Trần Ca nhờ lão Ngô nói ra thân phận của mình với chủ nhà rồi cả hai vào căn nhà cho thuê để kiểm tra.
Cật Nhân đi rất vội vàng, thức ăn trên bàn vẫn còn chưa ăn xong, quần áo các loại vứt trên ghế sô pha, ngăn kéo cũng không đóng lại, căn phòng bừa bộn, chẳng khác gì vừa bị trộm đột nhập.
“Cật Nhân có nói cho anh biết cậu ấy sẽ đi đâu không?”
“Không, nhưng gần đây cậu ta luôn gọi điện thoại cho ai đó, hình như là muốn người đó chứa chấp cậu ta một khoảng thời gian, trong lúc nói chuyện còn cãi nhau vài lần với người đó.” Chủ nhà chỉ vào tường: “Nhà đã cũ, cách âm kém, tuy rằng bình thường Cật Nhân nhìn rất thành thật, nhưng khi cáu giận trông cậu ấy vô cùng dọa người.”
“Vậy thì anh có nghe thấy tên người hay là địa điểm quan trọng không?” Trần Ca trông rất nghiêm túc.
“Dường như họ đã đề cập đến một nhà hàng đồ ăn tên là Thập Lý Hương, ông chủ nhà hàng đó hình như cũng họ Cật.” Chủ nhà có thể cung cấp thông tin hạn chế, trong quá trình trò chuyện, Trần Ca đã lặng lẽ thả Môn Nam ra.
Trong khi bọn họ trò chuyện quên trời đất, Môn Nam lục soát khắp căn phòng một lượt, nhưng không tìm thấy gì.
Ra khỏi chung cư, lão Ngô lái xe đưa Trần Ca đến nhà hàng Thập Lý Hương.
Cửa hàng này nằm trên Đại lộ Thế Kỷ thịnh vượng nhất ở Tân Hải, thật trùng hợp là nhà ma của Thượng Quan Khinh Hồng cũng nằm gần Đại lộ Thế Kỷ, hai cửa hàng thuộc cùng một khu kinh doanh.
“Khu thương mại Đại lộ Thế Kỷ sáng đèn gần như cả ngày, người qua lại đông đúc, trốn ở đây cũng là một sự lựa chọn tốt.” Ở một nơi nhân khí dồi dào như thế này, lệ quỷ muốn hành động thì vô cùng bất tiện, ngay cả áo đỏ cũng sẽ bị ảnh hưởng.
“Anh Ngô, sau khi đưa tôi đến nhà hàng Thập Lý Hương thì anh không cần đi theo tôi nữa đâu, hôm nay thực sự đã làm phiền anh rồi, khi nào rảnh, tôi nhất định sẽ mời anh ăn cơm.”
“Để cậu một mình có ổn không? Đây là Tân Hải, cậu vẫn chưa quen với cuộc sống nơi đây, đừng tự mình làm những việc nguy hiểm.” Lão Ngô cho Trần Ca số điện thoại di động của mình: “Nếu gặp khó khăn gì thì hãy gọi điện cho tôi, tôi sẽ cố gắng tìm cách để giúp cậu.”
“Cảm ơn anh.”
Lão Ngô đi đến cùng với thầy Vương, anh ta còn có nhiệm vụ nên không thể đi cùng Trần Ca lâu quá được, nhưng anh ta có thể đưa Trần Ca đến Tân Hải, điều này cũng đã khiến Trần Ca rất cảm kích rồi.
Mang theo hai cái túi lớn, Trần Ca trực tiếp tìm đến nhà hàng Thập Lý Hương.
Mặt tiền cửa hàng tuy nhỏ nhưng rất đông khách, đứng xếp hàng dài trước cửa.
“Kinh doanh rất được đấy chứ.”
Phải mất mười lăm phút xếp hàng, Trần Ca mới đi vào được, anh nhìn các loại thức ăn nấu chín khác nhau trong tủ kính, và ngửi mùi thơm xộc vào mũi: “Ông chủ, sao đồ ăn của anh lại có vẻ thơm hơn những quán khác vậy?”
