Đường lui đã bị chặn lại, tiếng chó sủa bên tai càng ngày càng rõ ràng, đám người Lưu Giang đã hoàn toàn hoảng sợ.
“Bị đánh lén! Chú ý xung quanh!”
“Tiếng chó sủa này ở đâu ra vậy?”
“Đừng hoảng! Năm người chúng ta đi cùng nhau! Cho dù diễn viên nhà ma ra tay, cũng không có gì phải sợ!”
“Nhà ma không thể nào thiết kế ra một câu đố không có lời giải! Xung quanh nhất định có cất giấu manh mối gì đó! Hãy đi tìm đi!”
Tất cả đều lộn xộn hết lên, nhưng cô gái duy nhất là Tiểu Xuân đã đứng dậy: “Trong tủ giày có hai đôi dép, một lớn một nhỏ, trên bàn ăn cũng có hai cốc nước có kích cỡ khác nhau, mấy người hãy nhìn thiệp chúc mừng trên ghế sofa đi kìa!”
Tiểu Xuân giơ tấm thiệp chúc mừng vừa tìm được lên, nét chữ trên đó vẫn còn chưa khô: Chúc mừng sinh nhật con gái của bố! Con vẫn luôn muốn có một con vật cưng, hôm nay bố sẽ tặng cho con một con chó lớn!
“Con chó lớn là quà sinh nhật của thầy Bạch tặng cho con gái! Tiếng chó sủa này rất có thể là phát ra từ căn phòng nào đó! Chúng ta không thể ở đây quá lâu! Chúng ta phải tìm cách rời khỏi chỗ này!”
Tiểu Xuân vội vàng chạy tới cửa, cô cố gắng kéo mạnh cửa phòng, nhưng chỉ phát ra một tiếng két thật to, sau đó cửa đã mở ra.
Tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ.
“Cửa... không khóa sao?”
Trò đùa nho nhỏ này khiến đám người ban nãy hoảng sợ có chút xấu hổ, Lưu Giang ho khan một tiếng: “Chúng ta đi ra ngoài trước đi.”
Tiếng chó sủa càng lúc càng lớn, ánh sáng yếu ớt trong phòng bắt đầu lúc sáng lúc tối, trên tường xuất hiện một bóng đen cực lớn!
Mãnh Nam là người đầu tiên lao ra khỏi phòng, cậu ta khiêng camera chạy còn chưa được bao xa thì dừng lại.
“Có chuyện gì vậy?”
“Anh Giang, nhìn giữa lối đi xem!”
Có một con búp bê được đặt ở con đường bọn họ đi qua lúc trước, bọn họ đã từng nhìn thấy con búp bê này trên cầu thang của ký túc xá nam sinh!
“Búp bê ma sao?”
Cái đầu kinh khủng dựng đứng trên cổ, hai mắt tròn xoe trừng lên nhìn Mãnh Nam và Lưu Giang ở phía sau.
“Làm sao nó lại theo đến đây? Có phải là nó đóng cửa không?" Mãnh Nam càng nói chuyện càng sợ hãi, đến cả camera cũng cầm không vững.
Lúc này, phòng livestream cũng đã sớm nổ tung, bình luận cứ thế bay qua màn hình, nhưng Lưu Giang đã không còn lòng dạ quan tâm nữa, cậu ta phát hiện đôi mắt của con búp bê này giống như mắt người, ẩn chứa rất nhiều cảm xúc khác nhau.
“Nhìn đôi mắt của con búp bê này đi, hình như đang nhìn chằm chằm vào ai đó!” Lưu Giang quay đầu nhìn theo ánh mắt của con búp bê, tình cờ nhìn thấy người cuối cùng bước ra khỏi phòng là Lam Đông: “Con búp bê đang ôm hận! Lam Đông cầm chìa khóa của nó! Nhổ đầu của nó ra!”
“Mấy người nhìn tôi làm cái gì?” Lam Đông đeo cái kính đen rất dày, đi về phía Lưu Giang và Mãnh Nam, nhưng hai người đó lại cùng lùi lại.
“Tiểu Đông, con búp bê kia hình như là đang tìm cậu.” Đạo hữu chết nhưng bần đạo không chết, Mãnh Nam mới mở miệng đã ném chuyện con búp bê lên người Lam Đông.
