Không khó để thuyết phục nữ quỷ áo đỏ trong vụ tai nạn và con trai của cô ta, bọn họ biết rõ cái bóng đáng sợ như thế nào, và họ cũng biết đến sự tồn tại của Minh Thai, bọn họ chỉ không ngờ Minh Thai lại xuất hiện sớm như vậy.
Hai áo đỏ trong đường hầm Bạch Long đã đồng ý giúp đỡ, nhưng bọn họ chỉ đồng ý để nữ quỷ trong vụ tai nạn xe hơi đi theo Trần Ca, còn cậu con trai của nữ quỷ trong vụ tai nạn xe hơi cho dù như thế nào cũng không muốn rời khỏi đường hầm.
Lần này, tình hình khác với khi ở thị trấn Lệ Loan, bên cạnh Trần Ca đã có rất nhiều áo đỏ, nhưng thêm nữ quỷ trong vụ tai nạn xe hơi cũng không thể thay đổi tình hình, điều anh cần lúc này chính là cánh cửa đặc biệt trong đường hầm, hai bên đã thảo luận về vấn đề này trong một thời gian dài.
Trần Ca cũng từ từ hiểu hai áo đỏ này đang lo lắng điều gì, cánh cửa do con trai nữ quỷ bị tai nạn xe hơi đẩy ra thông ra bên ngoài một đường hầm ở thế giời phía sau cánh cửa, cho dù cậu ta có mở cửa ở đâu đi chăng nữa thì cuối cùng đều phải đi qua nơi đó
Nhưng vấn đề là con trai của nữ quỷ đó mới chỉ đẩy cánh cửa ra trong hiện thực, cậu ta chưa từng thử đẩy cánh cửa trong thế giới đằng sau cánh cửa như những áo đỏ khác, cậu ta cũng không thể đảm bảo rằng, một khi đẩy cửa ra là sẽ chắc chắn sẽ trở lại hiện thực.
Đây chỉ là điều thứ nhất, còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng nữa là con trai của nữ quỷ sở hữu một năng lực vô cùng kỳ lạ - dệt những giấc mơ.
Chỉ cần là lệ quỷ bị cậu ta nuốt chửng, cậu ta đều có thể có được một phần ký ức của đối phương, sau đó có thể dệt nên một giấc mơ dựa trên phần ký ức này.
Việc trí nhớ có rõ ràng hay không đều ảnh hưởng đến thời lượng của giấc mơ, phần lớn giấc mơ đều chỉ xuất hiện thoáng qua, nhưng có một số giấc mơ có thể tồn tại trong thời gian rất lâu, miễn là có thể không ngừng sửa chữa, gần như không hề biến mất.
Con trai của nữ quỷ bị tai nạn đã mất mấy năm để sắp xếp một số lượng lớn giấc mơ trong đường hầm, chẳng may có một ngày không cẩn thận rơi vào trong, thì cho dù có là cái bóng cũng sẽ thấy khá phiền phức.
Những giấc mơ này rất đáng sợ, nhưng đồng thời là con trai của nữ quỷ lúc nào cũng phải sửa chữa, nếu để lâu không tu sửa thì tất cả những giấc mơ đều tan thành mây khói.
Khi tổ rơi thì không còn trứng nào nguyên vẹn, Trần Ca đã thực sự hiểu được đạo lý này, khuyên can mãi, cuối cùng con trai của nữ quỷ cũng đã đồng ý, trong vòng chín ngày tới, cậu ta có thể đi theo Trần Ca một đêm.
Một đêm cũng là quá đủ đối với Trần Ca rồi, anh cảm ơn hai áo đỏ rối rít, sau khi hai bên hứa hẹn cẩn thận, anh liền dẫn nữ quỷ bị tai nạn ra khỏi đường hầm, đi đến thị trấn Lệ Loan.
“Đại Niên, nếu có một ngày, tất cả các trang trong truyện tranh của chú đều là áo đỏ, chú sẽ không cảm thấy áp lực quá chứ?”