“Gia đình tôi có một loại nước sốt bí mật do tổ tiên truyền lại, hương vị là duy nhất trên thế giới này!" Ông chủ là một người đàn ông to béo, nhìn anh ta rất vui vẻ.
“Mỗi món đều lấy một phần đi, tôi là người rất thích ăn thịt.” Khi Trần Ca nói chuyện, anh vẫn luôn bí mật quan sát ông chủ và nhân viên, nhưng cũng không phát hiện ra vấn đề gì, đây có vẻ là một quán ăn bình thường.
Sau khi trả tiền, Trần Ca xách một túi lớn thức ăn rời đi.
Trời đã tối nhưng đường phố vẫn nhộn nhịp như trước, không những không trở nên vắng vẻ mà còn càng ngày càng náo nhiệt hơn.
“Dù sao thì Tân Hải cũng là một thành phố lớn.” Trần Ca xách theo hai chiếc túi lớn và một túi thức ăn chín, tìm thấy nhà ma của Thượng Quan Khinh Hồng ở góc phố, so với đường chính, dòng người ở đây quả thực ít hơn nhiều.
“Khi đến lần vào lần trước, đây vẫn là nhà ma của người khác.”
Ngay khi Trần Ca bước vào nhà ma, một nhân viên đã nhiệt tình chào đón, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Trần Ca, cô ta lập tức lùi về sau mấy bước.
“Trần, Trần Ca...” Nữ nhân viên có ấn tượng rất sâu với Trần Ca, bởi vì ông chủ của cô đã phải nhập viện hai lần vì người đàn ông kinh khủng trước mặt này.
“Sau này có lẽ cô phải gọi tôi là ông chủ rồi, Khu vui chơi Thế Kỷ Mới đã mua lại nơi này.” Trần Ca lấy một tờ giấy chứng nhận từ trong ba lô ra: “Đi gọi tất cả những nhân viên đang rảnh rỗi đến đây, tôi có chuyện muốn nói với bọn họ.”
Đối thủ một mất một còn đã trở thành ông chủ mới, sắc mặt các nhân viên trong phòng khách đểu rất khó coi, bọn họ nhìn Trần Ca giống như đang xem nhân vật phản diện lớn trong phim truyền hình, kẻ mà ép người nghèo khổ đến cùng đường mà cũng không chịu bỏ qua.
“Đừng đứng ngây ngốc nữa, đi nhanh lên!” Trần Ca thậm chí còn không có suy nghĩ muốn bắt nạt những nhân viên này, mặc dù ban đầu nhà ma này đã chọc tức anh trước, nhưng anh vốn là người rất hào phóng, sẽ không để bụng đến những điều nhỏ nhặt trong quá khứ.
Mười mấy phút sau, vài nhân viên trang điểm thành ma quỷ vội vã chạy ra khỏi cảnh mình phụ trách, tính cả nhân viên thu ngân và nhân viên phụ trách hậu cần điện nước, tổng cộng có năm nhân viên đứng trong phòng khách.
“Tại sao chỉ có một vài người đến thôi vậy? Còn những người khác đâu? Mấy người đang cố gắng ra oai phủ đầu với tôi sao?" Trong ấn tượng của Trần Ca, nhà ma này có ít nhất chục nhân viên.
“Du khách càng ngày càng ít, tiền lương không trả nổi, cộng với những lời đồn bị ma ám cho nên rất nhiều người đã chọn cách ra đi.” Nữ nhân viên nói nhỏ: “Bởi vì thiếu nhân lực, cho nên giờ chúng tôi chỉ mở có mỗi hai cảnh ăn khách nhất.”
