Ôn Tình nhìn hai người trong nhà, cô cảm thấy rất nhức đầu.
Ở một nơi kỳ quái và đáng sợ như vậy, cả Trần Ca và ông Hoàng đều không có hành động gì khác thường, cô ta cũng không biết là do mình đã nhìn thấy bộ mặt của chung cư này cho nên cứ sợ bóng sợ gió hay là trình độ nhận thức của hai người đó đã hoàn toàn vượt quá phạm vi của một người bình thường nữa.
Do dự hồi lâu, cuối cùng Ôn Tình cũng bước vào nhà, cô không dám ngồi xuống, chỉ đứng ở phía sau Trần Ca.
Ông Hoàng thả người trên ghế sô pha, dường như ông cũng không muốn quan tâm đến Trần Ca, từ từ nhắm mắt lại, cơ thể dường như dính liền với chiếc ghế sô pha, cùng nhau lớn lên theo đúng nghĩa.
Không ai làm phiền, Trần Ca cũng nhân cơ hội hiếm có này để nhìn xung quanh.
Cách bố trí kiến trúc của căn phòng này khác với những căn phòng khác, nó nhỏ hơn nhiều so với căn phòng bình thường, nhà bếp và phòng vệ sinh thông nhau, chỉ có một phòng ngủ và phòng khách.
“So với nhà của Ôn Tình, căn phòng này ít hơn một phòng ngủ và không gian phòng bếp.”
Trần Ca nghi ngờ nguồn gốc của mùi thối đến từ căn phòng bị thiếu, anh ngồi trên ghế sô pha rất lâu, trong lúc đó anh còn bớt chút thời gian để nghiên cứu tơ máu trên ghế sô pha.
Nói cũng kỳ lạ, khi Trần Ca ngồi trên ghế sô pha thì những tơ máu đó chỉ như là những vật trang trí, nhưng khi ông Hoàng ngồi trên ghế sô pha thì những tơ máu đó giống như những con rắn nhỏ đang sống lại, nhúc nhích trên da ghế sô pha đầy vết bẩn, trông cực kỳ đáng sợ.
“Những vết máu ẩn hiện dưới vết bẩn trong phòng có thể nhận ra ông Hoàng, bọn chúng chỉ lộ ra vẻ khác trước mặt ông Hoàng.”
Trần Ca không hiểu mối quan hệ giữa tơ máu và ông Hoàng, anh muốn thử hỏi ông Hoàng, nhưng ông Hoàng dường như đã ngủ rồi, những nếp nhăn trên mặt cứ thế đan chặt vào nhau, không nói một lời, cơ thể lún sâu vào trong ghế sô pha.
“Trần Ca, có lẽ ông Hoàng không thể giúp chúng ta trong bộ dạng như thế này đâu.” Ôn Tình có chút tức giận, trước khi đến cô đã có hi vọng rất lớn đối với ông Hoàng, nhưng hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều.
“Lúc trước cô đã từng nói với tôi rằng ngôi nhà nơi ông Hoàng đang ở là do ông chủ cho ông ấy thuê, đúng không?”
“Ừ, có chuyện gì vậy?”
“Vậy thì giữa cô và ông ấy, ai là người đến khu chung cư này ở trước?” Trần Ca đặt câu hỏi tiếp theo.
“Khi tôi và Hướng Noãn chuyển đến, ông Hoàng đã sống ở đây một thời gian rồi. Ông chủ của ông ấy cũng rất tốt, biết ông Hoàng không có nơi nào để đi cho nên đã cho ông ấy thuê căn nhà với giá rất rẻ.”
“Ông Hoàng bị tai nạn lao động, liệu cô có biết lúc đó ông chủ đã bồi thường cho ông ấy bao nhiêu tiền không?”
“Chuyện này tôi cũng không rõ, dù sao đó là việc riêng của ông Hoàng.” Ôn Tình không hiểu Trần Ca hỏi những chuyện này để làm gì.
“Bởi vì trong phòng này, chỉ có căn phòng này là có cách bài trí khác với những căn phòng khác, nó thiếu diện tích phòng bếp và một phòng ngủ...” Trần Ca đi một vòng quanh nhà, đưa tay sờ tường, cuối cùng dừng lại trên bức tường bên cạnh phòng ngủ: “Nếu dựa theo bố cục trong nhà của cô, ở đây đáng ra phải có một cánh cửa nữa, dẫn đến một phòng ngủ khác.”
