“Trò chơi này có tên là trò chơi bốn góc tường, vào lúc nửa đêm, bốn người chia nhau đứng ở bốn góc của một căn phòng tối đóng kín cửa, sau đó đi men theo tường theo chiều kim đồng hồ.”
“Khi một người đi đến góc tiếp theo sẽ vỗ vai người vốn đứng ở góc đó.”
“Bởi vì trong phòng chỉ có bốn góc tường, và có bốn người chơi trò chơi này nên khi một người trong lớp bắt đầu di chuyển, chắc chắn sẽ có một góc bị bỏ trống.”
“Khi đi đến góc không có ai thì ho một tiếng, sau đó tiếp tục đến góc tiếp theo.”
Trần Ca liếc nhìn năm đứa trẻ trên màn hình, và ngay lập tức nhận ra trò chơi tâm linh nổi tiếng này.
“Làm sao anh biết rõ ràng như vậy?” Thôi Danh hơi kinh ngạc, cầm lấy một cuốn nhật ký tìm thấy bên cạnh máy chiếu, trang đầu tiên của cuốn nhật ký có viết luật chơi của trò này.
“Vừa rồi tôi đang nói về phiên bản sơ cấp nhất. Nếu mọi người muốn kích thích hơn thì cũng có thể bịt kín hai mắt, mỗi khi đi đến một góc thì khẽ nói tên của mình, sau đó hỏi tên của đối phương, chơi như thế thì rất dễ khiến người thứ năm xuất hiện.” Trần Ca đưa tay mượn cuốn nhật ký, nhưng Thôi Danh vô thức tránh đi: “Làm sao vậy? Cậu không tin tôi sao? Nhà ma này đáng sợ và nguy hiểm như vậy, chỉ khi nào chúng ta đoàn kết một lòng thì mới có thể qua cửa được.”
“Không phải là em không tin anh, chỉ là anh nghĩ xem tự dưng một du khách lại thuận miệng nói ra một trò chơi kinh khủng như vậy, thế là bình thường sao?” Hình như Thôi Danh đã có một trải nghiệm bi thảm nào đó khi đến tham quan nhà ma trước đây, để lại một bóng ma tâm lý sâu sắc, vì vậy lúc nào cũng cảnh giác đối với tất cả mọi người.
“Cái này thì có gì không bình thường?” Trần Ca đút tay vào túi, chạm nhẹ vào chiếc điện thoại màu đen: “Loại trò chơi tâm linh nổi tiếng này cũng không đáng sợ lắm bởi vì có khá nhiều người chơi, cho nên không đáng sợ như vậy. Chỗ tôi còn có một số trò chơi tâm linh hiếm thấy hơn, mấy người có muốn chơi thử một chút không? Địa điểm này rất thích hợp.”
Thôi Danh nuốt nước bọt, nhìn xung quanh một chút.
Cánh cửa phòng học bị quái vật đập mạnh từ bên ngoài, mô hình thi thể treo trước bảng đen lắc lư qua lại, những con rối gỗ ngồi trên ghế có gương mặt quái đản và gớm ghiếc, chơi trò chơi tâm linh trong một môi trường như vậy có thực sự phù hợp không?
“Được rồi, không trêu cậu nữa, nếu tôi đoán không nhầm, lễ chào đón học sinh mới ở Học Viện Ác Mộng có lẽ là trò chơi này, chúng ta chỉ có thể tuân theo luật chơi thì mới thoát ra được.” Bản thân Trần Ca cũng điều hành một nhà ma, anh biết rõ những phương thức này.
“Quỷ sắp vào rồi, mấy người còn có thời gian tán gẫu sao? Cho dù phải dùng biện pháp gì, cứ làm trước rồi tính tiếp.” Lý Nguyên và Tuyết Lệ cũng bước tới, bọn họ tránh thật xa khỏi cánh cửa.
“Tôi phải đính chính lại với anh trước, hiện tại thứ đang đập cửa không phải quỷ mà là quái vật, bọn chúng là hai thứ khác hẳn nhau.” Trần Ca cầm cuốn nhật ký từ Thôi Danh và mở nó trên bục giảng, bản thân anh đang đứng trước bảng đen, mô hình thi thể đẫm máu đang đung đưa phía sau anh như một chiếc đồng hồ quả lắc xui xẻo.
