Mùi hôi thối trong hành lang càng ngày càng nồng, ba sinh viên pháp y đứng chen chúc với nhau, toàn bộ sự chú ý của bọn họ đều đặt ở trên con rối đứng giữa hành lang nên không nghe thấy tiếng kêu lạ phát ra ở phía sau.
“Hay là chúng ta lui về phòng lúc nãy trước đã?” Đề nghị của Dương Thần tương đối bảo thủ, cậu ta cũng không biết tại sao mình lại sợ một con rối như vậy.
“Dù sao thì chúng ta cũng từ bỏ thử thách rồi, không cần cố gắng làm gì nữa.” Vương Diễm tựa như vò mẻ không sợ nứt: “Cứ tìm camera giám sát, xong gọi nhân viên dẫn chúng ta ra ngoài là được.”
“Lúc mới vào tôi cũng nhìn qua rồi, hình như trong cảnh tượng ẩn này chưa lắp camera giám sát.” Lý Tuyết nhìn con rối đang đứng giữa hành lang ở phía xa, nhỏ giọng nói.
“Tiểu Tuyết, sao chuyện quan trọng như không có camera giám sát, cậu lại không nói cho chúng tôi biết?” Lúc trước Vương Diễm có thể giữ được bình tĩnh, một nguyên nhân rất lớn là do cậu ta biết rõ khi du khách tham quan nhà ma, nếu muốn từ bỏ thì chỉ cần nói vào camera giám sát, hoặc làm một động tác đặc biệt nào đó là sẽ có nhân viên đến dẫn du khách ra ngoài.
Bởi vì có thể thoát ra bất cứ lúc nào, cho nên cậu ta mới không thấy sợ hãi.
“Cậu có hỏi đâu.” Lý Tuyết liếc nhìn Vương Diễm: “Yên tâm đi, nhà ma chuyên nghiệp giống như của ông chủ Trần này chắc chắn sẽ lắp camera giám sát, nhưng có lẽ nó là loại máy siêu nhỏ không dễ phát hiện, để không làm hỏng bầu không khí.”
“Bây giờ còn quan tâm đến vấn đề có phá hỏng không khí nữa sao?” Vương Diễm đứng sát Dương Thần: “Con rối này không hiểu sao lại xuất hiện ở giữa hành lang, chắc chắn là nó đi theo chúng ta!”
“Hơi kỳ lạ.” Dương Thần cau mày, mùi trong nhà ma càng ngày càng nồng, trong lòng cậu ta cũng cảm thấy ngày càng lo lắng: “Căn cứ theo miêu tả trong quyển sổ thì có thể thấy được, cậu bé bị cha ngược đãi là một người mập, nhưng mà người thắt cổ trong phòng thứ nhất lại rất gầy.”
“Đến lúc nào rồi, cậu còn phân tích làm gì nữa!” Vương Diễm là người nóng tính, cậu ta lẩm bẩm giục không ngừng: “Hay là ba người chúng ta cùng nhau lao ra ngoài, con rối chỉ có hai cánh tay, chắc chắn không ngăn được.”
“Cậu đừng ầm ĩ nữa.” Dương Thần hất tay Vương Diễm ra: “Cậu bé bị ngược đãi là một người béo, hình thể không giống con rối kia, điều này nói rõ trong cảnh tượng ẩn này còn một chủ đề khác! Có lẽ toàn bộ cảnh tượng được xây dựng trên hai chuyện cũ!”
“Hai chuyện? Điều đó có nghĩa là vẫn còn một con quái vật nữa chưa từng xuất hiện đúng không?” Lý Tuyết rất nhanh đã hiểu rõ ý của Dương Thần, cô nhìn về phía sau như có điều suy nghĩ.
Khi ánh mắt của cô di chuyển đến phòng ngủ cách bọn họ không xa thì đôi mắt của cô từ từ mở to, sắc mặt trở nên trắng bệch trong nháy mắt.
“Tiểu Tuyết? Cậu làm sao vậy?”
Lý Tuyết giống như bị mất năng lực nói chuyện trong thời gian ngắn, một luồng không khí mắc kẹt trong cổ họng cô, qua một hai giây mới được giải phóng hoàn toàn.
“Ở phía sau!”
Dương Thần cùng Vương Diễm đồng thời quay đầu lại, thi thể bị bọc màng bọc thực phẩm đang đứng ở cửa phòng ngủ, cơ thể nó vặn vẹo biến dạng, giống như muốn thoát khỏi màng bọc thực phẩm.
Càng kinh khủng hơn là, phía sau thi thể có một làn khói đen bốc mùi hôi thối, cuối cùng sương mù biến thành một cái bóng giống như viên thịt!
“Mẹ nó, cái này... là cái gì?”
Vương Diễm núp phía cuối đội, là người đứng gần với thi thể màng bọc thực phẩm nhất, ngay khi cậu ta quay đầu lại, mặt cậu ta gần như chỉ cách mặt của thi thể có nửa bước chân.
Cậu ta vốn không nghĩ tới phía sau sẽ có một vật như vậy, đầu cũng không kịp quay lại, tay chân đã đưa về phía trước, sau khi chạy xa hơn một mét mới bắt đầu hô to.
“Chạy mau!”
Dương Thần cùng Lý Tuyết cũng từ từ tỉnh táo lại trong sự khiếp sợ, chạy theo sát Vương Diễm, không buồn quan tâm đến cái gì nữa.
