Phòng bếp không lớn, dễ thấy nhất là cái tủ chén, trên đó bày đủ thứ đồ ngon, nhưng những thứ đó đều được bọc trong màng bọc thực phẩm, phần lớn đã bị hỏng.
“Đã có tủ lạnh thì tại sao phải dùng tủ chén để đựng thức ăn?”
Tình hình nguy cấp, người đàn ông say không còn thời gian để nghĩ đến những vấn đề này. Anh ta vội vàng chạy tới bên cạnh bếp ga, nhìn chiếc quạt thông gió được lắp trên tường.
“Lối ra này...”
Không biết là do đối phương cố tình thiết kế hay do thói quen của gia đình này khá đặc biệt mà quạt thông gió được lắp trong bếp lớn hơn quạt thông thường, lỗ thông hơi đó có thể để một đứa trẻ bò ra vào.
“Phòng bếp không có cửa sổ nên lắp quạt thông gió công suất lớn?” Người đàn ông say rượu bước lên ghế, thô bạo tháo quạt thông gió ra, nhìn cửa thông gió, vẻ mặt không ngừng thay đổi.
Lối thoát này quá nhỏ đối với một người lớn, một khi bị kẹt thì hậu quả sẽ khó mà lường được.
“Làm sao bây giờ?” Khi người đàn ông say rượu đang do dự thì nhìn thấy con dao chặt xương đặt trên thớt, trên lưỡi dao vẫn còn dính xương vụn và tơ máu.
Anh ta nhìn lên cửa thông gió, lại nhìn xuống dao chặt xương, trong lòng người đàn ông say hiện lên một suy nghĩ rất lạ, như thể tất cả những chuyện này là do ai đó sắp đặt sẵn.
Cửa thông gió đối với người lớn rất hẹp, nhưng nếu bị gãy xương bả vai và vỡ xương hông sẽ có thể bò ra ngoài dễ dàng.
Người đàn ông say đưa tay cầm con dao chặt xương, tay cầm nhớp nháp khiến anh ta cảm thấy rất ghê tởm.
Nó như muốn thôi thúc anh ta, khi anh ta còn đang ngập ngừng thì tiếng cửa mở từ hành lang lại vang lên, cứ như có ai đó đang kiểm tra từ phòng này sang phòng khác.
“Đi từ đây ra, không biết sau này sẽ gặp phải thứ kinh khủng gì nữa, nếu tự chặt xương mình thì đúng là đồ ngu.” Người đàn ông say một tay nắm lấy dao chặt xương, cắn chặt môi nghĩ cách.
“Giả vờ chạy khỏi ống thông gió, sau đó trốn ở đâu đó, khi chủ nhân của căn phòng tới kiểm tra thì thuận theo mà chạy trốn.” Người đàn ông say rượu nhìn quanh, cuối cùng bước đến tủ lạnh.
Phòng bếp này không lớn lắm, nhưng nó lại có một cái tủ lạnh hai ngăn rất lớn.
Người đàn ông say rượu mở ngăn trên của tủ lạnh ra, trong đó chứa đầy chất khử mùi và xịt phòng, một số loại chưa mở và một số đã sử dụng.
“Nhiều quá thì phải?” Đây là lần đầu tiên anh ta thấy ai đó dùng tủ lạnh để đựng chất khử mùi.
Anh ta cúi xuống mở ngăn dưới của tủ lạnh, bên trong có vài túi ni lông đen.
“Không phải là thi thể chứ?” Người đàn ông say cũng hết cách, trong bếp chỉ có tủ lạnh mới có thể giấu người được.
Anh ta lấy chiếc túi màu đen ra và nhét vào ngăn trên của tủ lạnh. Trong quá trình cầm lên, một chiếc túi bị hở ra và đầu một con chó rơi ra ngoài.
“Thịt chó ở trong à?” Để tránh bị lộ, người đàn ông say rượu nhặt cái đầu chó dưới đất lên, nhưng khi nhét đầu chó vào ngăn trên của tủ lạnh, anh ta vô tình nhìn thấy mặt con chó đó.
Hai tròng mắt hiện lên vẻ sợ hãi, anh ta càng nhìn càng cảm thấy mặt con chó này rất giống người. Anh ta không nói rõ được nguyên nhân, chỉ cảm thấy đây không phải đầu chó, mà là một cái mặt người bị đông cứng.
“Thật là quái đản!” Người đàn ông say rượu không dám nhìn cái đầu chó, bèn nhét tất cả túi đen vào ngăn trên của tủ lạnh.
Cạch!
Anh ta vừa làm xong, khóa cửa bếp đã bị vặn ra. Bên kia thử vài lần thấy không mở được, bèn bắt đầu dùng sức nhiều hơn.
Cánh cửa rung chuyển, chiếc bàn phía sau cũng rung theo.
“Bị phát hiện rồi!” Người đàn ông say rượu đặt cái ghế ngay dưới cửa thông gió, sau đó vác dao chui vào ngăn dưới của tủ lạnh, rồi đóng cửa tủ lạnh lại.
