Sau khi xe tang kết nối với ngoại ô phía đông, mở khóa ra hai nhiệm vụ tập luyện bốn sao và một nhiệm vụ ba phẩy năm sao. Đây là chuyện Trần Ca chưa từng nghĩ tới.
“Có thể mấy nhiệm vụ này liên quan với nhau, có khả năng kẻ đầu sỏ đứng sau màn ở ngoại ô phía đông trốn trong một cảnh tượng nào đó.” Trần Ca nhìn thông tin nhiệm vụ trong điện thoại di động màu đen, một lúc lâu sau vẫn không thể bình tĩnh lại được.
“Bệnh Viện Trung Tâm Tân Hải, mình chưa từng nghe tới nơi này bao giờ. Còn nhiệm vụ Minh Thai nữa. Chỉ từ tên của nhiệm vụ thì hoàn toàn không thể đoán ra nội dung cụ thể của nhiệm vụ là gì.”
Trần Ca thấy hơi phiền não, trong cảnh tượng kinh dị ba sao cấp cao đã xuất hiện dạng “quái thai” như bác sĩ Cao, rất có khả năng trong cảnh tượng bốn sao kia sẽ xuất hiện thứ trên áo đỏ.
Trong lòng Trần Ca rất rõ sự chênh lệch giữa lệ quỷ bình thường và áo đỏ.
Nếu từ đó suy đoán, thực lực của quái vật trên áo đỏ cũng vượt xa áo đỏ bình thường, cho dù loại đứng đầu áo đỏ như Trương Nhã cũng chưa chắc đã là đối thủ của bọn họ.
Trần Ca phán đoán thực lực của quái vật trên áo đỏ thông qua tất cả ma quỷ mà mình gặp được từ khi nhận được điện thoại di động màu đen.
“Tàn niệm không thể nào giao lưu được, chấp niệm cũng chỉ là một ý niệm không muốn tan biến. Thậm chí chúng còn sợ những người có dương khí dồi dào.”
“Lệ quỷ bình thường không dám xuất hiện vào ban ngày, phần lớn đều sống nhờ vào một thứ nào đó mình dùng khi còn sống, không thể rời đi được. Nhưng lệ quỷ đặc biệt thì hoàn toàn khác, mỗi lệ quỷ lại có một năng lực đặc biệt của riêng mình. Cho dù bản thể của chúng bị hạn chế, chúng cũng có thể đùa bỡn người sống trong lòng bàn tay một cách dễ dàng.”
“Tiếp đến là nửa áo đỏ, đây là những lệ quỷ có tư chất trở thành áo đỏ. Không tên nào không phải quái vật hung tàn, bạo ngược.”
“Sau khi vượt qua mọi trắc trở, tìm được tim của bản thân, nửa áo đỏ sẽ trở thành áo đỏ chân chính, có thể khống chế tơ máu quỷ dị, có được đủ loại năng lực kỳ lạ.”
“Mình đã từng thấy phương thức chiến đấu của Trương Nhã. Nó gần giống với phương thức chiến đấu của những áo đỏ khác, chỉ khác là mái tóc đen của cô ấy gần như vô biên vô tận, chỉ cần bị quấn vào, chắc chắn sẽ bị đẩy vào biển sâu tuyệt vọng đen ngòm.”
Chắc chắn Trương Nhã là lệ quỷ mạnh nhất mà Trần Ca có, nhưng thủ đoạn công kích của cô vẫn trong một phạm trù nào đó, chỉ có thể coi là tương đối mạnh mẽ, hung hãn trong cấp áo đỏ, cũng chưa từng xuất hiện tình trạng biến đổi về chất.
“Hình như vết máu màu đen mà Hiệp hội kể chuyện lạ tìm được ở thế giới sau cửa có ích với Trương Nhã. Nhưng lúc trước, Trương Nhã từng nuốt nó, cô ấy trở nên táo bạo, đáng sợ hơn rõ rệt. Nếu để cô ấy nuốt thêm những vết máu màu đen đó, có thể Trương Nhã sẽ bị mất khống chế.”
Đối với vị áo đỏ cấp cao nhất ở trong cái bóng của mình, Trần Ca cũng không biết dùng thái độ nào để đối diện.
“Được rồi, bây giờ mình nghĩ nhiều như thế cũng vô dụng. Đợi sau này tìm được vết máu màu đen rồi rầu rĩ sau.”
Nhiệm vụ tập luyện Trấn Ma Lệ Loan có độ khó ba phẩy năm sao, cao hơn nửa sao so với Nhà Xác Dưới Lòng Đất. Bây giờ Trương Nhã đang bị thương, Hứa Âm vẫn chưa tìm được trái tim của mình, Trần Ca suy đi nghĩ lại vẫn cảm thấy chưa nên mở nhiệm vụ này ra.
“Làm mấy nhiệm vụ ba sao trước đã, đợi lúc nào có nhiều áo đỏ hơn rồi làm nhiệm vụ này sau.” Trần Ca nhìn xe tang trên khoảng đất trống. Lái xe nói nơi này đáng ra có một trạm xe buýt, lúc chơi game bản thân anh cũng từng thấy ở đây có một trạm xe. Thế nhưng sau khi tự mình tới trấn Lệ Loan, trạm xe kia lại biến mất.
Từ chi tiết này có thể thấy được rất nhiều thứ, ma quỷ trốn sâu trong trấn ma Lệ Loan cũng đang kiêng kị Trần Ca.
