Cùng ở trấn Lệ Loan, nữ quỷ không đầu chắc chắn biết rằng quán ăn là địa bàn của nữ quỷ tham ăn, nhưng có lẽ cô ta không ngờ rằng vào đúng lúc mình tiến vào thì đối phương lại tỉnh dậy từ giấc ngủ say.
Khi khoảng cách không quá xa, chỉ cần một giây thôi áo đỏ đã có thể giết người thường bằng hàng chục cách khác nhau, cho nên cô ta mới dám vô tư xông vào quán ăn.
Có lẽ theo cô ta thấy, đợi nữ quỷ tham ăn thức dậy, cô ta đã giết hết người rồi rút lui từ lâu. Bản thân cô ta không đánh lại nữ quỷ tham ăn, nhưng nữ quỷ tham ăn muốn đuổi theo cô ta ở một nơi vắng vẻ cũng không dễ dàng gì.
Kế hoạch rất hoàn hảo, nhưng tiếc là cô ta gặp phải Trần Ca. Từ khi cô ta coi Trần Ca như một người bình thường thì cô ta đã thua rồi.
Trong mắt áo đỏ, người bình thường là thứ đồ ăn có thể tăng thêm oán niệm, còn ở trong mắt của Trần Ca, áo đỏ bình thường chỉ là đồ ăn có thể nâng cao năng lực của nhân viên, tất cả chúng sinh đều bình đẳng, đó là sự công bằng trong mắt Trần Ca.
Thời gian vừa đúng lúc, nữ quỷ không đầu bị Trần Ca hấp dẫn chạy tới chỗ nối nhau giữa bếp và hành lang, lúc này nữ quỷ tham ăn cũng đi từ phòng bếp ra.
Khoảng cách quá gần, nữ quỷ không đầu không có cơ hội tránh né nên chỉ có thể đỡ đòn đầu tiên của nữ quỷ tham ăn, rồi tìm đường bỏ chạy.
Nữ quỷ tham ăn như đã nhìn ra suy nghĩ của nữ quỷ không đầu, thân hình to lớn bị thống trị bởi hận thù và đói khát nhào về phía trước như một con voi khổng lồ. Sương mù máu rải rác, cả tòa nhà như đồng thời sống lại. Các mạch máu dày đặc bắt đầu đập đều đặn, sau đó tách ra khỏi tòa nhà như một sợi dây xích, đóng cửa chính của quán ăn lại, chặn đường lui của nữ quỷ không đầu.
Sự thù hận trong mắt không che giấu được, cái cổ của nữ quỷ không đầu bắn ra những tơ máu dày đặc. Cô ta biết mình không có lợi thế nên không mù quáng đụng vào nữ quỷ tham ăn, thay vào đó, cô ta tập trung sức lực, dùng tơ máu che lại cơ thể của mình.
Phần đầu bị gãy được khâu lại vào cổ, đây là bộ dáng của cô ta trước khi chết: mặc một chiếc váy ngủ, chiếc váy bị máu nhuộm đỏ.
Vô số mạch máu lao về phía cô ta, nữ quỷ cố gắng liều lĩnh né tránh nhưng thực sự là không cách nào tránh được. Cô ta dùng tơ máu bao phủ cơ thể, cố sức phá tan những mạch máu kia.
Cơ thể nữ quỷ tham ăn không hề động đậy, bà ta chỉ cần điều khiển những mạch máu dày đặc kia là đã khiến nữ quỷ không đầu rất khó khăn rồi.
“Thực lực chênh lệch hơi lớn ấy nhỉ!” Trần Ca muốn thấy tình huống sức mạnh của cả hai bên ngang nhau, tốt nhất là cả hai áo đỏ đánh nhau xong đều bị thương nặng. Nhưng tình huống hiện tại là nữ quỷ tham ăn đơn phương nghiền ép, hoàn toàn có thể từ từ giết chết nữ quỷ không đầu, giải quyết cô ta mà không làm bản thân bị thương.