“Chú là sự tồn tại mạnh nhất dưới áo đỏ, chú phải có lòng tin vào chính mình! Chú phải hung ác lên!”
“Đừng quan tâm người khác nói gì, chú chính là trâu bò nhất!”
“Chú nhìn lão Bạch mà xem, hiện tại người ta đã mạnh mẽ đến cỡ nào rồi, chú cũng nên thứ hấp thu chấp niệm xem. Nói không chừng có một ngày nào đó chú sẽ trở thành áo đỏ, lúc đó chú chính là áo đỏ mạnh nhất dưới hung thần rồi!”
Trần Ca phải đi một đoạn đường dài trước khi bắt gặp một chiếc xe sẵn sàng chở mình.
Trên đường đến thị trấn Lệ Loan, anh ôm cuốn truyện tranh và lẩm bẩm một mình, người lái xe còn tưởng rằng anh đang nói chuyện điện thoại, mãi đến khi Trần Ca xuống xe mới nhìn thấy Trần Ca không đeo tai nghe.
Không ngừng chạy đua, cuối cùng Trần Ca cũng đến thị trấn Lệ Loan trước mười hai giờ đêm.
Anh tìm được vị trí của cánh cửa, đợi đến nửa đêm, khi nhìn thấy cánh cửa bị tơ máu bao trùm thì anh xách ba lô lên, đẩy cửa đi vào.
Lớp sương máu dày dính vào người, hô hấp trở nên khó khăn, mỗi khi hít vào mùi máu tanh nồng nặc tràn vào trong phổi.
Trần Ca nhấn công tắc của máy cát sét mini, sau khi gọi Hứa Âm ra, anh đi dạo trên những con đường đỏ như máu.
So với lần trước anh đến đây, dường như nơi này không có nhiều sự thay đổi lắm.
“Cánh cửa bị đẩy ra, Tiểu Bố, với tư cách là người đẩy cửa, có lẽ đã nhận ra mình đang đi vào rồi.”
Thị trấn Lệ Loan là một cảnh ba sao rưỡi, màu đỏ tươi bao trùm hầu hết thị trấn, sau khi giết chết cái bóng, hầu hết dân bản địa ở đây đều bí mật bỏ đi, nhưng cũng có rất nhiều ma quỷ mới âm thầm vào sống trong thị trấn.
Trần Ca chỉ mới đi bộ hơn chục bước đã cảm thấy có vài ánh mắt đang rình rập, những thứ đó cảm thấy rất hứng thú vớingười sống, nhưng chỉ vì kiêng dè Hứa Âm nên mới không ra tay.
“Tiểu Bố độc lập quản lý một địa bàn lớn như vậy cũng không dễ dàng gì, sau này nếu có thời gian mình sẽ đến giúp đỡ cô bé.”
Đồng tử thu nhỏ lại, Trần Ca mỉm cười nhìn tòa nhà hai bên: “Đừng chỉ đứng ở trên xem, xuống chơi đi?”
Không ai trả lời, Trần Ca vốn còn muốn thả Diêm Đại Niên ra, để ông ấy cầm cọ vẽ trong tay, thỉnh thoảng đánh nhau vài cái.
“Coi như mấy người may mắn đi.”
Sau khi đi qua vài con phố không người, sương máu trở nên dày đặc, một giọt mưa máu đập lên trên người, trong sương mù dày đặc xuất hiện một bóng người.
Cô ấy mặc một chiếc áo mưa màu đỏ như máu, miệng bị thương đã được khâu lại, đôi mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm Trần Ca cùng Hứa Âm.
Áo mưa màu đỏ!
Trần Ca dừng bước, khẽ ngoắc tay một cái: “Đã tìm thấy con của cô chưa?”
Người phụ nữ mặc áo mưa đỏ chậm rãi đi về phía Trần Ca, sau khi đến trước mặt Trần Ca mới nhẹ nhàng lắc đầu.
