Nhà ma của Trần Ca vô cùng nổi tiếng ở Cửu Giang, có thể tìm thấy rất nhiều video trên mạng, thậm chí còn có một vài cư dân mạng chế ảnh Trần Ca quay quay búa thành biểu tượng cảm xúc, cho nên anh thấy, mình bị người khác nhận ra là rất bình thường.
“Mọi người chuẩn bị chơi cảnh tượng nào?”
“Mấy cảnh một sao chúng tôi đều qua cửa hết rồi, hôm nay chuẩn bị đi khiêu chiến cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương.” Người mở miệng trả lời là một nữ sinh, mặt mũi cũng bình thường, dáng người cao ráo, nói bằng giọng mũi, trên bàn tay còn có đầy vết chai, nhìn hơi giống thành viên trong một đội bóng rổ nữ.
“Cảnh tượng hai sao đáng sợ hơn cảnh tượng một sao rất nhiều, mọi người phải chuẩn bị sẵn sàng đấy.” Trần Ca ngoắc ngoắc tay với bọn họ: “Đến bên này, ký cam kết không truy cứu trách nhiệm trước đã.”
Trần Ca đưa từng tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm cho từng người một, anh đứng ở một bên, không để ý lắm, chỉ nghĩ đây là du khách bình thường thôi.
Mãi đến khi anh nhìn thấy tên của một cô gái trong số đó mới đột nhiên cảm thấy không đúng.
“Lưu Nhàn Nhàn? Đây không phải là bạn cùng phòng của Cao Nhữ Tuyết sao?”
Trần Ca nhìn về phía những tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm còn lại, nữ sinh cao ráo vừa nãy cũng đã viết tên của mình lên trên đó - Mã Dĩnh.
Có một người thì còn có thể bảo là cùng tên cùng họ, nhưng hai người đồng thời trùng tên thì xác suất là vô cùng nhỏ.
Hai người họ đến nhà ma làm gì?
Trần Ca vừa nhận được thông báo của điện thoại màu đen, ngay sau đó thì Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh đều đi vào nhà ma, điều này khiến cho Trần Ca chú ý, anh đi đến bên cạnh mấy người trẻ, thuận miệng hỏi: “Mọi người là sinh viên Học viện Pháp y Cửu Giang sao?”
Anh vừa mới dứt lời, năm người trẻ tuổi đó đều ngẩng đầu lên, bọn họ đều có chút khẩn trương, cảm giác như thể họ đang bị kẻ xấu theo dõi vậy.
“Sao anh biết?” Lưu Nhàn Nhàn đứng gần Trần Ca nhất, trên người cô còn tỏa ra một mùi nước hoa thoang thoảng.
“Tôi không những biết cô là sinh viên Học viện Pháp y Cửu Giang mà còn biết trong lòng cô còn đang có tâm sự, cho nên muốn đến nhà ma để giải tỏa áp lực.” Trần Ca thao thao bất tuyệt, nhưng quan trọng là điều anh nói vẫn rất có lý: “Ba nam hai nữ đến tham quan, nhưng hai bạn nữ luôn đứng sát cạnh nhau, cũng không buồn nhìn vào mấy bạn nam kia nữa, nên tôi đoán là có lẽ là chuyện liên quan đến người trong lòng, hơn nữa còn đang đau khổ vì chuyện đó.”
Trần Ca nói thẳng điều Lưu Nhàn Nhàn cất giấu trong đáy lòng ra, cái miệng nhỏ của cô hơi nhếch lên, có phần kinh ngạc: “Cư dân mạng nói anh tinh thông tâm lý học, tôi còn không tin, đến tận hôm nay gặp mặt tôi mới tin.”
Lưu Nhàn Nhàn nói như vậy đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận, ba nam sinh đứng cạnh cô đều hơi hơi thất vọng.
Có thể là bởi vì tò mò nên Lưu Nhàn Nhàn lại hỏi Trần Ca thêm một câu nữa: “Ông chủ, vậy anh cảm thấy tôi và người đó có đến được với nhau hay không?”
Trần Ca có hơi do dự, nghĩ lại những lời mà quỷ điện thoại nói trong cuộc gọi lúc trước, một lát sau, anh mới giả vờ lắc đầu: “Tôi chỉ có thể phân tích tâm lý của cô dựa trên thái độ, biểu cảm nhỏ và chuyển động thôi, còn người cô thích lại là người mà tôi chưa từng gặp bao giờ, thật khó để đưa ra kết luận, nếu cô tin lời của tôi thì cô có thể đưa tôi đến gặp người đó, tôi sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng.”
“Thật sao?” Hình như Lưu Nhàn Nhàn rất muốn biết rốt cuộc người đàn ông kia có thích mình hay không, nên tất nhiên cũng hơi dao động trước lời đề nghị của Trần Ca.
“Lưu Nhàn Nhàn, ông chủ đang chọc cậu chơi đấy, cậu tin lời anh ta nói à?” Mã Dĩnh ôm vai Lưu Nhàn Nhàn, quan hệ của hai người thoạt nhìn vô cùng tốt.
“Tôi không nói đùa đâu, dù sao thì sinh viên Học viện Pháp y Cửu Giang của các cô cũng là khách quen cũ của chỗ tôi, cho nên tôi muốn giúp các cô một chút, người khác thì dù tôi có nhìn thấy vấn đề gì cũng lười mở miệng đó.” Trần Ca nghĩ một trong hai người Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh rất có thể có một người là vị khách đặc biệt, cho nên anh mới nói nhiều như vậy.