“Tìm tôi?” Khi Lam Đông nhìn thấy con búp bê, cậu ta cũng nổi da gà, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh như cũ: “Mấy người đã bị ảnh hưởng bởi nhà ma rồi, dùng đầu nghĩ cũng biết, con búp bê này là do diễn viên nhà ma cầm đến đây đấy, người đóng cửa ban nãy cũng là một nhân viên của nhà ma.”
“Anh Đông, nghe tôi nói một câu, tốt nhất cậu nên trả lại chìa khóa cho con búp bê ma đó đi, có một số thứ không thể cầm loạn được đâu.” Tiểu Xuân tận tình khuyên bảo, nhưng thật đáng tiếc Lam Đông vẫn khăng khăng làm theo ý mình và không nghe theo lời khuyên bảo của người khác.
“Sự xuất hiện của búp bê ma ở đây chắc chắn là chuyện tốt do nhân viên của nhà ma làm, bọn họ làm như vậy ngược lại còn khiến tôi chắc chắn hơn về tầm quan trọng của cái chìa khóa này!" Lam Đông cầm chìa khóa trong tay, đứng ở trên cao nhìn xuống con búp bê: “Nếu thực sự là một con ma, vậy thì đi đến trước mặt tôi, rồi tự mình lấy nó đi?”
Lời còn chưa dứt, gáy Lam Đông bỗng dưng lạnh cóng, như thể có vật gì đang ôm lấy cổ cậu ta, muốn kéo đầu cậu ta ra vậy!
Cánh tay run lên, chìa khóa rơi xuống đất, Lam Đông dùng hai tay che cổ của mình, sắc mặt lập tức xanh tím.
“Anh Đông?”
Lưu Giang và mọi người quay phim đều sợ hãi, cũng may A Lực là người phản ứng nhanh nhất, cậu ta lấy điện thoại của Lâm Tư Tư ra, bật máy ảnh và nhắm thẳng vào Lam Đông.
“Trên đỉnh đầu của cậu!”
Trên màn hình, một cô gái đang giẫm lên vai Lam Đông, dùng hai tay cố gắng kéo đầu Lam Đông ra!
“Con búp bê ma là có thật!”
Tình huynh đệ ngay tại giây phút này cũng có chút yếu ớt cùng mỏng mah, A Lực cầm điện thoại bước lùi lại thật nhanh, ngay sau đó cậu ta còn nhìn thấy cái bóng sau lưng Lam Đông vặn vẹo biến hình!
Tình hình rất nguy cấp, khi tất cả mọi người đều lo lắng và hoảng sợ, chuyện càng tồi tệ hơn đã xảy ra!
Ở cuối hành lang, tơ máu lan tràn, và một cảm giác áp bức khó tả bắt đầu ập đến.
Trái tim đập bình bịch, giống như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cùng với tiếng bước chân chậm rãi xuất hiện, một bóng người đỏ như máu xuất hiện ở góc hành lang.
Cô ta ôm cái đầu của mình, tốc độ đi không nhanh không chậm.
“Đó là cái gì?”
Cơ thể bắt đầu sợ hãi theo bản năng, sự áp lực và hoảng sợ tích tụ từ khi bước vào nhà ma cứ thế bùng phát vào lúc này.
“Chạy đi!” Tiểu Xuân, một cô gái có sự nhạy cảm phi thường, là người đầu tiên chạy ngược hướng với con ma không đầu, chạy một cách rất dứt khoát.
Theo sát là A Lực, A Lực đáng thương vẫn còn chưa kịp phục hồi lại tinh thần bởi nỗi sợ hãi do điện thoại di động mang đến, lại đã bị nữ quỷ không đầu làm cho hoảng sợ, cậu ta bỏ điện thoại của Lâm Tư Tư vào túi và cầm hộp gỗ quay đầu bỏ chạy.
“Ổn định! Đừng chạy lung tung! Mãnh Nam, cậu đi ngăn cản bọn họ lại! Chúng ta đang phát trực tiếp, với hàng triệu cư dân mạng đang xem!" Lưu Giang vẫn muốn ra lệnh, nhưng hiện tại đã không còn ai nghe lời cậu ta.
Lưu Giang còn chưa kịp nói xong thì đã thấy Mãnh Nam đặt máy quay xuống, sau đó chạy bán sống bán chết.