Dùng đầu ngón tay ấn vào vách tường, trên móng tay còn sót lại mấy vết đỏ đen: “Bề ngoài quét một lớp sơn trắng, bên trong dính đầy thứ bẩn bẩn màu đỏ đen này.”
Lý do chính khiến Trần Ca có thể tìm thấy nơi này là vì mùi thối, thứ mà dường như chỉ có anh mới ngửi thấy.
Kể từ khi bước vào phòng của ông Hoàng, anh đã tìm kiếm nguồn gốc của mùi thối nhưng vẫn không tìm thấy, sau khi xác định cẩn thận, anh đã đi đến nơi có mùi nặng nhất.
“Mùi hôi thối bốc ra từ phía bên kia bức tường.”
Trần Ca quay đầu lại nhìn qua, ông Hoàng vẫn nằm co ro trên ghế sô pha, xem ra dù anh có làm gì thì ông ta cũng sẽ không tỉnh lại.
“Có một gian phòng bị khuất ở đây, mùi thối trong phòng chú Hoàng bắt đầu từ đây.” Ngón tay không ngừng di chuyển, bức tường ẩm ướt xôm xốp, bên trong không có gạch và xi măng, chỉ có mấy thứ màu đỏ đen không rõ.
Một nửa ngón tay của Trần Ca đã chìm vào trong tường, cảm giác từ đầu ngón tay của anh cũng dần dần thay đổi, như thể anh đã chạm vào lớp màng mỏng của một mạch máu.
Rút ngón tay ra, Trần Ca sử dụng Âm Đồng, nhìn vào trong lỗ nhỏ.
Bên trong bức tường là những thứ phức tạp như mạch máu, và trong khoảng trống giữa những "mạch máu" đó, Trần Ca cũng nhìn thấy một con mắt.
“Bên kia tường có một xác chết?” Mở ba lô ra, Trần Ca yên lặng lấy búa của bác sĩ nát sọ từ trong túi ra.
“Cậu muốn làm gì?”
“Đập nó.”
“Chúng ta mới vào không tới năm phút, chủ nhân ngôi nhà còn đang ngủ đấy.”
“Cho nên bây giờ chính là thời điểm tốt nhất để làm điều đó.”
“Cậu có chắc là muốn làm chuyện này không?” Ôn Tình cảm thấy Trần Ca quá không lý trí, làm như vậy nhất định sẽ đắc tội với ông Hoàng, đang yên đang lành lại có thêm một kẻ thù.
Lúc hai người đang nói chuyện, ông Hoàng đang bị kẹt trên sô pha dường như lấy lại được chút sức lực, cố gắng quay đầu lại nhìn: “Hai người vẫn chưa đi à?”
Thấy chú Hoàng đã tỉnh, Trần Ca im lặng nhét búa của bác sĩ nát sọ vào trong ba lô: “Ông ơi, căn phòng này là ông thuê ở à?”
“Ừ, gia đình chủ nhân phòng này không thể sống ở đây, tôi ở lại đây để giúp họ trông nhà, cũng coi như cho tôi có một chỗ để ở.” Giọng nói của ông Hoàng cũng không thay đổi nhiều so với trước, hình như là cho dù có gặp phải chuyện gì, cách nói chuyện của ông đều là như vậy, không bao giờ thay đổi.
“Cháu hiểu rồi.” Trần Ca gật đầu.
“Nếu như không có chuyện gì, tôi sẽ không giữ hai người ở lại nữa, tôi muốn vào phòng ngủ nghỉ ngơi.” Ông Hoàng chậm rãi đứng dậy, tất cả mạch máu trên ghế sô pha đều trở lại bình thường, mọi chuyện kỳ quái dường như chưa từng xảy ra.
Cơ thể run rẩy, ông Hoàng bước vào phòng ngủ, ông ấy ho vài tiếng, hình như cơ thể quá yếu, đưa tay vịn chặt tay nắm cửa cửa, một ngón tay nhẹ nhàng gõ vào bức tường bên cạnh cửa phòng ngủ.
