Mọi người đều để lại ác niệm ở bên trong cửa, chỉ có Trần Ca là ngoại lệ.
Bước trên đống đổ nát của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, Trần Ca nhìn vào sâu thẳm của thành phố màu máu, nhớ lại lời hứa của mình với lòng tốt.
“Bây giờ mình có hơi không hiểu, rốt cuộc là do mình cứu rỗi cậu ấy, hay là cậu ấy giúp mình hoàn thiện hơn.”
Rất nhiều lệ quỷ và áo đỏ đều đang canh gác bên cạnh Trần Ca, mái tóc đen của Trương Nhã từ từ dâng lên, đặt cha mẹ Trần Ca đang hôn mê vào trung tâm của đám "người".
Sau khi Viện trưởng hồn phi phách tán, những tơ máu quấn quanh cha me của Trần Ca cũng biến mất, nhưng bọn họ vẫn chưa tỉnh lại.
“Đừng lo lắng, bọn họ mạnh hơn con nghĩ rất nhiều, bây giờ chỉ là do linh hồn bị tổn thương nghiêm trọng, từ từ hồi phục, rồi họ cũng sẽ dần tỉnh dậy thôi.” Trần Kiêu thậm chí còn không thèm nhìn Trần Tiêu và mẹ của Trần Ca trên mặt đất, ánh mắt không ngừng rơi vào người Trần Ca.
“Linh hồn bị thương nặng mà vẫn không cần phải lo lắng sao?” Trần Ca trong đời chưa từng sợ ai ngoại trừ Trương Nhã, hiện tại lại không dám đối diện với Trần Kiêu, anh cũng không biết tại sao, có lẽ là do anh thấy không quen với "người cha" mặc đồ đỏ cả người toát ra hơi thở đầy sát khí này.
“Nếu như con thực sự lo lắng, con có thể đưa bọn họ tới chỗ sâu nhất của thành phố máu, nơi đó có một người có năng lực chữa lành linh hồn.”
“Vâng, nhưng trước khi rời đi, con còn phải tìm kiếm một vài thứ.” Trần Ca bảo giày cao gót màu đỏ giải trừ lời nguyền cho các nhân viên và làm mọi thứ trong khả năng của mình để cứu họ, sau đó sắp xếp những nhân viên có tình hình khá khẩm hơn rồi bắt đầu lục soát Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa vốn có bảy tầng trên mặt đất và mười tám tầng dưới lòng đất, bây giờ lại chỉ còn lại một đống phế tích ở trên mặt đất.
Khi các nhân viên lục soát Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa lần cuối, Trần Ca lấy ra chiếc điện thoại di động màu đen và đặt ở bên cạnh.
Điện thoại bị vỡ màn hình không thể mở được nữa, Trần Ca cũng không biết Viện trưởng đã làm gì với chiếc điện thoại khi anh bất tỉnh.
Nhưng suy ra từ kết quả, có lẽ Viện trưởng cũng không tìm được bất kỳ thông tin hữu ích nào từ điện thoại này.
Nói cách khác, có vẻ như chỉ Trần Ca mới có thể sử dụng chiếc điện thoại này, bất kỳ ai khác đều không thể mở được.
“Vẫn không mở được.” Trần Ca cau mày.
Thấy anh như vậy, Trần Kiêu đi tới, ông ta liếc nhìn chiếc điện thoại màu đen trong lòng bàn tay của Trần Ca, vẻ mặt có chút kinh ngạc: “Đây là điện thoại của Trần Tiêu, con vẫn luôn giữ nó lại sao?”
“Vâng, khi mà ông ấy mất tích đã để lại cái điện thoại này cho con.”
“Tên kia thật sự là vô trách nhiệm.” Trần Kiêu dừng ở trước mặt Trần Ca, hung thần có sát khí bức người của thành phố máu, vào lúc này lại lộ ra khuôn mặt hiền lành, trong mắt thỉnh thoảng hiện lên vẻ nhẹ nhõm vui vẻ.
“Người có biết thứ gì có liên quan đến chiếc điện thoại này không?” Trần Ca lắc điện thoại bị vỡ màn hình trong tay, anh đã thử nhiều lần, nhưng vẫn không thể mở máy như bình thường.
