Giọng Trần Ca bình tĩnh. Anh rất nghiêm túc dò hỏi đối phương.
“Mày đã quên hết tất cả rồi sao? Để tao nhắc lại cho mày nhớ một chút.” Đứa trẻ với khuôn mặt không rõ ràng vươn đôi tay của mình, nó tự bóp chặt lấy cổ mình: “Lúc đó mày lừa tao đi vào một cái đường hầm bị bỏ hoang. Mày nói mày nghe thấy nơi đó có người đang gọi tên mày nhưng chờ sau khi chúng ta cùng nhau bước vào đường hầm, mày đứng ở phía sau tao, đột nhiên bóp lấy cổ tao giống như vậy!”
Đứa trẻ vẹo đầu, đôi tay bóp cổ đến biến dạng. Mặt nó dần dần sưng to lên, trên trán hiện ra từng đoạn mạch máu màu xanh lá: “Nhớ ra chưa? Lúc đó ngón tay mày từ từ chạm vào làn da của tao, không ngừng dùng sức…”
Giọng nói của đứa trẻ vang vọng bên tai Trần Ca. Trong đầu anh hiện lên một vài hình ảnh rời rạc, cảnh tượng trước mắt dường như thật sự đã từng xuất hiện.
Thứ càng làm cho Trần Ca cảm thấy kỳ quái chính là khi anh nhìn thấy cảnh cổ đứa trẻ bị bóp chặt, thân thể anh sinh ra một cảm giác quen thuộc theo bản năng, giống như hung thủ thật sự là anh.
“Tôi đã từng giết người?” Nước mưa làm ướt tóc, Trần Ca lắc lắc đầu. Anh nhớ đến một chuyện khác.
Lúc trước khi anh làm nhiệm vụ mức khó ác mộng thứ tư ở chỗ sâu trong đường hầm, anh đã từng nhìn thấy mình đi cùng với một người lớn bước vào giữa đường hầm.
Hình ảnh trước mặt anh quả thật rất quen thuộc, chẳng qua khác với lời nói của đứa trẻ đó, người bị hại lúc ấy chính là anh. Lúc ấy anh không giết người mà là có người muốn giết anh!
Nếu không phải lúc trước đã làm nhiệm vụ mức khó ác mộng kia, không nhìn thấy cảnh ở chỗ sâu trong đường hầm kia, bây giờ dù Trần Ca không tin chính mình là hung thủ giết người thì chỉ sợ trong lòng cũng sẽ dao động.
“Có lẽ hắn ta chính là hung thủ lúc trước, nếu không thì không có khả năng biết được những việc này.” Trần Ca lẩm bẩm nói một mình. Anh đi đến phía đứa trẻ kia đang đứng, muốn kéo gần khoảng cách.
Phát hiện Trần Ca vẫn duy trì bình tĩnh như cũ, đứa trẻ kia buông lỏng đôi tay ra, gục đầu vào vai: “Xem ra mày vẫn thật sự không nhớ rõ?”
Nước mưa cọ rửa khuôn mặt của đứa bé trai kia, dần dần trở nên rõ ràng hơn. Biểu cảm của nó vô cùng quỷ dị, nhìn Trần Ca giống như đang nhìn mình trong gương vậy: “Là mày giết tao, là chính tay mày giết tao. Tao sẽ mãi không quên cái loại cảm giác này, rất nhanh thôi mày cũng sẽ được trải nghiệm.”
Đứa trẻ lui về phía sau, bóng người phía sau nó nhét đứa trẻ vào thân thể mình một lần nữa, an tĩnh đứng tại chỗ.
Lúc này khoảng cách giữa Trần Ca và cái bóng người kia không đến mười mét. Khi Trần Ca chuẩn bị tới gần hơn một chút, một đôi tay trắng bệch nhẹ nhàng đặt trên vai anh.
Máy cát-sét mini phát ra tiếng dòng điện rè rè, Hứa Âm áo đỏ không biết từ khi nào xuất hiện bên cạnh Trần Ca. Anh ta nhẹ nhàng lắc đầu, ngăn cản Trần Ca bước tiếp về phía trước.
“Hắn ta rất nguy hiểm sao?” Trần Ca còn có thứ khác để dựa vào, khi anh nâng chân lên, đùi bị người khác ôm chặt. Anh cúi đầu nhìn xuống, thấy một cậu bé ba bốn tuổi đang nhe răng nhếch miệng và chắn ở phía trước anh.
“Môn Nam?” Sau khi đứa nhỏ này được Trần Ca mang ra khỏi Khu Nội Trú Số Ba còn chưa kịp quay trở về, hoặc nói đúng hơn là Trần Ca lựa chọn quên đi việc này. Anh vẫn luôn đặt Môn Nam ở trong quyển truyện tranh.
“Hai vị áo đỏ đồng thời ngăn cản? Bóng người này trông không giống áo đỏ, hình như chỉ là một cái bóng thôi mà?”
Trần Ca dừng lại, anh không tiếp tục đi về phía trước.
Một lát sau, xung quanh bóng người bắt đầu xuất hiện một đống dấu chân của đám trẻ con. Tiếng cười và tiếng khóc của bọn nhỏ dần dần biến mất, thân thể bóng người cũng dần dần ngưng đọng lại.
Sau khi tiếng khóc của đứa trẻ cuối cùng biến mất, bóng người yên lặng chăm chú nhìn Trần Ca một cái. Hắn ta có hình thể, chiều cao hoàn toàn giống Trần Ca, giống như hắn ta chính là cái bóng của Trần Ca vậy.
“Là mày giết tao.”
