Ông cụ Bạch và lão Ngụy vội vã đi về phía trước, Trần Ca lại cố ý giảm tốc độ lại, tách khỏi đội ngũ.
“Giữ khoảng cách này là được rồi, lão Ngụy và ông cụ Bạch đều trong tầm mắt của mình, không cần lo lắng lát nữa sẽ không tìm được họ.”
Trần Ca cầm máy cát-sét mini ở tay, anh cũng không quay đầu lại nhìn, giả bộ như không phát hiện ra chuyện gì hết.
Gió trong khe núi từ từ ngừng thổi, xung quanh đột nhiên trở nên rất yên tĩnh, giống như phá vỡ một giới hạn nào đó, đi vào thế giới khác.
Nhiệt độ đang từ từ giảm xuống, Trần Ca có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh đang chậm rãi đến gần.
“Nó sắp đến rồi.”
Lòng như nước lặng, có lẽ có mèo trắng ở phía sau như một cái khiên thịt, Trần Ca tuyệt không lo lắng chút nào, anh từ từ bước đi.
Lúc cảm giác ớn lạnh phía sau lưng chỉ còn cách Trần Ca chừng ba, bốn mét nữa thì luồng khí lạnh kia đột nhiên ngừng lại, hình như nó đã nhận ra điều gì đó.
“Máy cát-sét mini vẫn chưa bật mà, sao ma quỷ kia lại dừng lại?” Trong lòng Trần Ca thầm tính khoảng cách giữa hai bên, anh giả vờ lộ ra vẻ sợ hãi, e ngại, như không dám tiếp tục đi về phía trước.
Anh lại giảm tốc độ một lần nữa, dùng hết khả năng để “mê hoặc” ma quỷ ở phía sau.
“Sao vẫn chưa qua đây? Chẳng lẽ mình phải tự lui về phía sau, đụng vào nó mới được sao?” Trần Ca đang suy nghĩ rất nghiêm túc xem mình có nên chủ động lùi về phía sau không, anh rất tự tin với kỹ xảo của mình, chỉ sợ hành vi không bình thường này sẽ khiến quái vật sau lưng sợ chạy mất.
“Thôi vẫn chờ thêm chút nữa đi.”
Đường trong khe núi càng lúc càng hẹp, gần như bị bụi cây và cành cây lấp kín, ông cụ Bạch và lão Ngụy ở phía trước cũng đành giảm tốc độ, dọn những chạc cây này đi.
Trần Ca cảm thấy mình không thể quá nhiệt tình, quái vật kia không mắc câu thì thôi, anh tăng tốc độ lên, chuẩn bị giúp ông cụ Bạch mở đường.
Nhưng ai ngờ khi anh vừa tăng tốc độ, ma quỷ phía sau có vẻ nóng nảy, đoán chừng nó nghĩ Trần Ca đã phát hiện nó, cuối cùng nó chuẩn bị ra tay.
Cảm giác ớn lạnh từ từ xông lên đầu, cảm giác đã lâu không gặp này làm Trần Ca nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên mình đi hẹn hò, lúc đó Trương Nhã cũng dựa vào phía sau mình, lộ ra bộ dạng “tôi muốn anh chết” đáng yêu.
Tóc gáy phía sau bắt đầu dựng lên, nhiệt độ trở nên thấp hơn, khí lạnh từ bốn phương tám hướng vọt tới.
Trần Ca còn chưa kịp phản ứng, con mèo trắng trong ba lô của anh bỗng nhiên vùng vẫy đòi chui ra, nó kêu mấy tiếng với anh, sau đó nhảy ra đi một mình về phía trước!
“Mày sợ chết quá đó, không phải mèo có chín mạng sao?”
Thực ra con mèo trắng vẫn rất chu đáo, chí ít trước khi chạy trốn nó còn báo động trước với Trần Ca.
Khí lạnh như một đôi tay tóm lấy bả vai của Trần Ca, từ từ xuyên qua cơ thể anh.
“Cảm giác rất quen thuộc.” Phía sau Trần Ca truyền tới âm thanh như tiếng cô gái khóc tang, thê thảm đến đáng sợ.
Điều kỳ lạ hơn là dường như chỉ mình Trần Ca nghe thấy tiếng này mà thôi, ông cụ Bạch và lão Ngụy ở phía trước đều đang làm chuyện của mình, không hề phát hiện ra chút nào.
Khí lạnh thấu xương, hai vai dần dần trở nên nặng hơn, lúc này Trần Ca mới nhớ tới câu chuyện của ông cụ Bạch.
Trước đây, cha của ông cụ đã chịu sự thống khổ như thế, để bảo vệ ông cụ không bị tổn thương, cha ông ấy đã cõng ma đi suốt quãng đường.
Thân thể càng lúc càng nặng, sau lưng còn truyền tới một lực kéo, dường như quái vật kia định kéo Trần Ca vào trong một chiếc quan tài ở bên cạnh.
“Đây không phải là chết thay chứ?”
Không khí như kết thành băng, hàn khí xâm nhập tới tận phổi, tiếng khóc bên tai bắt đầu ảnh hưởng tới tư duy của Trần Ca, cây cối xung quanh lay động trái phải, giống như toàn bộ đang sống lại.