Cánh cửa gỗ của phòng bếp bị đập liên tiếp mấy lần vẫn không mở ra, dường như con quái vật bên ngoài cũng chịu thua.
Tiếng bước chân xa dần, cả căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Người đàn ông say bị lạnh đến nỗi run lên, anh ta không dám ra tay, lo lắng đây là cái bẫy đối phương giăng ra.
Khoảng nửa phút sau, tiếng bước chân lại xuất hiện, tiếp theo là tiếng chìa khóa cắm vào lỗ khóa.
Cửa bếp bị khóa trái được mở ra, bàn ăn bị đẩy sang một bên.
“Nó vào trong rồi!”
Người đàn ông say không biết chủ nhân của căn phòng trông như thế nào, anh ta chỉ mới nhớ đến những bức ảnh do người kia chụp là đã thấy đáng sợ rồi.
Trong bếp vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó cái ghế bị đẩy xuống, dường như chủ nhân căn nhà đang kiểm tra.
“Mong là qua mắt được hắn ta...” Cách nghĩ của người đàn ông say rượu rất tốt, nhưng khi ý tưởng này vừa nổi lên trong lòng, bên tai anh ta vang lên tiếng mở cửa tủ lạnh.
Cánh cửa ở ngăn trên của tủ lạnh được mở ra, một số lượng lớn túi đen bị anh ta nhét lung tung trong đó đồng loạt lăn xuống.
Khuôn mặt của người đàn ông say rượu ngay lập tức tái mét, anh ta biết mình đã bị phát hiện!
“Mau rời khỏi đây!”
Có lẽ do con dao chặt xương đã cho anh ta dũng khí, người đàn ông say rượu phá tung cửa tủ lạnh.
Một đống thịt chó xuất hiện trước mắt, cái đầu của con chó với nét mặt giống như người sống được đặt trước mặt người đàn ông say.
Ngay cả khi đã chuẩn bị tâm lý, người đàn ông say vẫn phải sửng sốt khi nhìn thấy thứ này.
Anh ta di chuyển tầm mắt, nhìn sang bên cạnh đầu chó. Ở giữa một đống thịt chó có một người không nhìn ra tuổi tác.
Hắn ta mặc đồ da chó, biểu cảm trên khuôn mặt khiến người đàn ông say rượu cảm thấy quen thuộc.
“Khuôn mặt này trông giống con chó biết cười trong tấm ảnh!” Anh ta lạnh cả người, dùng hết sức chui ra khỏi ngăn dưới tủ lạnh, bỏ trốn không nói một lời.
“Biểu cảm của con chó chết trông giống người, người sống lại có khuôn mặt tươi cười của con chó trong bức ảnh.” Câu này hiện lên trong đầu người đàn ông say. Nếu không được tận mắt chứng kiến thì có đánh chết anh ta cũng sẽ không tin: “Là con chó đã chết chiếm xác người sống sao? Hay là chó và người hoán đổi thân xác cho nhau? Hay là một lời nguyền rủa? Lời nguyền của một con chó biết cười? ”
Người đàn ông say không biết mình đang nghĩ gì, anh ta chạy về căn phòng mình bước vào đầu tiên.
Trước những thứ đáng sợ hơn, thứ đáng sợ trước đây dường như không còn đáng sợ nữa. Người say rượu chạy vào trong phòng, lúc rẽ sang hướng khác, anh ta có nhìn thoáng qua phía sau.
Tứ chi của quái nhân đó chấm đất, đuổi theo như một con chó điên.
Da mặt hắn ta nhăn lại với nhau, lộ ra nụ cười giống hệt con chó trong ảnh.
Người đàn ông say rượu vung tay đóng cửa phòng, sau đó nhảy khỏi cửa sổ chạy ra khỏi tòa nhà hai tầng mà không dám ngoảnh đầu lại.
Hình như là vì quá sợ hãi, người đàn ông say rượu chạy ra khỏi tòa nhà xong vẫn không dừng lại, tiếp tục chạy dọc con đường hơn mười mấy mét, sau khi chắc chắn rằng không có ai đuổi theo mới dừng lại.
“Đó là những loại quái vật gì? Sao cứ có cảm giác căn nhà nào cũng giấu quái vật vậy?”
Sương mù máu bao phủ, người đàn ông say rượu đứng ở ngã tư đường, anh ta nhìn xung quanh và đột nhiên phát hiện ra chiếc xe buýt đang đậu giữa đường đã biến mất.
“Có phải là mình đã chạy sai hướng không? Xe ở ngã tư trước đó ư?" Người đàn ông say rượu đứng bên lề đường, không dám đến quá gần những tòa nhà đó: “So với các tòa nhà, trên đường vẫn an toàn hơn. Mình sẽ đi dọc theo con đường trước, vừa đi vừa đánh dấu, xe buýt hẳn là ở gần đây.”
Người đàn ông say rượu cúi xuống đi dọc theo con đường, còn chưa đi được bao xa thì bỗng thấy phía trước không xa có một người đang vẫy tay với mình.
Tầm nhìn trong màn sương máu rất thấp, anh ta chỉ có thể nhìn thấy một đường viền mơ hồ.