“Tài xế nói nhiệm vụ của ông ta là đưa người sống tới trấn Lệ Loan. Đối phương muốn nuôi dưỡng thứ gì đó ở trấn Lệ Loan. Có lẽ chủ mưu phía sau sợ mình quấy rối nó, dẫn tới việc nó bị thất bại trong gang tấc.”
Bố trí từ mấy năm trước, chuyển toàn bộ sự tuyệt vọng của ngoại ô phía đông đến trấn nhỏ, hơn nữa còn cố ý chế tạo ra một cánh cửa mất không chế ở đây. Đối phương tạo ra mặt trận lớn như thế, thứ đối phương muốn nuôi dưỡng nhất định không phải chỉ là một áo đỏ.
Trần Ca nhớ tới vô số đứa bé bị hại tại trấn Lệ Loan trong trò chơi mà Phạm Thông chơi. Ánh mắt anh hạ xuống, nhìn về phía nhiệm vụ tập luyện Minh Thai bốn sao ở dưới nhiệm vụ Trấn Ma Lệ Loan.
“Có lẽ hai nhiệm vụ này có liên quan tới nhau. Có khi nào minh thai này chính là thứ mà cái bóng nuôi trong trấn Lệ Loan hay không?”
Minh Thai có thể được điện thoại di động màu đen đánh giá là bốn sao, chắc chắn nó có điểm đáng sợ. Nhưng bây giờ tin tức mà Trần Ca nắm được quá ít, không thể suy đoán ra tin tức có ích nào.
“Vẫn phải tìm được Tiểu Bố mới được! Trước khi qua cửa trò chơi, nhiệm vụ tập luyện Trấn Ma Lệ Loan phải tạm thời ngừng lại đã.”
Trò chơi tương ứng với hiện thực, từng kịch bản bên trong tương ứng với từng vụ án giết người ở hiện thực. Trần Ca cảm thấy chỉ cần mình có thể qua màn hết trò chơi kia, nắm giữ tất cả nhiệm vụ nhánh, đến lúc đó đến làm nhiệm vụ Trấn Ma Lệ Loan sẽ như có được một phần hướng dẫn, có thể tránh được những nguy hiểm với xác suất lớn.
“Vẫn do thực lực của mình chưa đủ.”
Trong lòng có phần không nỡ, hai cảnh tượng bốn sao xuất hiện liên tiếp khiến Trần Ca sinh ra một cảm giác nguy hiểm.
“Không thể bỏ qua bất kỳ cơ hội tăng cường thực lực của nhà ma nào.” Trần Ca như nghĩ tới điều gì đó, anh lại ôm đứa bé đang hôn mê lên chuyến xe tang 104.
Trần Ca ngồi trên vị trí lái xe, thử khởi động xe tang. Anh phát hiện ra chiếc xe này đã bị hỏng cực kì nghiêm trọng, khiến người ta có cảm giác bất cứ lúc nào nó cũng có thể bung ra thành từng mảnh.
Trần Ca đạp chân ga, quay đầu xe.
Trấn Lệ Loan to như vậy, sau 0 giờ chẳng thấy một tia sáng nào nữa. Trần Ca tự lái xe trên đường phố yên tĩnh.
Anh lái xe tang đến lối vào trấn Lệ Loan, anh thấy một bóng dáng màu đỏ đứng lẻ loi ở trạm xe buýt ven đường.
Trần Ca dừng xe lại, anh bảo Hứa Âm dẫn người phụ nữ trung niên xuống khỏi xe tang.
Người phụ nữ trung niên kia vừa ra khỏi xe tang, hai mắt áo mưa đỏ lập tức đỏ rực, gần như bị mất khống chế trong nháy mắt vậy.
“Cô giết bà ta thì không còn ai biết con cô ở đâu nữa.” Trần Ca đứng trước mặt áo mưa đỏ, sát ý mà vừa rồi áo mưa đỏ bộc phát ra khiến anh suýt không chịu được: “Con của cô bị bà ta đưa vào trấn Lệ Loan, nhưng cụ thể ở nơi nào thì phải hỏi bà ta mới biết được.”
Áo mưa đỏ dần dần bình tĩnh lại, ánh mắt của cô ta dời từ người phụ nữ trung niên sang Trần Ca.
Đây cũng lần đầu tiên Trần Ca nhìn vào mặt áo mưa đỏ, cổ và gương mặt cô ta có một số vết thương nhỏ, miệng bị tơ máu khâu lại. Nếu muốn mở miệng nói chuyện, nhất định phải chịu sự đau đớn khi môi bị rách ra.
“Cô cũng rất khổ sở, tôi thật sự muốn giúp cô. Tôi sẽ giao người phụ nữ này cho cô xử lý, hi vọng cô có thể hỏi ra tung tích của con cô.” Trần Ca thở dài: “Cô không dám vào trấn Lệ Loan, chắc chắn có lý do của cô. Nhưng nếu cô muốn tìm thấy con của mình, nhất định phải vào bên trong. Tôi không đòi hỏi cô nghe theo mệnh lệnh hoặc sắp xếp của tôi. Tôi chỉ muốn nói với cô, đến lúc đó tôi sẽ đi cùng cô, giúp cô tìm con.”
Áo mưa đỏ có vẻ hơi dao động, Trần Ca tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, anh lại nói thêm vài câu: “Đợi sau khi cô hỏi được tung tích của đứa bé, có thể tới nhà ma trong khu vui chơi Thế Kỷ Mới tìm tôi. Tôi dùng thân phận hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ hứa với cô: Cho dù trong trấn Lệ Loan nguy hiểm tới mức nào, tôi cũng sẽ đi chung với cô để tìm được con cô.”