“Chiếm được một vị trí tốt như vậy mà du khách lại càng ngày càng ít đi sao? Xem ra Thượng Quan Khinh Hồng thực sự cần phải ngẫm lại bản thân mình thật tốt rồi.” Trần Ca nhìn năm nhân viên còn lại: “Thượng Quan Khinh Hồng đã bán nơi này cho tôi, nếu mấy người sẵn lòng tiếp tục làm việc ở đây thì tôi sẽ rất hoan nghênh, còn nếu không muốn, thì tôi sẽ bù cho mọi người khoản lương mà Thượng Quan Khinh Hồng còn thiếu, chúng ta đã gặp nhau thì cũng có phải lúc chia tay thôi.”
Nghe Trần Ca nói sẽ trả lại tiền công, năm nhân viên còn lại hơi xúc động, cuối cùng, bao gồm cả nữ nhân viên lễ tân, bốn người trong số họ đã lựa chọn rời đi.
Trần Ca giải quyết tiền lương của họ ngay tại chỗ: “Ngày mai mấy người không cần đến nữa, tôi chúc mọi người có thể tìm được một công việc tốt hơn.”
Sau khi bàn giao xong, bốn nhân viên tẩy trang và rời đi, chỉ còn lại mình Trần Ca và một nữ nhân viên trong nhà ma rộng lớn.
“Tại sao cô không lựa chọn rời đi cùng bọn họ?” Trần Ca nhìn nữ nhân viên và cảm thấy có chút quen mắt.
“Bình thường tôi vẫn sống ở đây, nếu bây giờ rời đi, ngay cả nơi ở tôi cũng không có.”
“Cô làm việc lâu như vậy hẳn là cũng tích lũy được không ít tiền chứ? Tại sao ngay cả nơi ở cũng không có vậy?" Khi Trần Ca nói điều này, anh cũng quên rằng mình mỗi ngày mình đều sống trong nhà ma.
“Em trai tôi sức khỏe không tốt, cần phải điều trị thường xuyên, nhưng vẫn muốn đi học, tốn kém rất nhiều, nếu như có thể tiết kiệm được, tôi sẽ cố gắng dành dụm một ít.” Nữ nhân viên nhỏ giọng nói, có vẻ cô ta rất sợ Trần Ca, nhưng bởi vì tiền lương và nhà ở, cô ta kiên trì đứng tại chỗ.
“Ở nhà gặp khó khăn à?” Trần Ca gật đầu: “Trước tiên thêm WeChat tôi đã, tôi sẽ bổ sung cho cô số tiền lương mà Thượng Quan Khinh Hồng còn nợ, sau này cô sẽ ở lại đây làm việc tiếp.”
“Cảm ơn... ông chủ.”
“Chúng ta đã từng gặp nhau chưa? Tại sao tôi luôn cảm thấy cô nhìn rất quen nhỉ?”
“Tôi tên là Hồ Điệp, mọi người hay gọi là Tiểu Điệp, lần trước khi anh đến thăm nơi đây, tôi đã cùng anh chơi trò chơi Bút Tiên.” Nữ nhân viên lại nhỏ giọng trả lời.
“Là cô sao! Tẩy trang xong suýt chút nữa tôi không nhận ra rồi.” Trần Ca nhớ rất kỹ cô gái này, lúc đó anh và Tiểu Điệp đang chơi Bút Tiên cùng nhau, khi chơi đến ván thứ hai, anh đã lấy cái bút bi có dấu Bút Tiên thật ra, lúc đó Tiểu Điệp bị dọa đến mức ngất xỉu.
Để đỡ ngượng ngùng, Trần Ca đổi chủ đề: “Người ngoài đều nói nhà ma của chúng ta thực sự bị ma ám, cô cũng coi như là người từng trải, vì sao vẫn nhất quyết làm việc ở đây? Cô không sợ sao?”
“Không có gì trên đời này khiến tôi sợ hơn là nghèo cả.” Đôi tay Tiểu Điệp nắm lại, hoàn cảnh gia đình cô ta có vẻ rất tệ.
