Mặt của người phụ nữ không ngừng phóng to trong mắt Tiểu Cố. Trước nay cậu ta chưa từng thấy qua ngũ quan biến dạng như thế, bộ não cậu ta trống rỗng.
“Xuống xe!” Vào thời điểm quan trọng, Tiểu Cố nghe được giọng nói nhắc nhở của Trần Ca bên tai, bộ não cậu chi phối thân thể lần nữa. Tiểu Cố đã rèn luyện được năng lực phản ứng khi ở ngôi nhà ma. Cậu ta nghiêng người tránh đi cánh tay của người phụ nữ trung niên, không kịp ôm lấy đứa trẻ đã mất đi sự sống kia, đầu ngón tay cậu chỉ kịp túm lấy áo khoác của mình.
“Chạy đi! Đừng để ý cái gì hết!”
Tiểu Cố cầm lấy áo khoác, dùng sức rút ra. Khi cậu ta nhìn về phía sau, thấy người phụ nữ tên là Hoàng Linh kia vẫn còn ngồi đơ ra tại chỗ.
Điện thoại trong lòng bàn tay người phụ nữ kia phát ra tiếng hét to của chồng cô. Nhưng mà giống như bản thân Hoàng Linh đã bị dọa choáng váng, cô thậm chí không thể hét lên được.
“Người này chắc hẳn là cũng là người.”
Thân xe chao đảo, không biết trên chiếc xe đóng kín đã bắt đầu thấm nước từ chỗ nào. Ba kẻ lập dị đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bọn họ phun tóc từ trong miệng ra bên ngoài, đôi mắt trợn lên. Cánh tay bọn họ giống như co rút và run rẩy dữ dội, muốn tóm lấy Tiểu Cố.
Không còn kịp chạy ra cửa sau xe nữa, Tiểu Cố phá phủ trầm chu*. Cậu ta quyết đoán thay đổi lối thoát khác, chạy thật nhanh đến cửa trước của xe. Lúc đi ngang qua Hoàng Linh, cậu ta không hề do dự, nắm lấy cổ tay của người phụ nữ kia.
(*) Phá phủ trầm chu (hay còn gọi là “đập nồi dìm thuyền”): Nguyên ý của thành ngữ này là đập vỡ nồi và dìm chiến thuyền. Hiện nay, người ta vẫn thường dùng câu thành ngữ này để ví về chiến đấu đến cùng, quyết một trận tử chiến.
“Đi theo tôi!”
Cửa trước và cửa sau của xe bắt đầu đóng lại. Tài xế nhìn đường đi với vẻ mặt đầy hoảng sợ, di chuyển chân đến chân ga.
Dường như ông ta nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ, chân dẫm một cái.
Xe buýt càng chao đảo dữ dội hơn. Ngay trước khi cửa xe khép kín, Tiểu Cố đã kéo Hoàng Linh ra khỏi cửa trước xe buýt 104.
Hai người té ngã ở giữa vũng bùn. Trong nháy mắt, cơn mưa to xối ướt thân thể của bọn họ.
Ở bên cạnh bọn họ, cửa xe đã hoàn toàn khép kín. Xe buýt 104 đột nhiên tăng tốc.
Cả đoạn đường này chỉ có một ngọn đèn đường là còn sáng. Bên trong mưa to khó có thể thấy rõ ràng đường đi. Chiếc xe buýt kia chạy thẳng về phía trước và nhanh chóng biến mất trong đêm tối.
“Nó không có quẹo vào. Mình nhớ hình như phía trước có một con sông.”
Tiểu Cố chưa kịp đi đỡ Hoàng Linh bên cạnh thì tai nghe đã truyền ra giọng nói của Trần Ca: “Tiểu Cố! Cậu không sao chứ!”
Nghe được giọng nói lo lắng của Trần Ca, trong lòng Tiểu Cố như có một dòng nước ấm chảy qua: “Chỉ xước chút da thôi, em đã đi xuống xe rồi.”