“Khi hai người đi ra thì giúp tôi khép lại cửa ra vào, gần đây tôi cảm thấy rất mệt mỏi, hai người nếu có chuyện gì có thể hỏi chủ nhà, người đó sống trên tầng cao nhất. Nhưng tính tình chủ nhà không tốt lắm, khi hai người hỏi han cái gì thì nhớ cẩn thận một chút.” Giọng điệu của ông Hoàng chưa bao giờ thay đổi, khi kết thúc câu nói, giọng ông tăng lên một chút, dường như đang cố nhấn mạnh từ cẩn thận.
“Vậy thì chúng tôi sẽ không làm phiền ông nữa, nếu ông có bất kỳ manh mối nào, hoặc là nhìn thấy đứa trẻ đó, ông có thể liên hệ với chúng tôi bất cứ lúc nào, chúng tôi sẽ luôn ở trong tòa nhà này.”
Trần Ca lôi kéo Ôn Tình rời khỏi nhà ông Hoàng, lúc đi ra còn giúp ông Hoàng đóng cửa lại.
“Tôi phát hiện ra cậu là người thật sự muốn làm chuyện gì là sẽ làm chuyện đó luôn, vừa rồi còn định đập tường, bây giờ lại nói đi là đi, chúng ta vất vả lắm mới tìm được ông Hoàng, ít nhất cũng phải bám lấy ông ấy để hỏi được chuyện gì đó chứ.” Ôn Tình nói đầy tiếc nuối: “Ông ấy vẫn luôn sống ở đây, ông ấy biết những bí ẩn trong chung cư này nhiều hơn tôi rất nhiều lần, cơ hội tốt như vậy đã bị cậu lãng phí, tại sao cậu lại đột nhiên muốn phá bức tường? Tôi cảm thấy ông Hoàng hình như đã bị cậu dọa sợ.”
“Cô chỉ nhìn thấy tầng một thôi.” Trần Ca không nói rõ, quay đầu lại nhìn qua bà Lý, vừa rồi khi anh và Ôn Tình bước vào nhà của ông Hoàng, bà Lý người vẫn luôn bám theo bọn họ lại không dám đi vào, chỉ đứng ngoài cửa chờ.
“Tại sao chúng ta không đi hỏi ông Hoàng vài câu nữa?”
“Không cần.” Có mấy lời Trần Ca không thể trực tiếp nói thằng ra, anh phát hiện ông Hoàng không phải là không muốn giúp bọn họ, mà là không dám trực tiếp giúp bọn họ.
Lần đầu tiên nhìn thấy ông Hoàng, cả Trần Ca và Ôn Tình đều ngạc nhiên trước vẻ ngoài của ông Hoàng, nói thẳng ra thì diện mạo của ông Hoàng trông rất đáng sợ, trên mặt đều là vết cắn, khiến mọi người không muốn lại gần.
Lúc đó Trần Ca bắt đầu thắc mắc không biết ông Hoàng bên trong cửa có khác gì ông Hoàng ngoài cửa hay không, thật ra thì ông cụ này cũng có một mặt tối rất đáng sợ.
Với vẻ ngoài đáng sợ và mùi hôi thối nồng nặc trong nhà, Trần Ca có suy luận như vậy là chuyện hết sức bình thường, nhưng sau đó anh dần phát hiện ra mọi chuyện không phải là như vậy.
Khi anh yêu cầu muốn vào nhà ông Hoàng để kiểm tra, ông Hoàng đã dứt khoát đồng ý, mặc dù tốc độ nói chuyện của ông ấy rất chậm, nhưng lại không thể nghe thấy một chút ý từ chối nào từ giọng điệu của ông ấy, thật giống như ông Hoàng cũng đang hy vọng có người nào đó đi vào trong nhà ông làm khách.
Một ông cụ sống một mình trong một ngôi nhà tỏa ra mùi hôi thối, kỳ lạ, dơ dáy và bẩn thỉu thì làm gì có ai nguyện ý đến thăm chứ?
Sau khi đi vào nhà, biểu hiện của ông Hoàng thực ra khá là bình thường, nhưng Trần Ca luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Khi ông Hoàng thả mình trên ghế sô pha thì lập tức nhắm mắt lại, ông ấy gần như không quan tâm hai người xa lạ sẽ làm cái gì ở trong nhà mình.