Thấy bạn cùng phòng của mình lại bắt đầu dao động, Mã Dĩnh hơi đau đầu: “Cậu vui vẻ là được rồi.”
“Thử một chút cũng đâu có mất gì.” Lưu Nhàn Nhàn trao đổi số điện thoại với Trần Ca: “Ông chủ, lời mà bạn cùng phòng của tôi nói anh đừng để trong lòng, tính cách của cô ấy rất tùy tiện, nghĩ đến đâu nói đến đấy.”
Trần Ca cất điện thoại đi, liếc mắt nhìn Mã Dĩnh: “Tùy tiện? Tôi thấy là những chuyện mà bạn cùng phòng của cô giấu trong lòng cũng không kém cô là bao đâu.”
“Mới khen anh một câu mà anh đã phổng mũi lên rồi, tôi thì có chuyện gì phải giấu trong lòng chứ?” Mã Dĩnh liếc mắt nhìn Trần Ca một cái, rút tay ra khỏi vai Lưu Nhàn Nhàn.
Trần Ca nhìn vào mắt Mã Dĩnh, dừng khoảng năm sáu giây, nói với cô hai chữ: “Chị gái?”
Trong nhà ma rất yên tĩnh, giọng của Trần Ca cũng không lớn, thế nhưng tất cả những người có mặt ở đó đều nghe rõ hai từ này.
Mã Dĩnh vẫn bình tĩnh như bình thường nhưng sau khi nghe thấy hai từ này, đồng tử của cô giãn to, trái tim giống như đập chậm một nhịp, cơ thể lập tức cứng đờ.
“Mã Dĩnh!”
Lưu Nhàn Nhàn lay lay cánh tay Mã Dĩnh, mãi một lúc sau, Mã Dĩnh mới giống như giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, lập tức đẩy tay của Lưu Nhàn Nhàn ra.
“Cậu làm sao thế? Mã Dĩnh!”
Hình như nhận ra được điều gì đó, Mã Dĩnh ngay lập tức bình tĩnh trở lại, cô không để ý đến Trần Ca, đẩy cam kết không truy cứu trách nhiệm về phía trước: “Không có việc gì, ban nãy đúng là mình đang nghĩ đến chị gái, không ngờ lại bị ông chủ đoán trúng, cho nên mình hơi giật mình.”
“Hay là chúng ta không chơi nữa, sắc mặt của cậu trông tệ lắm.”
“Nào có nghiêm trọng như cậu nói chứ.” Mã Dĩnh áy náy mỉm cười với Trần Ca: “Chúng tôi ký xong hết cam kết không truy cứu trách nhiệm rồi, anh dẫn chúng tôi vào nhanh lên.”
“Tôi cũng chỉ đoán bừa một chút thôi, các cô đừng để trong lòng.” Trần Ca thu bản cam kết lại, đi trước dẫn đường: “Cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương nằm ở dưới hầm, đi theo tôi.”
Trần Ca nâng ván gỗ lên, nhìn theo mấy vị khách đang đi vào.
“Chúc mọi người chơi vui vẻ.”
Anh đóng tấm ván gỗ lại một lần nữa, nụ cười trên mặt từ từ biến mất: “Sau khi nghe được hai từ chị gái, biểu hiện của Mã Dĩnh quá là khác thường, chẳng lẽ cô ấy chính là vị khách đặc biệt thứ ba sao?”
Lưu Nhàn Nhàn cũng có thể, nhưng nếu mang ra so sánh thì Mã Dĩnh khiến Trần Ca cảm thấy kỳ lạ hơn.
Anh đi vào phòng giám sát, chuyển hết camera trên màn hình theo dõi về phía cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương, nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh.
Lá gan của năm bạn trẻ này cũng khá lớn, hình như bọn họ khá quen thuộc với cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương, hẳn là trước khi đến đã xem qua video hướng dẫn rồi.
Năm người tìm kiếm phù hiệu dọc hành lang, rất nhanh đã đi đến phòng học cuối cùng, khi bọn họ đi qua chỗ đó, những con rối trong lớp đồng thời quay đầu ra nhìn, ba nam sinh cùng Mã Dĩnh đều bị dọa sợ, chỉ có Lưu Nhàn Nhàn đứng ở đó cười một cách hồn nhiên.
“Tại sao cô ấy lại cười? Cái này buồn cười thế sao?”
Trong một hoàn cảnh âm u kinh khủng, bị đám con rối trong phòng nhìn chằm chằm, nếu là người bình thường thì đều phải cảm thấy sợ mới đúng.
Trần Ca chống cằm, lúc đầu anh nghi ngờ Mã Dĩnh là vị khách đặc biệt kia hơn, nhưng sau khi nhìn thấy biểu cảm của Lưu Nhàn Nhàn khi ở trong nhà ma thì anh lại bắt đầu có khuynh hướng nghi ngờ Lưu Nhàn Nhàn.
“Có phải là do chưa đủ kinh khủng không nhỉ?”
Trần Ca mở phần nhạc nền, đưa bài Black Friday và Áo Cưới vào danh sách phát ngẫu nhiên.
Năm người trẻ đứng ở ngoài cửa phòng học cuối cùng, ba nam sinh không ai dám đi vào, hình như lúc sau Lưu Nhàn Nhàn nói với bọn họ cái gì đó, cuối cùng năm người mới cùng nhau đi vào phòng học.