Trong trò chơi của Tiểu Bố, Trần Ca điều khiển Tiểu Bố thấy hai áo đỏ đánh nhau bèn điều khiển Tiểu Bố bỏ đi ngay, anh không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó.
“Mình có nên giúp nữ quỷ không đầu không?” Lúc này Trần Ca có ba phương án, thứ nhất là giúp nữ quỷ không đầu ngăn cản nữ quỷ tham ăn, sau khi nữ quỷ tham ăn bị thương nặng, anh sẽ đối phó với nữ quỷ không đầu. Có quá nhiều biến số trong này, nữ quỷ không đầu có thể tìm cơ hội rời đi ngay, không hợp tác với Trần Ca.
Phương án thứ hai là không làm gì cả, sau khi nữ quỷ tham ăn đánh trọng thương nữ quỷ không đầu, anh sẽ để Trương Nhã ra tay giết nữ quỷ tham ăn. Đây là phương án an toàn nhất, nhưng mấu chốt là Trương Nhã không hề có ý định xuất đầu lộ diện. Cho dù Trần Ca gọi thế nào, cô vẫn không trả lời anh.
Phương án thứ ba là rời đi. Ngoại trừ Trương Nhã ra, Trần Ca không có một áo đỏ hoàn chỉnh nào cả. Áo đỏ thông thường vẫn có thể giải quyết dựa vào đánh hội đồng, nhưng khi gặp phải áo đỏ hàng đầu thì chỉ có thể bỏ chạy.
“Thời gian quá eo hẹp. Nếu cho mình thêm một tuần nữa, đợi đến khi Hứa Âm tìm được trái tim của anh ta, Bạch Thu Lâm tiêu hóa hết trái tim của áo đỏ Hùng Thanh, mình sẽ có được hai áo đỏ, có thể làm được nhiều thứ hơn.” Trần Ca thầm than thở. Thời gian thật sự quá eo hẹp, thật ra mỗi ngày anh đã dùng hết thời gian của mình, làm liên tục không nghỉ suốt ngày đêm, nếu là người khác chỉ sợ đã gục ngã từ lâu rồi.
Trần Ca suy nghĩ một, hai phút. Tình hình trong quán ăn đã thay đổi đáng kể. Thân hình to lớn của nữ quỷ tham ăn nứt ra mấy cái lỗ lớn, giọng nói của một người phụ nữ yếu ớt vang lên từ trong đó.
“Đói…”
Không biết âm thanh phát ra từ cái lỗ nào, ban đầu rất yếu, nhưng dần dần, tất cả các cái miệng đều bắt đầu phát ra âm thanh này.
Vô số cái miệng khép mở trên cùng một cơ thể, cảnh tượng đó khiến người ta tê cả da đầu. Nữ quỷ không đầu cũng bị ảnh hưởng, tốc độ lại càng nhanh hơn. Ngay từ đầu cô ta đã không định phản kháng, chỉ nghĩ muốn thoát thân.
“Đói, đói, đói chết mất!”
Nữ quỷ tham ăn hét lên một tiếng, miệng trên người rách ra hai bên, vô số tơ máu dính vào nhau, giống như đầu lưỡi thè ra khỏi từng cái miệng.
“Tên này thật là mạnh.” Trần Ca có Âm Đồng, có thể nhìn thấy rõ những cái miệng của nữ quỷ tham ăn có lớn có nhỏ, dường như thuộc về những người khác nhau: “Lẽ nào mỗi lần bà ta ăn một “món ăn” thì đều giữ lại miệng của “món ăn” đó? Những cái miệng trên người đó là thuộc về những người khác nhau sao?”
Những chiếc lưỡi đỏ như máu vươn về phía nữ quỷ không đầu. Không gian né tránh càng ngày càng nhỏ, sau khi bị ép vào bên trái đại sảnh, một chiếc lưỡi quấn lên chân nữ quỷ.
“Không ổn!” Trần Ca đứng lên. Thực lực của hai áo đỏ quá chênh lệch, trận chiến có khả năng kết thúc trong chốc lát, anh đành phải đưa ra lựa chọn: “Giúp nữ quỷ không đầu, chưa hẳn cô ta đã cảm kích. Nếu như chạy đi, nữ quỷ tham ăn ăn thịt nữ quỷ không đầu, sức mạnh có thể trở nên mạnh mẽ hơn.”