“Đừng nghĩ về những điều không vui nữa, hãy làm việc chăm chỉ, tôi không dám đảm bảo rằng là sau này cô sẽ đại phú đại quý, nhưng ít nhất việc tăng gấp đôi tiền lương là không có vấn đề gì cả.” Trần Ca không thích nói những lời nói suông và sáo rỗng, những gì anh nói đều là những việc anh có thể làm được.
“Phúc lợi cho nhân viên của tôi tốt hơn nhiều so với việc trước đây của cô, tốt hơn hết là cô vẫn nên đi tìm một chỗ ở trước đi, không phải là tôi không đuổi cô đi mà là lần trước khi đến đây tôi phát hiện nhà ma này thực sự có vấn đề.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào mắt Tiểu Điệp: “Ban đêm dường như có thứ gì đó không sạch sẽ, vì sự an toàn của cô, tốt nhất vấn nên dọn ra ngoài ở đi.”
Tiểu Điệp gật đầu, dáng vẻ có chút đáng thương.
“Đi thôi, dẫn tôi đi một vòng nhà ma đi, lần trước đến đây tương đối vội vàng, tôi còn chưa kịp đi vào xem hết các cảnh.”
Trần Ca và Tiểu Điệp bước vào trong nhà ma, chưa kịp xem vài cảnh thì điện thoại của Tiểu Điệp bất ngờ đổ chuông.
Nhìn thấy số điện thoại người gọi, Tiểu Điệp bối rối bước đến một chỗ khác và nhận cuộc gọi.
“Chị, chị đang ở đâu vậy? Tối nay em có thể ở lại với chị một đêm được không?" Giọng của một người con trai truyền ra từ điện thoại, trong lời nói vẫn còn xem lẫn tiếng khóc thút thít.
Tiểu Điệp rất xấu hổ, Trần Ca vừa nói với với cô ta rằng cô ta không thể sống ở đây cho nên cô ta cũng không biết phải trả lời em trai mình như thế nào: “Không phải em đang ở trong ký túc xá của trường sao? Sao lại lẻn chạy ra ngoài rồi?”
“Em thực sự không thể sống ở đó nữa.”
“Bọn họ lại bắt nạt em sao?” Tiểu Điệp có chút tức giận.
“Chị, đừng hỏi nữa, bây giờ em đang ở trước cửa nhà ma của chị, cho em ở lại một đêm đi.” Cậu bé cầu xin trong tuyệt vọng, Tiểu Điệp bất đắc dĩ nhìn về phía Trần Ca, cô ta mới mở miệng còn chưa kịp nói gì, Trần Ca đã gật đầu đồng ý.
“Không sao đâu, cô có thể để cậu bé ở lại đây một đêm, nhưng đây không phải là giải pháp lâu dài đâu, tốt hơn hết là cô vẫn nên tìm hiểu lý do tại sao cậu bé không muốn sống trong ký túc xá.”
“Cảm ơn ông chủ.” Tiểu Điệp cúp máy và chạy ra khỏi cảnh cùng với Trần Ca.
Lúc này một học sinh trung học gầy yếu trắng bệch đang đứng trong phòng tiếp khách của nhà ma, trên mặt có vết thương, trên tay còn cầm một cái kính bị giẫm nát.
“Sao em lại tự mình tới đây vậy?” Tiểu Điệp nhìn thấy học sinh cấp ba thì nhanh chóng bước tới, cô lấy khăn ướt lau dưới quầy, giúp học sinh cấp ba lau quần áo, phủi bụi trên tay: “Để chị đi tìm băng dán cá nhân, em đứng đây đừng có chạy lung tung.”
Sau khi Tiểu Điệp rời đi, trong phòng khách lớn chỉ còn lại Trần Ca cùng học sinh cấp 3.
“Trường học của em cho phép học sinh ở ký túc xá tùy ý rời trường vào buổi tối sao?” Trần Ca đặt hai chiếc túi lớn lên ghế và lấy hai cốc nước, anh tự cầm một cốc, đặt cốc còn lại ở trước mặt học sinh cấp 3.
