Dường như đèn ngoài hành lang đã hơi tối đi một chút, gió lạnh từ trên đỉnh đầu thổi qua khiến tóc gáy người ta dựng đứng, giống như người trong phòng điều khiển của Học Viện Ác Mộng đã chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp nhất.
Khi Trần Ca quay lại tầng trước một lần nữa, anh rất ngạc nhiên khi thấy cánh cửa thoát hiểm dẫn đến hành lang đã bị đóng lại, trên đó vẫn còn dán một tờ giấy niêm phong mới tinh.
“Nó bị khóa sao? Bọn họ định nhốt mình trong hành lang à?" Trần Ca dừng lại ở cửa, nhìn ra hành lang qua cửa kính trên cửa.
Có những bóng người thấp thoáng trong hành lang mờ tối, hình dáng của mỗi người đều khác nhau, trong tay còn cầm các loại công cụ khác nhau nữa.
Khi anh bị thu hút bởi những bóng đen trên hành lang, tiếng bước chân trên hành lang lại vang lên một lần nữa.
“Có người đi theo sau mình sao?”
Trần Ca cũng không vội vàng. Một lúc sau, anh phát hiện có giọng nói của một đứa trẻ kèm theo trong tiếng bước chân, dường như đối phương bị tách khỏi cha mình, vừa gọi vừa khóc nức nở.
“Giọng nói này nghe có vẻ kỳ lạ, không giống trẻ con, nhưng lại the thé hơn giọng của người lớn, giống như một giọng nói chưa dậy thì hoàn toàn vậy.”
Trần Ca nhắm hai mắt lại, kiên nhẫn phán đoán vị trí của đứa trẻ.
“Giọng nói của đứa trẻ ở tầng trên xen lẫn với tiếng một luồng điện rất yếu ớt, đó hẳn là tiếng máy phát ra, mặc dù âm thanh từ tầng dưới nghe cũng rất đáng sợ, nhưng cảm giác càng thêm rõ ràng hơn chút, có lẽ đứa trẻ ở tầng trệt của tòa nhà này.”
Càng xuống tầng dưới, ánh đèn càng tối, tường nhà càng loang lổ, nhiều vết bẩn lớn và một số hoa văn lạ khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.
Trần Ca còn phát hiện ra một điểm rất lạ là ở góc mỗi tầng sẽ có một bát nhang màu đen, trên đó có cắm ba cây nhang đã gãy, không biết có ý nghĩa đặc biệt gì.
“Nhang bị ẩm, đốt không cháy hay là bị gãy...” Trần Ca ngồi xổm bên cạnh bát nhang đen, cầm trong lòng bàn tay, kinh ngạc phát hiện dưới chân bát nhang có một tấm ảnh bị đè lên.
Anh nhặt bức ảnh lên, trong ảnh có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, đeo khẩu trang, đầu cúi thấp, như thể lo lắng người khác sẽ nhìn thấy khuôn mặt của mình.
Trần Ca dời tầm mắt xuống, thấy tay trái của người đàn ông như đang nắm tay một người nào đó, nhưng nửa bên trái của bức ảnh đã bị cắt mất.
“Ba ơi...” Một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau Trần Ca, rất đột ngột.
“Đang gọi tôi à?” Trần Ca quay đầu nhìn lại, phía sau anh vẫn không có gì cả.
Đồng tử híp lại, Trần Ca đi theo hướng phát ra âm thanh và tìm thấy một máy phát âm tần mini trên bức tường loang lổ.
“Thì ra là họ cố tình thiết kế bức tường loang lổ như thế này để giấu kín các loại trang bị và cơ quan.” Trần Ca lướt ngón tay qua máy phát âm tần trên tường: “Thiết bị tinh vi như vậy chắc là rất đắt tiền, nhà ma của mình cũng chưa có thứ này. Học Viện Ác Mộng có thể làm lớn như vậy nhất định có lý do, kết hợp công nghệ với những câu chuyện kỳ lạ, đây mới chính là tuyệt nhất.”