“Cuốn nhật ký này không có tên, nếu nhìn vào nét chữ có lẽ là do học sinh viết. Điều đáng chú ý là nét chữ trong cuốn nhật ký này không hoàn toàn giống nhau, điều đó có nghĩa là cuốn nhật ký này có nhiều chủ nhân.” Trần Ca thuận miệng phân tích: “Theo quy tắc cơ bản thì nét chữ sẽ được thay đổi mỗi khi kết thúc một lần chơi trò chơi, liệu điều này có thể được giải thích là do sau khi những người tham gia trò chơi ghi chép lại nhật ký thì tử vong không?”
Trần Ca nói rất nhanh. Dưới sự rèn giũa của điện thoại di động màu đen, càng ở trong môi trường u ám thì anh càng bình tĩnh hơn, đầu óc cũng vận động nhanh chóng hơn.
“Kết hợp video trên màn hình và nhật ký thì tôi có thể kể lại được đại khái những gì đã xảy ra cho mấy người. Bốn học sinh mới không nghe lời giáo viên, họ đi vào trường này vào đêm khuya để chơi trò chơi bốn góc tường kia, sau đó lúc đang chơi thì lại xuất hiện thêm một người nữa, rồi sau đó cả bốn người họ đều mất tích. Và giờ chúng ta sẽ vào thế chỗ họ, tự mình trải nghiệm trò chơi này.” Trần Ca định nén thời gian tham quan kéo dài từ hai tiếng xuống còn chưa đầy nửa tiếng, anh nhẹ nhàng đẩy thi thể bên cạnh ra: “Nhường đường một chút.”
Trong khi những du khách khác vẫn tò mò xem qua cuốn nhật ký, Trần Ca đã đến đứng ở góc lớp, và anh nhanh chóng tìm thấy một chiếc vòng kéo trong góc.
Đưa tay kéo ra, bảng đen khẽ rung lên.
“Có cơ quan được lắp đặt trong này sao? Mình hiểu rồi.” Trần Ca hét lên với những du khách khác: “Bốn góc có bốn vòng kéo, chúng ta cử bốn người đứng ở bốn góc và sau đó kéo cái vòng đó cùng một lúc, có lẽ cơ quan sẽ được kích hoạt, đến lúc đó chúng ta có thể thoát ra được. ”
Trần Ca đã từng trải qua những cảnh tượng lớn hơn nên tốc độ phản ứng tư duy và năng lực ứng biến nhanh hơn nhiều so với những du khách bình thường, hơn nữa anh cũng rất giàu kinh nghiệm, gần như có thể đoán và tái hiện lại sự thật của sự việc khi chỉ nhìn thấy một chút manh mối.
Các du khách còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Trần Ca đã suy luận ra cách để phá giải trò chơi.
Vài du khách khác nửa ngờ nửa tin đứng trong góc lớp học, sau khi đồng thời kéo cái vòng ra, tấm bảng đen từ từ nâng lên, để lộ ra con đường bí mật phía sau.
Con quái vật ngoài cửa nhìn thấy du khách phát hiện ra lối đi bí mật, bắt đầu đập cửa mạnh hơn.
“Đi mau!” Lý Nguyên và Tuyết Lệ đứng ở góc tường gần bảng đen, bọn họ đã không muốn ở lại chỗ này một chút nào nên ngay khi lối đi bí mật xuất hiện, bọn họ lập tức buông tay chạy về phía bảng đen.
Nhưng ngay khi họ buông tay, chiếc bảng đen lại lập tức rơi xuống.
“Nhất định phải là bốn người đồng thời nắm lấy vòng kéo thì bảng đen mới có thể nâng lên được.” Cuối cùng Trần Ca cũng hiểu rồi. Học Viện Ác Mộng thiết kế như thế này là có lý do, mục đích cơ bản của cửa ải này không phải là để hù dọa du khách, mà chỉ là để tách các du khách ra thôi.
Cảnh tượng giống nhau, một người tham quan chắc chắn đáng sợ hơn so với mười người cùng đi tham quan nhiều.