Áo đỏ bình thường sẽ ngủ say rất lâu sau khi nuốt áo đỏ, nhưng Trần Ca cho rằng nữ quỷ tham ăn có thể giảm thời gian này xuống ngắn nhất. Bà ta luôn miệng kêu đói, thân thể của nữ quỷ này giống như một hố đen không đáy, rất có thể có khả năng tiêu hóa vượt xa những áo đỏ khác.
“Nữ quỷ tham ăn bảo vệ quán ăn, quán ăn nằm ở trung tâm trấn Lệ Loan. Rõ ràng là cái bóng rất tin tưởng bà ta mới giao cho bà ta một vị trí quan trọng như vậy. Sau khi bà ta nuốt chửng nữ quỷ không đầu, nhất định sẽ trở nên đáng sợ hơn, như vậy sẽ rất bất lợi với việc chống lại cái bóng kia của mình.” Trần Ca nhìn về phía xa: “Nếu như có Trương Nhã ở đây thì tốt rồi, sẽ không phiền phức như vậy.”
Trần Ca nhìn lại cái bóng của mình, ban đầu anh chỉ liếc sơ qua, nhưng lại rất ngạc nhiên khi thấy cái bóng của anh đang thay đổi với tốc độ rất chậm.
“Trương Nhã cứ trốn trong cái bóng của mình, cô ấy đang làm gì?”
Không có thêm thời gian suy nghĩ, nữ quỷ không đầu hét lên trong hành lang, khi Trần Ca quay lại nhìn thì phát hiện nữ quỷ đã chủ động cắt rời bàn chân trái bị lưỡi quấn lên của mình.
Bàn chân đó tách khỏi cơ thể, biến thành tơ máu và bị lưỡi của nữ quỷ tham ăn kéo trở lại thân thể.
Sau khi nếm được mùi máu tươi, nữ quỷ tham ăn càng điên cuồng hơn. Toàn thân bà ta run lên vì kích thích, từng cái miệng không ngừng khép mở, những chiếc lưỡi dài màu máu vươn tới phía nữ quỷ không đầu.
Bị ép tới tình thế tuyệt vọng, nữ quỷ không đầu biết mình không thể trốn thoát, tơ máu trên cơ thể bắt đầu co rút, dâng lên cổ. Hình như cô ta định từ bỏ thân thể của mình, chỉ đem cái đầu ra ngoài.
“Bùm!”
Khi cuộc chiến giữa hai bên đến thời điểm quan trọng, cánh cửa quán ăn vốn bị nữ quỷ tham ăn đóng chặt bất ngờ bị phá tung.
Một cậu bé mặc áo bệnh nhân lao vào khóc. Trông cậu bé chỉ mới bốn, năm tuổi, cả người bê bết máu, cực kỳ thê thảm.
Trần Ca đang định ra tay, nhưng sau khi nhìn thấy cậu bé, anh lại dừng lại.
Ngay cả trong trường hợp này, Trần Ca vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh vừa nhìn thoáng qua thì phát hiện quần áo bệnh nhân mà cậu bé mặc khác với những bệnh nhân ở bệnh viện trong trấn Lệ Loan. Cậu bé này hẳn chính là bệnh nhân mang theo lời nguyền chuyển đến Lệ Loan, là sự tồn tại đáng sợ nhất trong bệnh viện trấn Lệ Loan.
“Vết máu loang lổ, cậu ta là nửa áo đỏ. Nhưng đứa nhỏ này đã xuất hiện ở đây, đồng nghĩa với việc đôi giày cao gót màu đỏ cũng ở cách đó không xa!” Quán ăn là nơi nguy hiểm nhất, nhưng cũng là chỗ an toàn nhất ở trấn Lệ Loan. Có thể ép nửa áo đỏ tới mức này, thực lực của đôi giày cao gót màu đỏ rất là mạnh.
