Một cô gái sạch sẽ và dễ thương đang gội đầu bằng một chậu máu, Trần Ca thực sự không ngờ mình sẽ nhìn thấy một cảnh tượng như thế này ở thế giới sau cánh cửa của Ngô Thanh.
“Có vẻ như mặc dù Ngô Kim Bằng vẫn luôn bảo vệ Ngô Thanh, nhưng đứa trẻ vẫn nhìn thấy rất nhiều điều tồi tệ, sự áp bức mà cuộc sống mang lại cho họ không chỉ là một vài lời qua loa mà Ngô Kim Bằng vẫn nói.”
Cô bé trên mặt đất đang từ từ bình phục, Trần Ca biết mình rất khó có thể giết chết đối phương, anh cầm kim và sợi chỉ của cô bé đi, sau đó đóng cửa lại, nhân tiện còn đẩy đồ đến chặn cửa lại.
Anh cũng không biết làm vậy có ích không, anh chỉ cố gắng hết sức để thử một lần thôi.
Bước ra từ căn phòng đầu tiên, Trần Ca đã không còn dám khinh thường thế giới sau cánh cửa của Ngô Thanh nữa.
Những chuyện mà đứa trẻ này đã trải qua nhiều hơn Giang Minh nhiều, thế giới trong mắt nó lớn hơn, cũng phức tạp hơn.
Trần Ca cảm thấy trong mỗi tòa nhà trên con phố này đều ẩn giấu một bí mật, chỉ cần anh bước vào là sẽ phá vỡ cái bí mật ấy, sau đó anh cũng sẽ bị truy đuổi để khâu miệng lại.
Anh cũng không muốn đi vào, nhưng nếu anh không vào thì làm sao anh có thể tìm kiếm Ngô Thanh được?
“Cẩn thận một chút, chờ đến khi đám người Hứa Âm có thể xuất hiện mình lại vào thăm dò sau, tốn chút thời gian cũng không thành vấn đề.” Trần Ca vô cùng cẩn thận, không dám mạo hiểm khi không cần thiết, đây cũng là một trong những kinh nghiệm mà anh đúc kết được khi làm nhiều nhiệm vụ thí luyện.
Cầm búa của bác sĩ nát sọ, Trần Ca trực tiếp nấp vào một ngã ba đường, như vậy thì dù có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, anh cũng có thể trốn thoát được.
Kế hoạch khá tốt, nhưng anh cũng không đứng ở đó được bao lâu vì một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.
Một người phụ nữ đeo chiếc kẹp tóc màu đỏ xuất hiện ở phía bên kia đường.
Cô đi lung tung không có mục đích trên đường, thỉnh thoảng còn bước vào một tòa nhà, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Trước khi người phụ nữ đến, Trần Ca đã nhận được lời nhắc nhở của Hứa Âm, người phụ nữ này rất nguy hiểm.
Không phải áo đỏ mà lại có thể khiến Hứa Âm cảm thấy bị đe dọa, Trần Ca cũng trở nên cẩn thận hơn, anh chạy dọc con phố có hướng ngược lại với người phụ nữ, nhưng người phụ nữ dường như đã phát hiện ra anh, một lúc sau lại xuất hiện.
Sau nhiều lần lặp lại, Trần Ca đã không còn đường chạy nữa, nên chỉ có thể trốn trong những ngôi nhà hai bên phố.
Trần Ca lặng lẽ leo lên tầng hai, ghé người vào cửa sổ nhìn xuống tầng, đây là lần đầu tiên anh quan sát người phụ nữ ở khoảng cách gần như vậy.
Kẹp tóc màu đỏ tươi, mái tóc đen dài, bên dưới bộ tóc là một khuôn mặt không có ngũ quan.
Người phụ nữ lang thang trên phố một lúc rồi bỏ đi, dường như cô ta không thể làm tổn thương những người đang trốn trong “nhà".
Khi sự chú ý của Trần Ca còn đang tập trung vào người phụ nữ không có khuôn mặt, tiếng ồn bên tai đột nhiên trở nên lớn hơn, âm thanh này không ổn lắm, giống như một nam một nữ đang hôn nhau một cách nồng nhiệt.
Có tiếng bước chân phát ra ở bên cạnh phòng, Trần Ca muốn rời đi cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Cánh cửa được mở ra, một con quái vật có hai đầu xuất hiện ở cửa.
Anh ta mặc một bộ vest và đi giày da rất chỉnh tề, anh ta trông như một người đàn ông thành đạt, từ cổ trở xuống thì hoàn toàn bình thường, nhưng trên vai anh ta lại có đầu của một người đàn ông và một người phụ nữ.
Hai cái đầu này rất gần nhau, dường như vĩnh viễn không muốn xa nhau.
Trần Ca liếc nhìn căn phòng, phát hiện trên đầu giường có treo một bức ảnh cưới khổ to.
Người đàn ông trong ảnh rất giống với đầu người đàn ông trên vai con quái vật, thế nhưng người phụ nữ trong ảnh lại khác với cái đầu của người phụ nữ trên vai quái vật.
“Ngoại tình?”
Miệng của con quái vật cũng được khâu bằng chỉ đen, sau khi anh ta mở cửa ra và nhìn thấy Trần Ca, cũng làm ra hành động giống hệt cô bé đang gội đầu, lấy kim và chỉ từ trong túi quần ra, muốn chạy đến khâu miệng Trần Ca lại.