“Chúng ta có lẽ sắp phải tách ra, bốn người ở bên ngoài kéo vòng kéo, còn những người còn lại đi vào trước.” Trần Ca nói xong, các du khách đều trố mắt nhìn nhau, không ai muốn ở lại cả.
“Hay là, ba người chúng ta ở lại đi.” Cậu nhóc mập mạp Lý Pha nói: “Nhường con gái đi trước.”
Lý Nguyên và Tuyết Lệ là người yêu và đương nhiên họ sẽ không tách rời nhau, vì vậy bốn người cuối cùng được chọn là Trần Ca và ba học sinh.
Bốn người đứng ở bốn góc đồng thời kích hoạt cơ quan, đợi đến khi Lý Nguyên và những người khác đi vào con đường bí mật thì đột nhiên xảy ra chuyện.
Ngọn đèn duy nhất trong lớp học vụt tắt, bảng đen đột ngột rơi xuống kèm theo một tiếng nổ lớn.
“Có người buông vòng kéo ra sao?” Đồng tử của anh híp lại, Trần Ca sử dụng Âm Đồng, bóng tối không ảnh hưởng quá nhiều đến anh.
Anh ngẩng đầu nhìn sang góc khác của lớp, cả ba học sinh kia đều đã buông tay.
Bọn họ đứng quay mặt vào tường, đầu cúi thấp, ngón tay gõ nhẹ vào tường.
“Ba học sinh này đều là diễn viên nhà ma sao?” Trần Ca lập tức hiểu rõ, hiện tại mình đã bị cô lập.
“Có lẽ bốn du khách đến sau đều là nhân viên của họ.” Không có tức giận, cũng không sợ hãi, Trần Ca đã từng thử những trò bẩn thỉu hơn rồi nên mấy thứ này chẳng là cái gì cả.
Sau khi suy nghĩ xong, Trần Ca quyết định mở miệng: “Làm sao vậy! Tại sao bảng đen lại rơi xuống? Mấy cậu đã buông tay ra sao? Mấy cậu vẫn còn ở đây chứ?”
Trong giọng nói của anh còn mang theo một chút sợ hãi và kinh ngạc, mang đến cho người ta cảm giác cố giả bộ bình tĩnh.
“Em là Lý Pha, em vẫn ở đây! Bây giờ nên làm gì đây? Xung quanh tối quá, em không dám nhúc nhích!" Giọng nói của Lý Pha phát ra từ góc gần bảng đen, khóe môi cậu ta nứt ra, dùng giọng điệu như sắp khóc.
Khi nói những câu này, Lý Pha nhìn về phía Trần Ca, trong mắt cậu ta đầy sự vui vẻ khi trả thù.
“Đừng sợ! Đứng im tại chỗ đi, một lát nữa tôi sẽ đến tìm cậu!" Giọng nói của Trần Ca vừa quan tâm vừa lo lắng, dường như anh đang rất lo lắng cho sự an toàn của đối phương: “Mấy cậu đừng hoảng sợ, tôi đang cố gắng nghĩ cách! Còn ai ở đây nữa không? Nói gì đó đi, cho tôi biết vị trí của các cậu!”
“Cuốn nhật ký ở chỗ của em, lúc nãy khi em xem qua nó, em có phát hiện phía dưới cùng quy tắc trò chơi có một dòng chữ: nếu không tìm được lối ra, có lẽ bạn có thể tìm được lối thoát mới thông qua trò chơi này.” Giọng của Thôi Danh truyền đến từ phía đối diện Lý Pha, hai người bọn họ đứng ở hai góc gần bảng đen.
“Xem ra nếu chúng ta muốn thoát thân thì chỉ có thể chơi trò này thôi. Tí nữa mấy cậu cứ làm theo chỉ dẫn của tôi, dù có chuyện gì xảy ra, mấy cậu nhất định phải bình tĩnh!" Lấy ơn báo oán, đến tận lúc này Trần Ca vẫn còn nhắc nhở ba học sinh đó: “Đợi lát nữa khi trò chơi thực sự bắt đầu, có thể bị thừa ra một người, đó có thể là một diễn viên trong nhà ma, tuyệt đối không được sợ hãi đâu đấy.”