Nam sinh không nhận lấy nước mà Trần Ca đưa, có vẻ không quá thích Trần Ca: “Anh là đồng nghiệp của chị gái tôi sao? Sao hôm nay lại chỉ có hai người vậy?”
“Không được sao?” Trần Ca uống một ngụm nước trong cốc rồi mỉm cười.
Khẩu khí của hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp, em trai Tiểu Điệp đứng tại chỗ, tay cầm cái kính bị giẫm hỏng, im lặng không nói gì.
Một lúc sau, Tiểu Điệp chạy đến với hộp thuốc của nhà và sơ cứu đơn giản vết thương cho em trai mình.
Trong lúc sơ cứu, Tiểu Điệp đã nhiều lần hỏi em trai là đã có chuyện gì đã xảy ra nhưng em trai cô ta không nói gì, mãi cho đến khi vết thương được xử lý cong, em trai cô ấy mới xách cặp bước vào trong nhà ma, cậu bé dường như biết phòng nghỉ nhân viên của nhà ma nằm ở đâu, đây hẳn không phải lần đầu tiên cậu bé chạy đến nhà ma tị nạn.
“Hồ Viễn! Chờ đã!” Tiểu Điệp phải gọi hai lần thì cậu học sinh trung học mới dừng lại.
“Em không muốn nói gì cả, chị đừng hỏi nữa!” Cảm xúc của Hồ Viễn rất nhấp nhô, hiển nhiên là do nội tâm đau khổ.
“Đây là Trần Ca, ông chủ mới của Học viện Ác Mộng, em muốn được ở trong nhà ma thì ít nhất phải được sự cho phép của anh ấy, đây là phép lịch sự cơ bản.” Tiểu Điệp kéo Hồ Viễn đến bên cạnh Trần Ca.
“Cậu ấy có thể sống ở đây, nhưng trốn ở đây một đêm thì có thể thay đổi được gì chứ?” Trần Ca bước tới trước mặt Hồ Viễn: “Sợ hãi sẽ không tiêu tan bởi vì em trốn tránh nó, sớm muộn gì em cũng phải đối mặt với nó, thế thì tốt hơn hết là em nên nói ra, để anh và chị em có thể giúp em tìm ra một giải pháp.”
Kể từ khi nhận được điện thoại màu đen, Trần Ca đã gặp phải vô số đứa trẻ rắc rối và đã tích lũy được kinh nghiệm vô cùng phong phú.
Dưới sự khuyên bảo liên tục của anh, cuối cùng Hồ Viễn cũng nói ra sự thật.
Trong ký túc xá của cậu bé tổng cộng có bốn người, ba người còn lại luôn đoàn kết lại bắt nạt cậu bé.
Bình thường thì cậu đều nhịn, nhưng khi tan học chiều nay, ba tên khốn đó đã kín đáo nhét cho cậu bé một lá thư.
Hồ Viễn kiên trì không nhận, kết quả là cả ba người họ bắt đầu trêu chọc chị gái của cậu bé, cuối cùng Hồ Viễn đã lao vào đánh nhau với ba người kia.
Đương nhiên, Hồ Viễn gầy gò không phải là đối thủ của ba người họ, sau khi bị đánh một trận thì cậu cũng không muốn về ký túc xá nữa nên chạy đến chỗ chị gái mình để ở nhờ.
Lại một câu chuyện bạo lực học đường điển hình, Tiểu Điệp rất tức giận và muốn đến tìm giáo viên vào sáng mai.
“Bọn họ muốn đưa cho em một bức thư sao?” Trần Ca nghe thấy có gì đó kỳ lạ: “Cuối cùng em có nhận bức thư đó hay không?”
“Tào Phi kín đáo đưa bức thư cho em, em vốn định ném đi, nhưng sau khi nhìn thấy nội dung trong bức thư thì em lại do dự.” Hồ Viễn lấy bức thư trong cặp sách ra: “Hai người đừng đọc thì tốt hơn, để em nghĩ biện pháp xử lý sạch sẽ nó.”