Trần Ca không hiểu điều này cho lắm, anh cảm thấy ông Hoàng dường như đang cố tình dụ họ đến quan sát nhà ông ấy.
Trần Ca cũng đã nhìn ra vấn đề, anh phát hiện diện tích của căn phòng này không đúng, và có thể có hai phòng ẩn trong nhà.
Sau đó, ngay khi Trần Ca chuẩn bị đập tường để xác minh, ông Hoàng "tình cờ" tỉnh dậy, tuy không nói lời nào nhưng quả thực có thể thấy là ông ấy đang ngăn Trần Ca lại.
Nếu như ông ấy không tỉnh lại, nói không chừng Trần Ca có thể sẽ đập tường.
Nhìn bề ngoài những hành động này, ông Hoàng có thể đang lo lắng những bí mật sẽ bị bại lộ, nhưng nếu suy nghĩ sâu xa hơn, ông ấy làm vậy cảm giác như không phải là để bảo vệ Trần Ca và Ôn Tình mà là không muốn cho bọn họ vạch trần bộ mặt của những hộ gia đình trong chung cư này quá sớm.
Sau đó, một chi tiết nhỏ của ông Hoàng khiến Trần Ca càng chắc chắn hơn về suy đoán của mình, khi ông Hoàng bước đến chỗ cánh cửa phòng ngủ, ngón tay ông ấy có gõ nhẹ lên bức tường bên cạnh, ngón tay của ông ấy cũng nằm trên một đường thẳng với cái lỗ mà Trần Ca vừa chọc.
Có thể là ông Hoàng muốn thông qua phương thức này để nói cho Trần Ca biết, suy đoán của Trần Ca không sai, bên trong tường thực sự có thứ gì đó.
Ông ấy không thể nói, cũng không dám nói, ông ấy chỉ có thể nhắc nhở Trần Ca bằng cách này.
“Ông Hoàng có lẽ là một người tốt, nhưng người tốt làm sao có thể sống sót sau cánh cửa? Ông ấy dựa vào cái gì để sống sót?”
Trần Ca đột nhiên nhớ tới một câu mà Ôn Tình đã nói trước đây, sau khi ông Hoàng bị tai nạn lao động, ông ấy có tìm việc ở nhà xác để dẫn người nhà đi xem xác và dọn dẹp vệ sinh.
“Có phải đằng sau bức tường đó đều là xác chết hay không? Ông Hoàng chính là người bảo vệ xác chết?”
Câu nói cuối cùng của ông Hoàng có nhắc đến chủ nhà, đồng thời còn nhắc nhở bọn họ nhớ cẩn thận một chút, sau khi liên hệ tất cả mọi thứ, mắt Trần Ca từ từ mở to.
“Liệu có phải ông Hoàng vẫn luôn giúp chủ nhà canh giữ mấy cái xác không?”
Bản thân Trần Ca cũng rất bất ngờ trước kết luận mà mình đã đưa ra, anh không dám nói cho ai biết chuyện này, trong lòng thầm ghi nhớ.
“Theo quan điểm này, người nguy hiểm nhất trong tòa nhà này chính là chủ nhà, nói không chừng thảm kịch của cả tòa nhà này đều liên quan đến chủ nhà.”
Trong tòa nhà của mình xảy ra nhiều chuyện đáng sợ như vậy, chủ nhà hẳn là một trong những người trong cuộc, nhưng ông ta chưa bao giờ ra tay ngăn cản.
“Có lẽ chủ nhà thực sự đã chết, thi thể của gia đỉnh chủ nhà chính là một trong số những xác chết được chôn sau bức tường.”
Nắm chặt ba lô, trong đầu Trần Ca đã có một kế hoạch: “Ôn Tình, bây giờ chúng ta sẽ đi tìm chủ nhà, ông ta có chìa khóa cổng ra vào, có lẽ ông ta chính là người biết rõ nhất Hướng Noãn có rời tòa nhà này hay không.”
“Ừ.”
Ôn Tình cũng không biết suy nghĩ thực sự của Trần Ca, thực ra Trần Ca hiện đã sẵn sàng để ra tay với chủ nhà, chủ nhà chưa biết đến sự tồn tại của anh và Ôn Tình, có thể thực hiện một cuộc tấn công bất ngờ thì xác suất thành công sẽ cao hơn.