“Quay lại cho tôi!” Sắc mặt Lưu Giang sầm xuống, cậu ta liếc mắt nhìn về phía sau, nữ quỷ không đầu đã vô thức thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Ngoài miệng thì Lưu Giang cố gắng gắng gượng, nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà muốn chạy thật nhanh, cuối cùng máy quay cũng chỉ kịp quay lại bóng lưng của Lưu Giang.
“Chờ tôi với! Chạy chậm chút!” Lam Đông cũng muốn chạy, nhưng lại không thể bước được bước nào, giống như có một bàn tay trong bóng tối đang túm lấy chân cậu ta.
Nữ quỷ không đầu càng ngày càng đến gần, Lam Đông nghiến răng nghiến lợi trốn vào phòng thầy Bạch.
“Bùm!”
Cậu ta đóng cửa lại, còn chưa kịp hít thở thì đã thấy một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng: Con búp bê ma lúc trước đang đứng sừng sững giữa phòng khách!
“Nó vào khi nào vậy?”
Lam Đông ngồi bệt trên mặt đất, đầu óc hỗn loạn, lúc này bên tai lại vang lên tiếng chó sủa.
Vô thức quay đầu lại, cậu ta nhìn thấy cửa phòng ngủ bị đẩy ra, một con búp bê toàn thân đầy máu rơi vào trong ngực cậu ta.
Trước khi hét lên, cậu ta nhìn thấy một con chó đen to lớn đang nhìn chằm chằm vào mình trong phòng ngủ, và sau đó nhảy ra ngoài!
“A!”
Lam Đông dùng hết sức nắm lấy tay nắm cửa, cố hết sức kéo cửa ra!
Ngay lúc cửa được mở ra, một khuôn mặt phụ nữ xuất hiện trước mặt Lam Đông, gương mặt này mang một vẻ đẹp trí tuệ và bệnh hoạn, nhưng Lam Đông đã nhanh chóng nhận ra một điều: mình đang nằm co quắp trên mặt đất.
Cậu ta từ từ ngẩng đầu lên, trí nhớ cuối cùng dừng lại trên một thân đỏ rực.
“Cứu, cứu, cứu tôi với...”
Con ma áo đỏ ở cửa vẫn chưa có rời đi, cái đầu trong tay cô ta đang cẩn thận liếc nhìn trong phòng.
Nữ quỷ không đầu bước nhanh vào phòng khách, chộp lấy con búp bê ma trong phòng khách.
Một bàn tay lạnh lẽo thò vào trong quần áo búp bê ma, cô ta nhẹ nhàng vặn vẹo ngón tay, búp bê bị chia thành hai nửa, một con búp bê vải giấu bên trong rơi ra ngoài.
Con búp bê vải này rất tinh tế và dễ thương, nó đúng là Tiểu Tiểu, người vẫn luôn chạy quanh nhà ma.
Sau khi nhìn thấy nữ quỷ không đầu, Tiểu Tiểu cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ bò ra ngoài, nhưng lại bị nữ quỷ không đầu ngăn lại.
Nữ quỷ không đầu chỉ vào vết tích trên cổ Lam Đông, sau khi sờ soạng một hồi trong bộ quần áo màu đỏ, cô ta lấy ra vài trang tài liệu dính vào nhau do thấm đầy máu, trên đó mơ hồ có thể nhìn thấy mấy chữ quy tắc nhân viên.
Lật mấy tờ quy tắc, ngón tay của nữ quỷ không đầu dừng lại ở Điều thứ tám: Cấm nhân viên cùng du khách xảy ra bất kỳ sự động chạm tay chân nào!
Tiểu Tiểu nằm trên đầu con chó đen, túm lấy hai tai của con chó đen, che lại đôi mắt của mình, bộ dạng như thế tôi không nhìn thấy cái gì cả.
Nhìn Tiểu Tiểu nghịch ngợm như vậy, nữ quỷ không đầu vẫn tiếp tục lật quy tắc nhân viên, sau đó chỉ vào Điều thứ 21: Vi phạm các quy định liên quan sẽ bị xử phạt tương xứng.
Lúc này Tiểu Tiểu mới thấy lo lắng, cô bé chỉ vào Lam Đông, sau đó bóp cổ của mình, hình như muốn nói là do là đối phương ra tay trước.
Thấy vậy, nữ quỷ không đầu lộ ra vẻ kinh ngạc, sờ sờ cái đầu của Tiểu Tiểu, sau đó kéo Lam Đông ra khỏi phòng, rồi biến mất trong lối đi.