“Khâu miệng đồng nghĩa với việc giữ bí mật, bọn họ sợ mình kể việc họ ngoại tình ra sao?”
Âm thanh hôn nhau nồng nhiệt bên tai dần trở nên to hơn, làm Trần Ca có chút phiền muộn, anh không ngại người khác dùng cách như thế nào để thể hiện tình yêu của mình, nhưng ít nhất khi ở nơi công cộng thì cũng phải chý ý một chút.
“Nhìn bộ dạng thân thiết của hai người, không biết vì sao tôi lại đặc biệt muốn đập hai người.”
Trần Ca không nói nhảm nữa, giơ búa của bác sĩ nát sọ lên trực tiếp lao tới.
Nhưng đúng lúc này, cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở ra.
Một người đàn ông có vóc dáng cao to, cao hơn Trần Ca cả một cái đầu chạy ra, anh ta túm lấy Trần Ca: “Đi mau!”
“Anh là ai vậy?”
Người đàn ông to con này không nói năng gì, nắm cánh tay Trần Ca cắm đầu chạy thẳng xuống tầng, bọn họ băng qua đường và trốn vào trong một ngôi nhà cũ khác.
Người đàn ông trông rất cường tráng, nhưng thể lực lại rất kém, mới chạy không được bao xa mà đã bắt đầu thở hổn hển.
Khi người đàn ông dựa vào tường thở hổn hển, Trần Ca đang đứng đánh giá đối phương.
“Anh là... Ngô Kim Bằng?” Sau khi Trần Ca nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông, vẻ mặt của anh rất ngạc nhiên: “Sao anh lại ở đây?”
“Cậu biết tôi sao?” Khi người đàn ông nghe thấy Trần Ca nói tên mình ra, anh ta cũng cảm thấy có chút kỳ lại: “Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?”
Nhìn thấy phản ứng của người đàn ông, Trần Ca từ từ hiểu ra vấn đề, Ngô Kim Bằng trước mặt anh không phải là Ngô Kim Bằng trong hiện thực, mà là một Ngô Kim Bằng, người được thêu dệt từ ký ức của Ngô Thanh.
Điều này có thể giải thích tại sao Ngô Kim Bằng trước mặt anh cao hơn nhiều so với thực tế, cơ thể cũng cường tráng lạ thường.
Trong suy nghĩ của Ngô Thanh, cha là người cao lớn vô cùng, vừa nhiệt tình lại còn tốt bụng.
Trong thế giới phía sau cửa của Giang Minh cũng nó nhân vật người cha xuất hiện, hai người này khác hẳn nhau, đều là lần đầu tiên làm cha, nhưng hình ảnh của Ngô Kim Bằng và Giang Đại Võ trong tâm trí bọn trẻ hoàn toàn khác nhau một trời một vực.
“Anh à, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao tất cả những người đó đều muốn khâu miệng tôi lại?" Trần Ca bước vào thế giới sau cánh cửa của Ngô Thanh cũng đã rất lâu, Ngô Kim Bằng là người bình thường đầu tiên anh gặp, mà cũng có lẽ là duy nhất.
“Tôi cũng không biết tại sao hàng xóm của tôi lại trở nên như vậy, hôm nay tôi ngủ rất sớm, khi thức dậy, ngoài trời đã tối rồi, khắp nơi đều là quái vật!" Ngô Kim Bằng trông có vẻ cũng sợ hãi.
“Ngoại trừ quái vật thì anh còn nhìn thấy những người khác không?”
“Không có, chỉ có quái vật! Nếu như cậu đứng ở một chỗ quá lâu, chúng sẽ đuổi theo, khâu miệng cậu lại, cắn nát cơ thể cậu, hấp thu máu thịt của cậu, hoàn toàn nghiền nát cậu.” Trên cơ thể cao lớn của Ngô Kim Bằng đầy vết thương, nỗi sợ hãi trong mắt hoàn toàn không thể che giấu được.
“Chỉ có quái vật? Vậy gia đình anh cũng trở thành quái vật sao?" Trần Ca nghĩ đến lại thấy có chút kỳ quái, đây là thế giới phía sau cánh cửa của Ngô Thanh, nhưng lại không nhìn thấy Ngô Thanh.
Nghe thấy những lời của Trần Ca, Ngô Kim Bằng sững người một lúc, miệng anh ta hé mở, sau một lúc lâu, anh ta mới gật đầu: “Ừ.”
“Anh này, anh đừng nói dối tôi, chỉ có thẳng thắn thành khẩn nói chuyện với nhau thì chúng ta mới có thể chạy ra khỏi nơi này.” Trần Ca có thể nhìn ra Ngô Kim Bằng đang nói dối, anh ta chắc chắn biết Ngô Thanh đang ở đâu.
“Đừng nói lung tung, chúng ta không thể ở đây quá lâu.” Ngô Kim Bằng đứng bên cửa sổ liếc nhìn ra bên ngoài: “Không tốt, cô ta lại đến tìm tôi rồi!”
Trần Ca nhìn theo ánh mắt của Ngô Kim Bằng, người phụ nữ không có khuôn mặt đeo cặp tóc màu đỏ chẳng biết lại xuất hiện từ lúc nào.