Cửa quán ăn bị phá tung, cậu bé lao vào mà không cần suy nghĩ.
Nó cảm thấy con quái vật sau lưng nó là thứ đáng sợ nhất, nhưng điều nó không ngờ là nhận thức về nỗi kinh hoàng của nó đã được làm mới lại sau khi bước vào cửa.
Từng mạch máu to lớn giăng khắp nơi, quái vật có vô số cái miệng ở đằng xa đang gào thét, những chiếc lưỡi xuyên qua các kẽ hở của mạch máu, cứ như muốn ăn thịt hết tất cả sinh vật sống trong tòa nhà này.
Mặt đứa bé tái mét ngay lập tức, nó muốn rút lui nhưng không có cơ hội, một đôi giày cao gót màu đỏ đã dừng lại ngoài cửa.
So với mạch máu đang đập và quái vật xấu xí trong phòng, đôi giày cao gót màu đỏ lúc này trông thật tao nhã.
Trần Ca không ngờ đôi giày cao gót màu đỏ lại xuất hiện vào lúc này, và điều khiến anh càng không ngờ tới là đôi giày cao gót màu đỏ ấy bước vào quán ăn không chút do dự dù đã nhìn thấy nữ quỷ tham ăn.
Anh không biết đôi giày cao gót màu đỏ rất tự tin vào thực lực của bản thân hay vì cô ta cần gấp một số thông tin từ cậu bé nên mới có hành vi bốc đồng như vậy.
Cánh cửa quán ăn mở ra, nữ quỷ không đầu cuối cùng cũng tìm được cơ hội chạy trốn. Cô ta nổ tung tơ máu toàn thân, cái đầu kéo cả cơ thể lao về phía cửa.
Nữ quỷ không đầu vẫn luôn tích lũy thực lực. Thực lực của cô ta không bằng nữ quỷ tham ăn, lại ở sân nhà đối phương, không chiếm được ưu thế, đây là cách tốt nhất mà cô ta có thể nghĩ ra.
Từng sợi tơ máu đâm thẳng vào mạch máu và chiếc lưỡi dài như những lưỡi dao sắc bén, cả nữ quỷ tham ăn và Trần Ca đều đã đánh giá thấp sức mạnh của nữ quỷ không đầu.
Dường như khi còn sống, cô ta thường xuyên bị tổn thương bởi những lưỡi dao sắc nhọn, và nguyên nhân cái chết cũng có liên quan đến lưỡi dao. Nỗi đau và sự hận thù đó đã in sâu vào linh hồn cô ta, ngay cả sau khi chết, cô ta cũng không thể nào quên được. Cô ta hòa cảm giác đó vào tơ máu của mình, khiến tơ máu ở chỗ bị cắt cổ khác với tơ máu trên người các áo đỏ khác, nó cực kỳ sắc bén.
Đây hẳn là đòn sát thủ mà cô ta ẩn giấu. Vô số mạch máu và lưỡi dài bị cắt đứt, nữ quỷ không đầu mở một con đường máu.
Đối với tất cả những người thích ăn uống, bị gián đoạn trong quá trình ăn uống là một điều rất khó chịu.
Nữ quỷ tham ăn vừa mới thưởng thức mùi máu tươi, đang định ăn đã có người tới quấy rầy, bà ta chẳng thèm quan tâm đối phương đến với mục đích gì.
Theo bà ta, chỉ cần đối phương làm gián đoạn bữa ăn của mình, kẻ đó phải tự giác bị bưng lên bàn ăn, bà ta cần nhân đôi niềm vui để xoa dịu trái tim xấu xí đó.
“Đói, đói quá!”
Lớp sơn trên tường bong ra, Trần Ca ngạc nhiên khi thấy cách bố trí của quán ăn rất giống với nhà xác dưới lòng đất của bác sĩ Cao. Mặt đất, vách tường và trần nhà được tạo thành từ các mạch máu và xương cốt.
