“Tiểu Lan? Nói chuyện đi! Bên em làm sao vậy?” Chị Miêu cầm di động kêu to nhưng bên kia không có ai trả lời, chỉ có âm thanh hỗn loạn không ngừng truyền ra.
“Lão Chu! Mau đến cứu tôi!” Tiểu Lan nói xong những lời này, điện thoại đã bị cắt đứt.
Chị Miêu mờ mịt buông điện thoại xuống: “Tiểu Lan nói thẳng Bạch Thu Lâm là người điên? Năm người bọn họ ở bên nhau, Hoàng Tinh đã xảy ra chuyện. Bây giờ Tiểu Lan cũng không có tin tức, rốt cuộc bên bọn họ đã xảy ra chuyện gì?”
“Không phải đến cuối cùng Tiểu Lan kêu lão Chu đi cứu cô ấy sao? Xem ra hai vợ chồng lão Chu chắc hẳn cũng là người bị hại. Chúng ta đi qua tìm lão Chu hỏi một chút, may ra có thể biết được đáp án.” Mã Thiên đưa ra kiến nghị: “Nhưng mà chúng ta phải mau lên, nhanh chân tìm được vợ chồng lão Chu trước khi Bạch Thu Lâm ra tay với bọn họ.”
“Tôi không quan tâm đến sự sống chết của lão Chu và vợ của anh ta, cũng không cần biết hai đồng đội kia của các người có xảy ra chuyện hay không. Tôi là người trả tiền, các người phải giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ trước.” Người mở miệng nói chuyện chính là anh Vương. Anh ta cầm điện thoại, làm lơ quy tắc ở ngôi nhà ma, vẫn luôn quay phim lại.
“Anh, cái con người này…”
Mã Thiên đang muốn nói cái gì đó thì bị chị Miêu ngăn lại: “Anh Vương, tình hình bây giờ có biến. Hình như có khách tham quan giả trang thành diễn viên ngôi nhà ma, cần phải làm rõ chuyện này mới được.”
“Đi chơi ở nhà ma thì có thể có nguy hiểm gì?” Anh Vương cầm điện thoại, quay lại tất cả cảnh tượng bên trong ngôi nhà ma.
Chị Miêu tự biết không thể khuyên bảo anh Vương được: “Nếu không anh cứ chờ ở đây trước nhé? Bọn tôi đi một chút sẽ về.”
“Trước khi vào ngôi nhà ma các người còn nổ với tôi, nói vào ngôi nhà ma như về nhà của mình thôi. Giờ mới đi dạo được một nửa, các người đã hoảng loạn như thế này?” Hình như thân phận của anh Vương hơi đặc thù.
Chị Miêu không dám cãi lại, chỉ có thể gật đầu bảo phải: “Việc này là lỗi của bọn tôi. Anh Vương, anh chỉ cần cho bọn tôi ba phút thôi. Nếu như không tìm được Hoàng Tinh và Tiểu Lan, bọn tôi lập tức trở về.”
“Được rồi, tôi sẽ đi cùng hai người.” Anh Vương xoay người, kiểm tra đoạn phim vừa mới quay.
“Cảm ơn anh Vương.” Chị Miêu túm Mã Thiên đi ra khỏi cửa: “Bọn tôi ở bên ngoài chờ anh.”
Vừa ra khỏi cửa, Mã Thiên không thể tiếp tục đề nén lửa giận được nữa: “Lão Vương này toàn sai bảo chúng ta cứ như chúng ta là bảo vệ ấy.”
“Cứ an tâm làm chân chạy là được.” Chị Miêu khẽ nắm lấy tay Mã Thiên: “Bớt giận đi.”
“Chị Miêu, thật ra tôi rất tò mò, rốt cuộc người này có thân phận gì? Chúng ta lấy tiền làm việc, sao phải khom lưng uốn gối, có ai nợ anh ta cái gì đâu chứ.”
“Anh Vương là một trong những người quản lý cấp cao tại khu vui chơi Tương Lai Ảo, có nhiều mối quan hệ rộng rãi trong giới. Chúng ta không cần phải đắc tội với người như vậy.” Chị Miêu buông tay Mã Thiên ra, nhìn vào bên trong phòng.
“Anh ta là quản lý cấp cao của khu vui chơi Tương Lai Ảo, sao lại tự chạy đến ngôi nhà ma tại khu vui chơi Thế Kỷ Mới để điều tra làm gì?” Mã Thiên rất khó hiểu, cảm thấy loại hành vi này không thể hiểu được.
“Đây là chuyện giữa hai công viên giải trí siêu lớn của bọn họ. Chúng ta không cần mù quáng xen vào.”
Lúc anh Vương ra ngoài đã cất điện thoại đi: “Đi thôi.”
Ba người chạy đến giữa thôn. Đây là chỗ bọn họ và Hoàng Tinh tách ra.
“Nhà cửa nhiều như vậy, tìm như thế nào đây?”
“Trong điện thoại Tiểu Lan có nói là bên ngoài căn phòng cô ấy xảy ra chuyện có một cỗ kiệu. Chúng ta đi dọc theo hướng bọn họ rời đi rồi từ từ điều tra.”
Ba người đang muốn đi về bên kia, nơi xa đường phố đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.
Một nam một nữ vẻ mặt hoảng sợ, chạy như điên đến đây.