Tiếng khóc trực tiếp in vào trong não, một gương mặt trắng bợt từ từ hiện lên, nó ghé sát vào tai của Trần Ca, nó còn chưa kịp mở miệng, Trần Ca đột nhiên quay đầu lại phía sau.
“Khóc đủ chưa?”
“???”
Gương mặt trắng bợt dừng lại trên vai Trần Ca, cái miệng đen ngòm mới mở một nửa.
“Khóc đủ rồi thì lên đường đi.”
Trần Ca nhấn công tắc của máy cát-sét mini, cuộn băng từ từ chuyển động, Hứa Âm mặc nửa áo đỏ tóm lấy con quỷ phía sau lưng của Trần Ca, trực tiếp kéo từ trên người anh xuống, xé thành từng mảnh nhỏ rồi ăn lần lượt từng miếng!
Tiếng kêu khóc thê thảm trong gió càng lúc càng thê lương, Trần Ca cũng biết Hứa Âm hơi tàn nhẫn.
“Rõ ràng vẫn chưa khóc đủ, sao lại gạt tôi? Tôi cũng không phải người không biết phải trái.”
Đợi Hứa Âm nuốt chửng hết, vết máu trên người anh ta lại thêm một khoảng nữa, cứ theo tốc độ này, sớm muộn gì anh ta cũng biến thành áo đỏ.
“Trần Ca, cậu làm gì ở phía sau thế? Nhanh qua đây đi, đừng cách chúng tôi xa quá!”
Ông cụ Bạch vẫy tay với Trần Ca, đến lúc bóng dáng của Hứa Âm biến mất họ mới phát hiện điều khác thường ở phía sau.
Với tính cảnh giác của bọn họ, nếu không phải Trần Ca đi sau cùng, có lẽ bây giờ hai người này đã bị ma quỷ kia kéo vào trong quan tài rồi.
“Tới ngay đây!”
Trần Ca cất máy cát-sét mini đi, mèo trắng vừa rồi chạy ra ngoài giờ lại khoan thai trở về, nhảy lên vai Trần Ca, sống chết không chịu quay lại ba lô.
“Cuộc sống bình lặng sẽ làm chúng ta mất chí tiến thủ, trước đây mày đâu có nhát gan như thế, xem ra về sau tao phải mang mày ra ngoài nhiều một chút mới được.” Trần Ca vuốt đầu mèo trắng: “Tao cũng chỉ muốn tốt cho mày thôi.”
Sau khi đuổi kip đám lão Ngụy, Trần Ca đột nhiên nghĩ tới con quỷ vừa rồi đã bị Hứa Âm ăn mất, ngay cả năng lực của nó là gì anh cũng không rõ.
“Chắc là cô hồn dã quỷ bình thường thôi, nơi đây nhiều quan tài như thế, không phải chỉ có một mình nó. Có lẽ về sau còn có cơ hội gặp tiếp.”
Dưới sự hướng dẫn của ông cụ Bạch, nhóm người chỉ mất hơn 20 phút để đi qua khe núi.
“Cảm tạ trời đất, không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.” Trên trán của ông cụ Bạch toát mồ hôi lạnh: “Vận khí lần này của chúng ta không tệ, đi ra khỏi khe núi này, chỉ cần đi mười mấy phút nữa là đến trước thôn quan tài rồi. Tôi phải nói trước với hai người.”
Hai mắt ông nhìn Trần Ca chằm chằm: “Sau khi đi vào, bất kể gặp phải chuyện gì cũng tuyệt đối đừng xung động. Có thể coi như tôi hiểu bọn họ hơn, hãy để tôi xử lý.”
“Mấy chục năm rồi các người chưa từng gặp lại, chắc gì bọn họ đã nể mặt ông. Hơn nữa có lẽ người trong thôn đã chết hết rồi.” Trần Ca nói tình huống thực tế.
“So với hai người thì tôi hiểu rõ một số phong tục của bọn họ hơn. Chúng ta đi tìm người chứ không phải đi đánh nhau, nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện.” Ông cụ Bạch tận tình khuyên bảo, ông sợ vào thời khắc quan trọng mình không ngăn cản được Trần Ca.
“Chúng tôi nghe ông.” Lão Ngụy lôi Trần Ca: “Tìm người quan trọng hơn.”
Ông cụ Bạch không tiếp tục đề tài này, ông chỉ vào con mèo trên vai Trần Ca: “Cất con mèo vào trong ba lô đi, người trong thôn này mà thấy mèo sẽ lập tức đập chết đó.”
“Bọn họ không nuôi mèo thì sao phòng nạn chuột được? Không phải ông nói trong thôn kia nhà nào cũng có quan tài sao? Không sợ bị chuột gặm à?” Trần Ca chạy theo mèo trắng hồi lâu, cuối cùng anh cũng bắt được nó lại, nhét vào trong ba lô.
“Những động vật sống trong thôn đó rất ít, tôi chưa từng thấy họ nuôi các loại súc vật như lợn, dê... bao giờ!” Ông cụ nói xong thì lại suy tư một lúc: “Vừa đi vừa nói chuyện, chuyên lạ và cấm kỵ trong cái thôn kia quá nhiều, hình dáng của họ cũng không giống chúng ta lắm đâu. Hai người nên chuẩn bị tâm lý trước đi.”