“Điện thoại di động này là điện thoại di động rất bình thường, ngoại trừ việc có một số điện thoại đặc biệt được lưu trong điện thoại này.” Trần Kiêu kiên nhẫn giải thích: “Khi còn rất nhỏ, con có thể nhìn thấy thế giới sương mù đen, và nhìn thấy sự độc ác và tham vọng trong sâu thẳm trái tim mỗi người, con còn có thể thoải mái đi vào những giấc mơ, có đôi khi nửa đêm khi con ngủ trên giường, nhưng ngày hôm sau con lại thức dậy ở gần hiện trường vụ giết người nào đó. Sau khi điều này xảy ra vài lần, Trần Tiêu đã mua cho con một cái điện thoại di động kiểu cũ ngoài chợ để tiện liên lạc với gia đình, cậu ta cũng lưu số của con vào điện thoại di động của mình, mỗi khi con biến mất, cậu ta sẽ luôn gọi điên cuồng vào số này, mãi cho đến một ngày, số này không còn gọi được nữa.”
“Chỉ là một số điện thoại thôi sao?”
“Thay vì nói nó là một số điện thoại, tốt hơn vẫn nên nói nó là chấp niệm của lòng tốt của con.” Trần Kiêu nhẹ nhàng hít vào một hơi: “Nếu như con còn có điều gì nghi ngờ, thì người trong thành phố máu đó có thể cho con đáp án.”
Ông ấy dường như đã lâu không nói nhiều lời, đôi mắt đỏ tươi chậm rãi dính đầy tơ máu: “Không ngờ đứa nhỏ u mê ngày xưa lại có thể đi được đến mức này, con thật sự đã lớn rồi.”
Bóng dáng dần dần mờ đi, Trần Kiêu dường như cũng không muốn gặp mặt Trần Tiêu, sau khi dặn dò Trần Ca đường đi vào thành phố máu, liền biến mất ở góc phố.
“Trên thế giới này làm gì có chuyện lòng tốt và ác niệm đấu tranh với nhau, lòng tốt sẽ bị lôi kéo sa ngã, ác niệm có thể lựa chọn cứu rỗi hoặc đón nhận hy vọng, điều quan trọng là mình sẽ chọn cách nào.” Trần Ca không biết điều chuyện gì đã xảy ra giữa lòng tốt và ác niệm của cha mình, anh mơ hồ cảm thấy sự tranh đấu của cả hai là có liên quan đến mình, nhưng từ cái chết của Viện trưởng, Trần Ca lại cảm thấy rằng ác niệm cha mình cũng đã buông bỏ được quá khứ.
Mọi thứ đã kết thúc, và tất cả đều đã có một khởi đầu mới.
Nửa giờ sau, một con mèo trắng to lớn dường như đang đến để tranh công, nó cắn một cái ba lô và chạy trên đống đổ nát, kết quả là đạo cụ trong túi vương vãi khắp mặt đất, một số nhân viên nhà ma bất lực chạy theo.
“Lần này mày thực sự đã lập công lớn rồi.” Trần Ca nhặt ba lô lên và bắt đầu kiểm tra đồ trong túi.
Sau khi con mèo trắng được Trần Ca khen ngợi, dường như nó thấy vẫn chưa đủ, lại lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Trương Nhã và ngập ngừng cọ cọ vào người Trương Nhã.
Sau khi Viện trưởng qua đời, Trương Nhã đã tìm lại được những dòng chữ máu trong cuốn nhật ký và trí nhớ của cô cũng không bị mất, cô nhớ rất rõ những gì đã xảy ra sau khi Trần Ca hôn mê.
Con mèo trắng lần này đã làm được chuyện lớn, mái tóc đen của Trương Nhã nhẹ nhàng sờ sờ đầu con mèo.
Chỉ là một hành động đơn giản nhưng lại khiến cho con mèo trắng phồng to lên nhanh chóng, nó đi theo Trương Nhã, tỏ vẻ cáo mượn oai hùm.