“Lão Chu?” Mã Thiên lập tức nhận ra được gì đó nên chạy vội qua đón. Cậu ta còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy tiếng lão Chu nôn nóng kêu.
“Mau đi cứu, cứu Tiểu Lan! Bạch Thu Lâm kia là quái vật!”
Từ đằng xa, chị Miêu và Mã Thiên đã có thể nghe thấy sự hoảng sợ trong giọng nói của lão Chu: “Quái vật?”
Lão Chu há miệng thở hồng hộc, nắm chặt tay Đoàn Nguyệt. Trong mắt anh ta tràn đầy sợ hãi, hai lỗ tai hơi di chuyển về phía sau, tóc hơi rung rung vì e ngại.
“Hoàng Tinh muốn tìm được áo cưới trước, cậu ta đề nghị chia làm hai đội, chia ra hai hướng để tìm kiếm. Cậu ta và Bạch Thu Lâm một đội, hai người bọn tôi và Trương Lan một đội. Vừa mới tách ra không bao lâu, bọn tôi đã nghe thấy Hoàng Tinh hét thảm một tiếng!” Trong lòng lão Chu còn sợ hãi, giọng nói khẽ run rẩy.
“Chúng tôi cũng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Hoàng Tinh, anh nói tiếp đi! Sau đó xảy ra chuyện gì?” Chị Miêu thúc giục.
“Trương Lan vẫn luôn hoài nghi Bạch Thu Lâm có vấn đề, cô ấy nói trên mạng có người cảm thấy nhà ma này thật sự bị ma ám! Nếu Bạch Thu Lâm không phải diễn viên nhà ma thì chính là kẻ điên bị bệnh tâm thần, hoặc thật sự là ma quỷ!” Lão Chu hít sâu một hơi: “Ban đầu hai người bọn tôi không tin lời Trương Lan nói, nhưng sự việc xảy ra lúc sau thật sự quá quỷ dị.”
“Anh mau nói đi!”
“Khi ba người bọn tôi chạy đến, vừa lúc nhìn thấy Bạch Thu Lâm đi ra từ một căn nhà cũ. Lúc ấy Tiểu Lan và anh ta đã cãi nhau.” Lão Chu vươn tay trái của mình ra: “Chắc hẳn mọi người đều nhớ rõ chi tiết Bạch Thu Lâm luôn đút tay trái vào trong túi phải không?”
“Ban đầu Tiểu Lan cho rằng anh ta là nhân viên của ngôi nhà ma. Cô ấy cảm thấy tay trái anh ta giấu ở trong túi, chắc chắn là đang âm thầm điều khiển cơ quan trong ngôi nhà ma. Nhưng chờ đến lúc Bạch Thu Lâm lấy tay trái ra, ba người chúng tôi đều sợ ngây người!” Cảm xúc của lão Chu phong phú dạt dào, anh ta kích động vung tay: “Bạch Thu Lâm kia vốn không có tay trái, miệng vết thương rất gọn gàng, hình như là bị người ta dùng dao chặt xuống!”
Nghe thấy lời lão Chu nói, nhóm chị Miêu đều hơi sợ hãi.
“Chuyện còn đáng sợ hơn xảy ra ở phía sau. Tôi và Đoàn Nguyệt lôi kéo Tiểu Lan muốn rời xa người này, nhưng Tiểu Lan cứ muốn vào trong nhìn một cái. Cô ấy cảm thấy chắc chắn Hoàng Tinh bị giấu trong góc nào đó.”
“Sau đó ba người đi vào?”
“Căn nhà đó rất lớn, tôi và Đoàn Nguyệt đi vào phòng ngủ bên phải, Trương Lan lo lắng an toàn của Hoàng Tinh nên một mình chạy vào phòng ngủ bên trái. Kết quả là không đến một phút, tôi đã nghe thấy tiếng cầu cứu của Trương Lan!” Vẻ mặt của lão Chu tràn ngập sự tự trách: “Tôi liều mạng chạy sang bên kia, chờ đến lúc tôi chạy đến, Trương Lan đã biến mất ở trong phòng.”
Ngón tay của anh ta khẽ run lên vì sợ hãi: “Ngay sau đó tôi và Đoàn Nguyệt thấy được chuyện kinh dị nhất. Cái người tên Bạch Thu Lâm kia cầm cánh tay trái bị đứt của mình từ trong chăn đệm ra. Khuôn mặt anh ta thay đổi, thân thể xiêu vẹo, giống như, giống như người từng gặp phải tai nạn xe cộ!”
Lão Chu nói năng hơi lộn xộn, hiển nhiên là anh ta đã chịu kích thích gì đó.
“Anh đừng hoảng loạn, cứ nói từ từ, có chúng tôi ở đây mà!” Mã Thiên muốn an ủi lão Chu.
“Quá kinh dị, thật sự quá đáng sợ.” Dường như lão Chu vẫn chưa thoát khỏi nỗi hoảng sợ vừa nãy. Bộ dáng của anh ta làm chị Miêu và Mã Thiên khẩn trương hơn.
“Năm người chúng ta đừng tách ra nữa, cùng nhau đi qua nhìn xem.” Mã Thiên là người bình tĩnh lại đầu tiên: “Lão Chu, anh đi phía trước dẫn đường đi.”
Lão Chu do dự một chút rồi gật đầu: “Tôi cũng có trách nhiệm khi không chăm sóc tốt cho cô bé Trương Lan kia, mọi người đi theo tôi.”