Nói xong câu đó, Tiểu Cố đang muốn bò dậy, bỗng nhiên cậu ta cảm thấy cổ hơi ngứa. Khi quay đầu nhìn lại, cậu ta mới phát hiện từng sợi tóc đen bị ướt nhẹp bởi nước mưa rơi xuống vừa đúng chạm ở phía sau cổ cậu ta.
Tiểu Cố từ từ ngẩng đầu, thấy con quỷ mặc áo mưa màu đỏ đang đứng phía sau mình. Khóe mắt cậu run rẩy: “Ông chủ, tiếp theo em nên làm cái gì bây giờ?”
“Cậu có nhìn thấy con tôi không?”
Đôi tay của người phụ nữ nắm lấy bả vai của Tiểu Cố, thân thể cường tráng của Tiểu Cố bị đôi tay khô gầy kia nhấc lên.
Sợi tóc rủ xuống, đôi mắt tràn đầy tơ máu của người phụ nữ mặc áo mưa xuyên qua khe hở mái tóc đen, nhìn về phía Tiểu Cố.
Dường như cô ta cảm nhận được hơi thở của con mình trên người Tiểu Cố. Cô ta càng thêm điên cuồng hơn.
“Cậu có nhìn thấy con tôi không?”
“Nhất định cậu đã nhìn thấy con tôi!”
Miệng cô ta há rộng, tóc đen tản ra. Lúc này Tiểu Cố mới nhìn thấy miệng của người phụ nữ này bị người ta che kín bằng sợi tơ!
Cô ta lớn tiếng hét lên, khóe môi bị xé rách, những sợi tơ đó lần lượt bị đứt dần!
Hai vai truyền đến đau nhức, Tiểu Cố nhìn đến đơ người. Hình ảnh trước mắt đối với người thường mà nói đã vượt qua khả năng chịu đựng. Nếu không phải cậu ta đã được Trần Ca huấn luyện, lúc này chỉ sợ sẽ bị trực tiếp dọa ngất xỉu.
Thân thể người phụ nữ không ngừng xuất hiện biến đổi. Âm thanh khớp xương vụn vỡ truyền ra từ cơ thể cô ta, vóc dáng cô ta không ngừng cao thêm. Màu sắc áo mưa cũng trở nên tươi đẹp hơn, giống như là bị máu nhiễm đỏ vậy.
“Tiểu Cố? Cố Phi Vũ! Bình tĩnh! Thử nói chuyện cùng với cô ta! Cô ta muốn tìm con của mình! Không phải trên xe cậu đã thấy con của cô ta sao? Nói cho cô ta biết! Nói tất cả cho cô ta biết!” Trần Ca hét lớn.
Nghe được giọng nói từ tai nghe, đồng tử tan rã của Tiểu Cố cuối cùng cũng có tiêu cự. Đôi môi cậu ta run rẩy, mở miệng nói: “Tôi, tôi đã nhìn thấy con của cô. Nó ở trên chiếc xe buýt kia và bị một người phụ nữ trung niên ôm…”
“Nói vào trọng tâm đi!” Trần Ca ở điện thoại bên kia nghe mà lo lắng: “Cậu nói như vậy thì quỷ biết cậu làm cái gì chứ? Cậu phải nhấn mạnh cậu đã dốc hết toàn lực để cứu con của cô ta! Vì thế suýt chút nữa cậu đã mất cả tính mạng!”
Tiểu Cố liên tục gật đầu nhưng cậu ta căn bản không dám nhìn người phụ nữ trước mặt. Ánh mắt cậu ta nhìn về phía khác, cắn răng nói: “Tôi rất muốn cứu con của cô nhưng thiếu một chút.”
Bả vai càng ngày càng đau, Tiểu Cố cảm thấy hai vai của mình sắp bị xuyên thủng. Cậu ta thống khổ rên rỉ, đôi tay vô lực buông xuống. Chiếc áo khoác từng cho đứa trẻ mượn dùng đang rơi xuống từ khe hở ngón tay cậu ta.
