúng với dự đoán của Trần Ca, sau khi nữ quỷ tham ăn trông thấy hai bộ thi thể ngoài cửa, bà ta không còn chút lý trí nào nữa.
Áo đỏ càng mạnh sẽ càng điên cuồng bạo ngược. Áo đỏ xấu xí đi từ phòng bếp kia ra, thân thể dị dạng của bà ta phình to, liên kết với toàn bộ quán ăn, trong phòng tản ra làn sương mù màu đỏ máu, có mùi hôi thối. Vách tường, trần nhà, nền nhà, khắp nơi đều bắt đầu xuất hiện loại mạch máu đang đập kia.
Cảnh tượng trước mắt rất giống thế giới phía sau cửa trong nhà xác dưới lòng đất, đứng trong đó khiến Trần Ca có một ảo giác, giống như mình bị một con quái vật nào đó nuốt vào bụng vậy.
“Tình huống không tốt lắm...” Trần Ca gọi tên Trương Nhã vô số lần, nhưng đối phương không hề đáp lại Trần Ca lần nào, dường như chỉ đến khi anh gặp nguy hiểm tới tính mạng, Trương Nhã mới có thể ra tay.
“Hai hổ tranh chấp, tất sẽ có một bên bị thương. Đó chính là cơ hội! Đáng tiếc mình chỉ là một người sống, muốn chiếm lợi từ áo đỏ thì quá là khó.” Trần Ca nín thở, rút lui tới cầu thang. Anh không cam tâm rời đi như vậy nên quyết định đợi thêm một lúc nữa.