Bọn họ điên cuồng chạy trốn, nhưng mà chuyện khiến cho bọn họ càng tuyệt vọng hơn vẫn còn ở phía sau.
Con rối treo cổ đứng chắn ở phía bên kia hành lang bỗng nhiên ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt đỏ như máu, trên mặt còn có vài vệt máu.
Nó nhảy với tốc độ nhanh hơn ba sinh viên pháp y kia rất nhiều, hai chân nhún vài cái đã đến gần ba sinh viên kia rồi!
“Trời ạ!”
Vương Diễm là người vừa đứng cuối đội, giờ đã chạy đến đầu đội, cậu ta nhìn con rối quỷ treo cổ đang lao thẳng về phía mình, cả khuôn mặt đều trở nên xanh lét!
Sau có hổ, trước có sói, cậu ta sợ muốn chết nhưng cũng không dám dừng bước.
Vương Diễm cảm giác như can đảm của cả đời mình đều được sử dụng vào lúc này, cậu ta nhắm hai mắt, cắn chặt răng, dùng đầu đụng mạnh!
“Bịch!”
Con rối đang nhảy bị đập vào góc tường, đầu Vương Diễm đau đến mức kêu to lên, nhưng vẫn phải ôm đầu tiếp tục chạy vội.
Có cậu ta mở đường, Dương Thần và Lý Tuyết ở phía sau cũng thuận lợi chạy qua con rối, chẳng qua là có một chi tiết nho nhỏ ở phía sau mà hai sinh viên đó không phát hiện ra.
Sau khi con rối ngã sấp xuống, khóe miệng nứt ra, cười vô cùng kỳ lạ, sợi dây trên cổ nó vươn về phía mắt cá chân Lý Tuyết.
Khi sắp quấn đến chân Lý Tuyết, hình như con rối nhớ đến một đoạn trí nhớ đáng sợ, lại thu dây thừng lại.
“Chúng nó vẫn đang đuổi theo!”
Ba người tạo ra tiếng động quá lớn, toàn bộ du khách trong cảnh tượng đều có thể nghe thấy âm thanh một cách rõ ràng.
Ba người họ lao ra khỏi cảnh tượng Trường Dân Lập Tây Thành, sợ hãi, bị kích thích, vận động mạnh mẽ, ba sinh viên pháp y cảm thấy như họ vừa mới dạo qua một vòng địa ngục.
“Tôi chạy không nổi nữa rồi.”
Thể lực Lý Tuyết cũng không quá tốt, sắc mặt cô trắng bệch, há miệng thở gấp, trên trán đều là mồ hôi lạnh.
“Nghỉ một lát đi, chúng, chúng ta đều nghỉ một lát đi.” Dương Thần cũng chạy đến thở không ra hơi, cậu ta đỡ Lý Tuyết đi đến cửa ra vào của cảnh tượng Trường Dân Lập Tây Thành, lại vội vàng kiểm tra tình huống của Vương Diễm.
Ban nãy khi chạy trối chết, Dương Thần nhìn thấy rõ Vương Diễm dùng đầu đụng con rối ngã lăn quay.
“Vương Diễm, không sao chứ?”
Vương Diễm, người luôn tuỳ tiện cẩu thả, nói năng hung hăng, cho dù rất kinh hoàng, rất sợ hãi cũng sẽ không thừa nhận điều đó. Lúc này cậu ta đang ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu, cắn chặt hàm răng, cố nén không cho nước mắt chảy ra.
“Vương Diễm! Cậu đừng làm tôi sợ chứ!”
“Lão Dương, tôi cảm giác mình không ổn chút nào.” Vương Diễm ôm đầu, người có tính khí nóng nảy như cậu ta mà giờ này cũng bật khóc nức nở: “Con rối đó thật cứng, thật đáng sợ, tôi không chơi nữa đâu, hãy gọi cảnh sát đi.”
“Không chơi, không chơi nữa, bây giờ chúng ta lập tức đi ra ngoài.” Chính Dương Thần cũng bị dọa phát sợ, cậu ta muốn đỡ Vương Diễm đứng dậy, nhưng thử vài lần cũng không nâng được, cơ thể Vương Diễm không còn chút sức lực nào, tay chân đều mềm nhũn.
“Tìm camera giám sát để nhân viên nhà ma đến cứu chúng ta đi, cuối cùng tôi cũng hiểu được ý tưởng của nhà ma này rồi, họ để tất cả thứ kinh khủng ở phía sau, những cảnh tượng kinh dị ở phía trước này chỉ khiến cho chúng ta lơ là bất cẩn thôi.” Lý Tuyết đã từ bỏ đấu tranh, cô không dám đứng ở bên ngoài cảnh tượng ẩn này một mình, thở hổn hển đi đến bên hai người bạn học nam: “Với tình trạng hiện tại của chúng ta, muốn đi ra ngoài một cách bình thường có lẽ là không có khả năng.”
“Tôi nhớ ở mỗi ngã ba đều có một camera giám sát, mấy cậu chờ ở đây, để tôi đi cầu cứu.”
Dương Thần đang chuẩn bị rời khỏi, Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh cũng đã đi đến đây.
Hình như hai người này đã nhận ra cái gì đó, không thèm nhìn ba sinh viên pháp y một cái, chỉ nhìn chằm chằm vào lối vào của cảnh tượng Trường Dân Lập Tây Thành.