Khi chiếc áo khoác sắp rơi xuống bùn dưới chân, người phụ nữ mặc áo mưa bỗng nhiên buông lỏng tay ra. Cô ta bắt lấy chiếc áo khoác của Tiểu Cố.
Đột nhiên người phụ nữ mặc áo mưa buông tay, Tiểu Cố ngã xuống mặt đất.
Sống sót qua tai nạn, cậu ta nhanh chóng bò ra phía sau. Cậu ta muốn cách xa người phụ nữ này một chút.
“Chúa ơi! Phương pháp ông chủ chỉ dạy đúng là có hiệu quả.” Thân thể Tiểu Cố run rẩy, lui mãi đến bên cạnh Hoàng Linh mới dừng lại được.
Đôi tay túm lấy áo khoác của Tiểu Cố, con quỷ mặc áo mưa màu đỏ ôm quần áo của cậu ta vào trong ngực như ôm một đứa trẻ vậy. Sau khi nhìn thấy cảnh này, lông tơ của Cố Phi Vũ đều dựng ngược cả lên.
“Tiểu Cố? Còn sống không?”
“Ông chủ, hình như cô ta đã buông tha em rồi!” Tiểu Cố bò dậy khỏi vũng bùn, hai chân run rẩy: “Bây giờ em có nên chạy thẳng về nhà hay không?”
“Vậy làm sao bây giờ? Ông chủ, bây giờ em thật sự rất sợ hãi.” Tiểu Cố nhìn con quỷ mặc áo mưa màu đỏ nhẹ nhàng vuốt ve chiếc áo khoác mà mình từng mặc, da đầu tê dại.
“Đừng sợ, trước tiên cậu hãy giữ bình tĩnh.” Bên kia tai nghe dường như Trần Ca đang suy nghĩ, một lát sau anh mới nói với Tiểu Cố: “Như vậy đi, cậu đưa điện thoại cho cô ta, để tôi nói chuyện với cô ta.”
“Đưa cho cô ta?” Tiểu Cố nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Cứ làm theo lời tôi nói.”
Dưới cái nhìn kinh ngạc và chăm chú của Hoàng Linh cùng con quỷ mặc áo mưa, Tiểu Cố run rẩy bỏ dây tai nghe. Cậu ta cầm điện thoại đi đến trước người phụ nữ mặc áo mưa, tay nâng lên.
“Ông chủ của tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Mí mắt Tiểu Cố nhảy lên liên tục, cánh tay cầm điện thoại run rẩy khủng khiếp.
Động tác trong tay người phụ nữ mặc áo mưa dừng lại. Cô ta nghiêng đầu nhìn Tiểu Cố. Đôi môi nứt toác còn chưa khép lại, sợi tơ và tóc trộn lẫn với nhau.
“Ông chủ của tôi nói anh ấy, anh ấy muốn nói chuyện với cô.”
Đôi tay người phụ nữ mặc áo mưa ôm quần áo, đứng thờ ơ tại chỗ.
Tiểu Cố hít một hơi thật sâu rồi bước đi về phía trước, lấy hết dũng khí đặt chiếc điện thoại ở bên tai người phụ nữ mặc áo mưa: “Ông chủ, tôi đã mở loa ngoài, anh nói đi.”
Điện thoại của cậu ta truyền ra tiếng khóc của một đứa trẻ, nhưng mà rất nhanh đã khôi phục bình thường. Ngay sau đó lại truyền ra giọng nói của Trần Ca.
“Tôi là Hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ - Trần Ca.”
“Đứa con mà cô mất đi, tôi sẽ giúp cô tìm được! Nếu trong vòng một tuần mà tôi không làm được, cô có thể đến đây lấy đi tính mạng của tôi bất cứ lúc nào.”
“Đổi lại, tôi có một yêu cầu đối với cô. Thả nhân viên của tôi ra.”