Trần Ca không phải là một người kiêu ngạo, luôn giữ trái tim khiêm tốn chính là một trong những chìa khóa giúp anh có thể đi đến được như bây giờ.
“Đã lâu không xem tài khoản ngân hàng, có lẽ bây giờ mình cũng đã để dành được khá nhiều tiền. Sau khi mở khóa cảnh tượng bốn sao xong, mình sẽ xin Giám đốc La cho mở một quỹ để mua một loạt thiết bị tối tân nhất cho nhà ma của mình. Để những nhân viên ma quỷ điều khiển những thiết bị tối tân đó, cất giấu sự kinh hoàng ở sâu trong sự kinh hoàng khác, điều này chắc chắn sẽ khiến các du khách phải kinh ngạc.”
Tay cầm bức ảnh, Trần Ca xách ba lô và đi xuống một tầng nữa.
Tiếng bước chân cùng tiếng khóc của trẻ con càng ngày càng gần anh hơn, có vẻ Học Viện Ác Mộng đang cố gắng tạo ra một bầu không khí giống như có ma quỷ đang từ từ tới gần, bọn họ sử dụng một số máy phát âm tần mini được lắp đặt trong hành lang, cộng với sự chính xác của điều khiển ở phía sau, đã làm nên những thứ thực sự hoàn mỹ này.
Người bình thường đi vào sẽ thấy càng ở trong hành lang càng lâu thì tiếng bước chân và tiếng khóc của trẻ con sẽ càng gần hơn, phòng tuyến tâm lý chắc chắn sẽ từ từ sụp đổ, nhưng tiếc là hôm nay bọn họ lại gặp phải Trần Ca.
Trần Ca không những không hoảng sợ khi phát hiện âm thanh đang đến gần mà còn chủ động lao về hướng phát ra âm thanh, muốn nhìn thấy bộ mặt thật của ma quỷ đó càng nhanh càng tốt, điều này khiến những nhân viên điều khiển ở hậu trường lúng túng.
Trong lúc các diễn viên đang cố gắng phối hợp, liên lạc để đề phòng cảnh tượng kinh dị vẫn chưa kịp mở ra thì Trần Ca đã đi đến.
“Nếu chỉ dựa vào tiếng bước chân và tiếng khóc của trẻ con để để phán đoán vị trí thì sẽ vô dụng thôi, tầng nào cũng được trang bị loa, bọn họ muốn âm thanh phát ra ở loa nào, thì cái loa đó mới phát ra âm thanh.” Trần Ca lặng lẽ đứng trên hành lang, nín thở tập trung suy nghĩ. Anh muốn tìm ra âm thanh thứ ba trong tiếng bước chân và tiếng khóc để xác định được vị trí của nhân viên.
Nhìn thấy cuối cùng Trần Ca cũng đã ngừng đi tiếp, những người điều khiển cảnh tượng ở hậu trường lập tức liên hệ với các diễn viên và chuẩn bị ra tay.
Trần Ca cũng không biết chuyện gì xảy ra bên trong phòng điều khiển của nhà ma, anh chỉ dùng năm giác quan vượt trội hơn người bình thường để nghe hai tiếng bước chân vang lên cùng lúc ở tầng dưới, một nặng một nhẹ.
“Một trong số đó là hiệu ứng âm thanh, và thứ còn lại chắc chắn là của diễn viên đang di chuyển trong nhà ma.”
Không có bất kỳ dấu hiệu nào, Trần Ca trực tiếp xông đến. Ngay khi anh nắm lấy tay nắm cửa của lối thoát hiểm trên tầng, một bàn tay nhợt nhạt khác cũng nắm lấy tay nắm cửa từ phía bên trong.
Hai bàn tay đồng thời buông xuống. Xuyên qua tấm kính, cả hai đồng thời ngẩng đầu lên nhìn nhau.
Trong hành lang, một cô gái trong bộ đồng phục Học Viện Ác Mộng đang đứng ở cửa. Cô trang điểm rất đậm, gương mặt tái nhợt, cổ có một vết dây hằn màu tím đen rất rõ ràng, và điều đáng sợ hơn là có một ngón tay cắm ở trong mắt của cô, hai bên miệng thì bị bôi thuốc màu đỏ.