Sau khi thảo luận xong, Trần Ca và Ôn Tình đang chuẩn bị đi vào hành lang thì một tiếng hét chói tai phát ra từ trên tầng.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Đừng lo lắng, chúng ta phải đảm bảo an toàn của chính mình trước đã.”
Không chỉ Trần Ca và Ôn Tình nghe thấy giọng hét trong tòa nhà mà rất nhiều người thuê nhà cũng nghe thấy.
Sau khi tiếng hét vang lên, tiếng mở cửa chống trộm liên tục vang lên trong tòa nhà nhỏ, có vẻ như có rất nhiều người đã bước ra khỏi nhà.
“Âm thanh dường như phát ra từ tầng năm.”
Trần Ca, Ôn Tình và cả bà Lý chậm rãi bước lên tầng, khi lên đến tầng ba, họ tình cờ nhìn thấy người đàn ông trung niên hay ăn trộm nội y đang đi ra từ trong nhà.
Sau khi chào ngắn gọn, mấy người cùng nhau bước lên tầng.
“Tại sao anh ta lại đi ra xem nhỉ? Nhìn anh ta cũng không giống loại người nhiệt tình như vậy.”
Đi đến tầng năm, Trần Ca phát hiện trong hành lang đã có rất nhiều người tới rồi, trong đó bao gồm cả sinh viên đại học Tiểu Tôn, cô Đinh,....
Năm sáu người vây quanh cửa phòng 504, xì xào bàn tán, không biết đang bàn bạc chuyện gì.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Trần Ca nhẹ giọng hỏi Tiểu Tôn.
“Có người bị giết! Ngay trong 504 này!" Sắc mặt Tiểu Tôn tái nhợt, xem ra đây là lần đầu tiên cậu ta gặp phải chuyện như vậy.
“Giết người?” Trần Ca nhìn vào trong phòng 504, phòng khách đầy vết máu, trên tường phủ đầy những hoa văn đáng sợ được vẽ bằng máu.
Tất cả đồ đạc đếu bị dính đầy máu, một cô gái đang ngồi trên vũng máu ôm thi thể người đàn ông trung niên khóc nức nở.
“Tiếng hét thảm thiết đó là do cô gái kia phát ra sao?”
“Tôi cũng vừa đến đây thôi.” Tiểu Tôn đưa tay lên che hai mắt, và quan sát qua những ngón tay của mình.
Ôn Tình cũng muốn đi đến xem nhưng bị Trần Ca ngăn lại: “Có người chết, khắp nơi đều là máu, trước khi nhìn phải chuẩn bị tâm lý đấy.”
Chỉ nghe Trần Ca miêu tả, Ôn Tình đã hơi không chịu nổi: “Có quan hệ gì với Hướng Noãn không?”
“Không đâu, người chết là một người đàn ông trung niên.”
“Vậy thì tôi sẽ không xem nữa.”
“Đợi lát nữa cô đừng có nói chuyện lung tung, tình hình bây giờ đang rất không ổn.” Trần Ca hạ thấp giọng nói: “Cửa sắt ở tầng một bị khóa, chìa khóa nằm trong tay chủ nhà, nếu kẻ sát nhân không phải là chủ nhà thì chắc chắn vẫn còn đang lởn vởn trong tòa nhà này, có thể là ở ngay bên cạnh chúng ta.”
Ôn Tình đã hiểu ý của Trần Ca, rất cẩn thận đứng bên cạnh Trần Ca.
“Cư dân trong tòa nhà có nội quy riêng, cái chết của người đàn ông trung niên này đã kinh động đến cả tòa nhà, không giống như chuyện những người thuê nhà trong này có thể làm. Nếu như loại trừ những người thuê nhà trong này, những người không dám công khai vi phạm nội quy tòa nhà, và ngoại trừ chủ nhà ra, thì cũng chỉ có người ngoài thôi.”
Nghĩ đến điều này, Trần Ca xem xét những họa tiết được vẽ bằng máu trong căn phòng, anh phát hiện hầu hết những họa tiết này đều có liên quan đến những lời nguyền rủa, anh đã từng thấy những bức tranh tương tự ở thị trấn Lệ Loan và thành phố cổ.