Thân thể là một người trưởng thành nhưng âm thanh trong miệng cái bóng màu đen lại là giọng nói của trẻ con, âm trầm, lạnh băng, tràn ngập ác ý.
Sau khi hắn ta nói câu cuối cùng đó xong, ánh mắt nhìn qua Trần Ca. Hắn ta nhìn về phía sau Trần Ca rồi xoay người biến mất ở giữa màn mưa to.
“Thế đã đi rồi sao?” Ánh mắt Trần Ca nhìn theo bóng đen vừa rồi. Khi ánh sáng điện thoại chiếu xuống, có thể mơ hồ nhìn thấy cái bóng của anh biến thành hình dạng của một người phụ nữ.
“Hắn ta đang kiêng dè Trương Nhã? Không giống lắm, hình như hắn ta đang kiêng kị thứ khác.” Âm thanh giọt mưa bên tai dần dần to lên, tất cả mọi thứ đã trở lại bình thường. Mưa to tùy ý quét thổi mọi thứ, bóng đen kia đã sớm biến mất không thấy.
“Hai vị áo đỏ ngăn cản, Trương Nhã cũng cảm nhận được uy hiếp. Thứ kia rốt cuộc là cái gì?” Trước kia khái niệm của Trần Ca về ma quỷ chỉ có hai cái. Nhìn thấy kẻ mặc áo đỏ thì chạy, không phải áo đỏ thì đuổi theo. Bây giờ anh gặp loại ma quỷ thứ ba, một cái bóng tuyên bố là đã bị Trần Ca giết chết.
“Con quỷ này có điểm đặc biệt, mỗi năm vùng ngoại ô phía đông mất tích nhiều người như vậy chắc chắn đều liên quan đến hắn ta. Chuyện lạ khủng bố nhất mà tài xế vừa rồi kể chắc hẳn chính là nó.”
Bóng người đã rời đi, Trần Ca không chậm trễ nữa, gọi điện thoại cho Tiểu Cố. Anh chạy như bay về nhà máy nước: “Tiểu Cố, tôi đã đến rồi, hai người đang ở đâu?”
“Anh đã đến rồi sao?” Giọng nói của Tiểu Cố rất là kinh ngạc: “Mới vừa rồi người đàn ông đứng ở cửa nhà máy nước không nhúc nhích chính là anh sao?”
“Vô nghĩa, hai người đang ở đâu?”
“Bọn em lập tức đến đó đây!”
Cúp điện thoại, Tiểu Cố và một người phụ nữ toàn thân ướt đẫm chạy ra từ bụi cây bên cạnh nhà máy nước: “Ông chủ!”
Tiểu Cố cao hứng và phấn chấn nhưng người phụ nữ kia lại không muốn đến đây.
Cô đứng nhìn từ xa giữa trời mưa to, thấy Trần Ca mặc áo mưa, kéo cây búa nát sọ, trong lòng hơi bất an.
Vùng dã ngoại hoang vu, mưa to tầm tã, cả người cô ướt đẫm. Đôi tay cô để ở trước ngực, thân thể cô ngăn không được run rẩy.
“Sao lại còn có một người phụ nữ?”
“Cô ấy cũng là hành khách trên chiếc xe kia.” Tiểu Cố nói sơ qua cho Trần Ca biết về một ít tình huống của Hoàng Linh.
“Chiếc xe cậu lên trừ cậu còn có người sống khác sao?”
“Không chỉ có tôi và chị Hoàng Linh, ở cuối xe còn có một học sinh. Ở trên xe cậu ấy cũng đã giúp đỡ tôi, không giống như là người xấu.” Tiểu Cố hơi hối hận: “Khi tôi xuống xe, khoảng cách với cậu ấy quá xa, nếu không tôi đã mang theo cậu ấy xuống xe cùng tôi rồi.”
“Giúp cậu không nhất định là con người, hại cậu cũng không nhất định toàn là quỷ.” Trần Ca nhìn chằm chằm Hoàng Linh thật lâu, sau đó vẫy vẫy tay: “Xe taxi ở bên ngoài, đi cùng với nhau nào.”
Đi đến ven đường, Trần Ca phát hiện cửa sổ ngoài xe toàn dấu tay bùn của trẻ em, mà người tài xế đáng thương kia đã té xỉu ở chỗ lái xe rồi.
“Đừng hoảng hốt, hô hấp của anh ta vẫn còn. Chắc hẳn là anh ta bị dọa đến hôn mê.” Sau khi đưa tài xế ra phía sau, anh kéo cây búa của bác sĩ nát sọ đứng trầm tư ở bên ngoài cửa xe. Sau một lúc lâu, anh xoay người nhìn về phía Tiểu Cố và Hoàng Linh.
“Hai người ai biết lái xe?”
Tiểu Cố lắc lắc đầu: “Đại ca, anh không biết lái xe à? Em nhớ lần trước anh còn lấy xe vận tải chạy về khu vui chơi.”
“Tôi biết lái.” Trần Ca dừng một lúc: “Nhưng tôi không có bằng lái, xe taxi có có trang bị máy ghi âm và camera hành trình. Trong trường hợp tài xế báo cảnh sát, về sau lúc cảnh sát dò hỏi thì sẽ rất phiền toái.”
“Vậy... nếu không thì để tôi lái xe đi?” Hoàng Linh đi đến bên cạnh Trần Ca và Tiểu Cố, sắc mặt do dự: “Tôi sẽ đưa các cậu đến nơi cần đến nhưng mà trước đó có thể đi đến nhà tôi một chuyến được hay không? Tôi hơi lo lắng cho chồng tôi.”