“Vách tường trong nhà xác dưới lòng đất chứa đầy xác chết, vách tường của quán ăn này hẳn là chứa thức ăn thừa do bà chủ quán để lại.” Ở một mức độ nào đó, quán ăn của nữ quỷ tham ăn tương đương với phiên bản thu nhỏ của nhà xác dưới lòng đất. Thật là trớ trêu khi nói nhà xác và nhà ăn lẫn lộn với nhau, nếu không tận mắt chứng kiến cảnh tượng trước mắt, chỉ nghe người khác nói thì chắc chắn Trần Ca sẽ không tin.
Nữ quỷ tham ăn nắm quyền kiểm soát tuyệt đối tòa nhà này, toàn bộ quán ăn như thân thể thứ hai của bà ta.
Mặt đất rung chuyển, cầu thang đổ sập, tất cả đồ đạc trong phòng đều bị đổ, cửa quán ăn bị cậu bé phá tung cũng đóng lại lần nữa.
Các mạch máu to lớn nằm chắn ngang cửa, bịt kín hoàn toàn lối ra.
Nếu không thoát khỏi nữ quỷ tham ăn, xem như không bao giờ có thể rời đi được.
“Bây giờ mình chỉ có thể chống trả. Tình hình hiện tại có lợi đối với mình!" Trần Ca luôn là một người lạc quan. Trong anh có một điểm rất sáng, đó là dù đang ở trong tình trạng tuyệt vọng nào, anh đều có thể nhìn thấy hy vọng: “Giày cao gót màu đỏ xuất hiện. Nếu cô ta hợp tác với nữ quỷ không đầu, hẳn là có thể chống lại nữ quỷ tham ăn. Cộng thêm sự giúp đỡ của mình, có lẽ có cơ hội giết chết nữ quỷ tham ăn cho dù không có sức mạnh của Trương Nhã!”
Dệt hoa trên gấm không bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Trần Ca không để lộ bản thân, sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh trốn trong bóng tối tìm cơ hội.
“Trấn Lệ Loan xứng đáng là một cảnh tượng có độ khó ba sao rưỡi. Áo đỏ ở trong một tòa nhà riêng biệt đã đủ mạnh rồi, không biết con quái vật đáng sợ nhất ở nơi này sẽ là gì.” Bất kể nữ quỷ tham ăn có phải là con át chủ bài của cái bóng hay không, Trần Ca đều định xử lý đối phương ở đây. Con quái vật này bị cơn đói chi phối, hoàn toàn không thể giao tiếp, đồng nghĩa với việc bà ta không có khả năng trở thành nhân viên: “Bà ta sống quá đau đớn, hãy để mình giải thoát cho bà ta.”
Nữ quỷ tham ăn chặn quán ăn, đồng thời ra tay với cậu bé, giày cao gót màu đỏ và nữ quỷ không đầu.
Thân hình to lớn tiến về phía trước, cả tòa nhà đều run lên theo. Cái đầu mất cân đối với cơ thể của nữ quỷ tham ăn hét lên một tiếng, tất cả các cái miệng trên người đều nứt ra, lộ ra hàm răng dính tơ máu.
Mạch máu trong quán ăn không ngừng co rút, nữ quỷ tham ăn đi về phía trước, dường như bà ta đang định dùng những cái miệng trên cơ thể để cắn xé những thứ trước mặt.
Tình hình càng lúc càng trở nên nguy cấp, nhưng ánh mắt của Trần Ca ở phía xa lại từ từ sáng hơn: “Bà chủ này không phải là bất khả chiến bại. Theo tình hình hiện tại, bà ta có ít nhất hai điểm yếu. Thứ nhất là tốc độ di chuyển rất chậm, không đủ linh hoạt; thứ hai, mặc dù bà ta có vô số cái miệng trên người, nhưng những cái miệng đó đều nghe theo mệnh lệnh của cái miệng trên đầu. So với cơ thể to lớn và đáng sợ của bà ta, cái đầu dị dạng đó quá yếu ớt!”
Trần Ca không biết nữ quỷ tham ăn có chuẩn bị gì khác hay không, anh lặng lẽ thả Hứa Âm và Bạch Thu Lâm ra, sẵn sàng tìm cơ hội thích hợp để tấn công yếu điểm của đối phương.