Trước đây mỗi khi nhìn thấy áo đỏ đều phải đi đường vòng, nhưng bây giờ nó lại chủ động khiêu khích họ, khi đi ngang qua Môn Nam, nó còn cố ý vẫy đuôi, như để thể hiện địa vị của mình.
“Hừ, tôi mà còn so đo với một con mèo sao?” Môn Nam bĩu môi, sau khi do dự một lúc, cậu ta cũng chạy đến chỗ Trương Nhã như con mèo trắng, nhưng cậu ta còn chưa kịp bày ra vẻ đáng thương đã bị tóc đen hất bay ra.
Môn Nam có chút xấu hổ bò dậy từ trên mặt đất, vỗ vỗ quần áo, đang định nói mấy câu để thay đổi cục diện thì chợt nhìn thấy giày cao gót màu đỏ ở trước mặt, một đoạn ký ức không thể nào vui vẻ hơn hiện lên trong đầu.
Có lẽ vì sợ Môn Nam sẽ khóc lóc làm loạn, lão Chu tìm đại một lý do, sau đó dụ cậu ta đi đến chỗ khác.
“Ông chủ, trả lại chiếc nhẫn cho anh này.” Tiểu Tôn mặc áo khoác trắng bước tới chỗ Trần Ca, bí mật liếc nhìn Trương Nhã rồi lặng lẽ trả lại chiếc nhẫn cưới trên tay cho Trần Ca.
“Tiểu Tôn, nếu như lần này không có cậu, tôi sẽ không thể nào xuất viện được, một mình cậu đã thay đổi cục diện trận chiến.” Trần Ca cất nhẫn cưới đi, anh lẳng lặng nhìn Tiểu Tôn, những vết sẹo trên mặt và cổ của Tiểu Tôn đều đã khắc sâu vào linh hồn, rất khó loại trừ, chỉ từ những điều này, đã có thể nhìn thấy Tiểu Tôn phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ phía sau cánh cửa của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
“Tôi cũng không làm gì cả, chủ yếu là do lòng tốt ở bên trong lọ thủy tinh hướng dẫn tôi.”
“Đừng khiêm tốn, cậu đã làm những việc mà rất nhiều người không làm được.” Trần Ca cất nhẫn cưới đi, anh nhìn Tiểu Tôn như muốn nói gì đó, khẽ vỗ vai bả vai của đối phương: “Có gì muốn nói thì cứ nói đi.”
“Ông chủ, thật ra khi tôi mới vào bệnh viện không lâu, tôi đã biết Viện trưởng là mầm mống của lời nguyền.” Tiểu Tôn nhìn ngọn núi xác chết tan nát, biển máu và những đoạn tay chân ngổn ngang trên sàn: “Tôi cũng là mầm mống của lời nguyền, Viện trưởng muốn cho tôi làm Viện trưởng tiếp theo, nhưng tôi sợ tôi sẽ trở thành một người giống như ông ta.”
“Mầm mống của lời nguyền không phải là lý do để phủ nhận hoàn toàn một con người, vẫn có nhiều người nói rằng tôi là một kẻ xấu xa kinh khủng, nhưng thực tế thì tôi đã giúp đỡ vô số người ở Hàm Giang và cứu rỗi rất nhiều chấp niệm lẫn lệ quỷ.” Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ từ trong ba lô ra và tiện tay khua khua vài cái, cảm xúc dâng trào: “Một người sẽ biến thành cái dạng gì đều có liên quan đến bản tính của người đó, cũng như liên quan đến vị trí và hoàn cảnh của anh ta.”
“Nhưng dù sao thì tôi cũng là mầm mống của lời nguyền, cũng giống như Viện trưởng.”
“Có lẽ những người khác nghĩ rằng cậu là mầm mống của lời nguyền, nhưng cậu đã cứu tôi và tất cả nhân viên trong nhà ma, vì vậy theo góc nhìn của chúng tôi, cậu chính là một anh hùng.” Trần Ca nhìn Tiểu Quân trong bộ áo choàng màu trắng: “Sau này cậu sẽ cứu rỗi nhiều người hơn, có lẽ cậu sẽ có thể trở thành một bác sĩ thực sự, người có thể mang lại bình minh cho mọi bệnh nhân.”