Kỳ thật Trần Ca cũng không quan tâm, nhưng khi nhìn thấy bức thư, đồng tử chậm rãi thu nhỏ lại, trên bề mặt bức thư có một vết màu đen đặc, vết tích này trông như máu khô: “Tại sao lại có máu người trên phong thư?”
Trần Ca cầm lấy lá thư trong tay và mở nó ra bất chấp sự ngăn cản của Hồ Viễn, bên trong ngoài một vài sợi tóc dài ngắn khác nhau thì còn có một tờ bệnh án.
Trên tờ bệnh án không ghi tên bệnh nhân mà chỉ bị người dùng bút đỏ viết mấy chữ ở mặt sau.
[Hãy cắt một phần tóc của bạn và đặt nó trong phong thư, và sau đó đưa bức thư này cho người khác.]
[Nếu không chuyển bức thư này cho người khác trước khi trời tối, tôi sẽ có mặt tại nhà bạn lúc 4:44 sáng.]
[Nếu trong vòng ba ngày mà bạn vẫn chưa đưa bức thư này cho ai khác, tôi sẽ xuất hiện trước mặt bạn lúc 4:44 sáng.]
“Bức thư nguyền rủa? Thật trẻ con.” Trần Ca nhìn sợi tóc trong phong thư và biết rằng đã có rất nhiều người đã chạm vào phong thư này rồi.
“Tốt hơn là anh nên trả lại bức thư cho em đi, em nghe Tào Phi nói tối hôm qua cậu ta thực sự nhìn thấy gì đó.” Hồ Viễn định lấy lại phong thư, nhưng Trần Ca lại tránh đi.
“Nhiệm vụ quan trọng nhất ở tuổi của em bây giờ là chăm chỉ học hành, em không cần quan tâm đến chuyện khác đâu.” Trần Ca vỗ vai Hồ Viễn: “Người đưa cho em bức thư này tên là Tào Phi, đúng không?”
“Vâng.”
“Cậu ta cũng sống trong ký túc xá trường giống như em?”
“Anh muốn làm gì?” Hồ Viễn sững sờ, nhìn về phía chị gái mình, Tiểu Điệp cũng không biết Trần Ca muốn làm gì.
“Anh định sẽ xuất hiện bên giường cậu ta vào lúc 4:44 tối nay.” Trần Ca cười híp mắt và cất phong thư đi: “Đùa thôi, em vào phòng nghỉ ngơi trước đi.”
Với vẻ mặt thoải mái và tự nhiên, Trần Ca coi như không có chuyện gì xảy ra, anh lại yêu cầu Tiểu Điệp đưa anh đi xem qua tất cả các cảnh rồi tự nhốt mình trong văn phòng Hiệu trưởng.
“Cách bố trí của Học viện Ác Mộng tốt hơn nhà ma của mình, chỉ riêng những đạo cụ này thôi cũng đáng giá rất nhiều tiền.” Trần Ca mở cuốn truyện tranh và bảo một số áo đỏ cẩn thận tìm kiếm mọi ngóc ngách của nhà ma, sau khi xác nhận rằng không có nguy hiểm thì anh mới hoàn toàn an tâm.
“Có hai việc phải làm tối nay, một là điều tra cửa hàng đồ ăn ngon, và hai là tìm ra nguồn gốc của phong thư nguyền rủa này.” Trần Ca đã nhìn thấy rất nhiều tờ bệnh án, nhưng đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một tờ bệnh án không viết tên, cũng không có ảnh chụp.
“Sáng sớm mình sẽ đến gặp Tào Phi, lật ngược lại tìm kiếm từng người một, nhất định sẽ có thể tìm ra ngọn nguồn của lời nguyền.” Trần Ca gác chân lên bàn làm việc của Hiệu trưởng, đổi một tư thế thoải mái hơn: “Trường học là một nơi để học tập, tất cả những kẻ đánh chủ ý lên học sinh đều không đáng được tha thứ.”