Trong hành lang, Trần Ca dùng sức nắm lấy tay cầm, ánh mắt lạnh lùng, trong con ngươi hiện lên bóng dáng một người phụ nữ, cả người toát ra hơi thở đặc biệt.
Thật khó để diễn tả, dù sao cũng không giống người sống.
Cô gái không ngờ rằng có người đột nhiên nắm lấy tay nắm cửa và xuất hiện ở ô cửa sổ, khuôn mặt cô nhăn lại, nhưng vẫn rất chuyên nghiệp.
Để tránh ngón tay cắm trong mắt bị rơi ra mất, cô gái đã nâng cằm lên và nhìn thẳng vào Trần Ca trong một tư thế rất lạ.
“Cô có phải u linh trong hành lang không? Là ác quỷ chỉ có thể nhìn thấy khi bước lên bậc thang thứ mười ba sao?" Trần Ca tỉ mỉ quan sát đối phương cách một cánh cửa.
Khi nghe những lời của Trần Ca, cô gái cảm thấy rất ngạc nhiên, cô cảm thấy Trần Ca còn nhập vai hơn cả cô, nhưng ngay sau đó một vấn đề nan giải khác đã được đặt ra trước mắt cô.
Là một lệ quỷ bị trói buộc bởi sự phẫn uất và tuyệt vọng, cô nên đáp lại Trần Ca như thế nào?
Đáp là đúng thì có vẻ mình là người khá nghe lời, độ ngầu giảm mạnh, làm gì có chuyện bạn hỏi lệ quỷ cái gì, lệ quỷ phải đáp cái nấy như này đâu chứ?
Đáp là không thì có thể xem là lệ quỷ này hơi kiêu ngạo được không? Hơn nữa tại sao lại có cảm giác giấu đầu lòi đuôi nhỉ.
Cô gái nghiêng cổ nhìn camera giám sát bên cạnh, trong kịch bản cũng không sắp xếp cho cô quá nhiều lời thoại.
“Không trả lời chính là đồng ý, dọa người một cách gượng gạo vậy sao? Còn bậc thang thứ mười ba thì sao?" Trần Ca kéo cửa thoát hiểm, cánh cửa bị lệ quỷ tóm lấy cứ bị anh mở ra như vậy, nhưng lúc này đột nhiên lại xảy ra biến cố.
Hình như cô gái nghe thấy tiếng nhắc nhở từ người phía sau ở trong tai nghe. Cô nhìn về phía sau Trần Ca, sau đó nét mặt của cô thay đổi đáng kể, như thể đã nhìn thấy một thứ gì đó rất đáng sợ.
“Hắn ta lại xuất hiện rồi!”
Nói xong câu đó, cô gái nhanh chân bỏ chạy, ngón tay đạo cụ cắm trên mắt đã rơi xuống mặt đất mà cũng không kịp nhặt lên.
“Lại xuất hiện rồi?” Trần Ca quay đầu lại nhìn một chút, còn nghĩ là do lão Chu hay Bút Tiên chạy ra dọa.
Anh nhìn cô gái nhanh chóng biến mất không thấy bóng dáng, trong lòng cũng hơi khó hiểu: “Đây là một phần trong kịch bản của Học Viện Ác Mộng sao? Hay là bị ma ám thật? Nơi này của bọn họ được xây dựng ở vị trí âm nhất trong chí âm, cũng không phải không có khả năng bị ma ám.”
Trần Ca còn đang suy tư thì ngoài hành lang lại có tiếng bước chân và tiếng la hét của trẻ con, những giọng nói ồn ào và lạ lẫm này hòa quyện vào nhau khiến người ta cảm thấy phiền phức.
“Còn chưa chịu dừng à? Được rồi, không phải là cậu muốn tìm cha sao? Đợi tôi tìm được cậu, tôi sẽ cho cậu thấy thế nào là tình cha như núi!”