“Nếu nó không ở thế giới sau cánh cửa, vậy còn có thể có một khả năng, cậu bé thật sự không phải bị cái bóng giết chết, mà là bị lén giấu ở một nơi nào đó trong Hàm Giang.” Trần Ca nhìn đôi mắt dần dần sáng lên của áo mưa đỏ: “Minh Thai đang ký thác vào một đứa trẻ nào đó, và con của cô có khả năng chính là một trong số chúng, sau nhiều lần điều tra, hiện tại tôi đã thu hẹp phạm vi xuống còn chín đứa trẻ...”
Trần Ca đang định nói tiếp, áo mưa màu đỏ đột nhiên nắm lấy cánh tay anh, cái lạnh thấm qua da thịt, sự lạnh lẽo thấu xương cánh tay chui thẳng vào tim.
Cái miệng được khâu lại hơi mở, cô ta nói không ra lời, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp như muốn khóc.
“Bình tĩnh đi, lần này tôi tới đây là muốn cô đi cùng với tôi, trong vòng tám ngày, tôi phải tìm được chín đứa nhỏ này, nhưng trong khoảng thời gian này cô phải nghe theo sự sắp xếp của tôi, không được tự ý hành động.” Trần Ca kéo tay ra khỏi áo mưa màu đỏ: “Tiểu Bố đâu? Đưa tôi đến gặp cô bé, có nhiều chuyện tôi muốn nói rõ ràng với cô bé.”
Chiếc áo mưa màu đỏ lặng lẽ xoay người, ra hiệu cho Trần Ca đi theo, bọn họ băng qua thị trấn Lệ Loan, đi đến tòa nhà nơi Trương Nhã, bác sĩ Cao cùng cái bóng chiến đấu.
Cô bé đơn thuần mặc đồ đỏ lúc này đang nằm áp người vào bức tường, sử dụng tơ máu trong cơ thể mình để xóa đi lời nguyền do cái bóng để lại.
Muốn xóa bỏ hết lời nguyền mà cái bóng để lại ở toàn bộ thị trấn Lệ Loan có lẽ phải mất đến mấy năm, thậm chí hàng chục năm, nhưng Tiểu Bố cũng không thèm quan tâm đến điều này.
Không đợi Trần Ca đến gần, Tiểu Bố đã cảm nhận được Trần Ca, cô bé thu lại hết tơ máu trên người, đi đến trước mặt Trần Ca.
Phản ứng của cô bé khi nhìn thấy Trần Ca cũng rất đặc biệt, ánh mắt của cô chỉ dừng ở trên người Trần Ca một giây, sau đó nhanh chóng nhìn về cái bóng của Trần Ca, giống như nơi đó có thứ gì đó khá thú vị, cô bé thật sự nhìn chằm chằm vào cái bóng của Trần Ca đến phát ngốc.
“Tiểu Bố, suy nghĩ gì vậy?”
Trần Ca rất muốn đi đến sờ đầu Tiểu Bố, nhưng xét thấy đối phương là người đẩy cửa của thị trấn Lệ Loan, ở chỗ này có thể phát huy ra sức mạnh cao nhất của áo đỏ, nên anh vẫn thức thời mà từ bỏ.
“Lần này anh đến tìm em là vì một chuyện rất quan trọng, Minh Thai tách ra từ cái bóng nhiều năm trước sắp sống lại. Hiện tại nó đang ở Hàm Giang, có thể đang trốn trong một đứa bé nào đó, anh muốn mời em đi tìm nó với anh.”
Đôi mắt đang mờ mịt di chuyển giữa Trần Ca cùng cái bóng của anh, cuối cùng Tiểu Bố cũng gật đầu.
Sau khi đi ra khỏi thị trấn Lệ Loan, Trần Ca liếc nhìn điện thoại di động của mình: “Vẫn còn sớm, còn kịp đi đến Khu Nội Trú Số Ba một chuyến, cảm thấy đã lâu rồi mình không đi gặp Môn Nam, thật là có chút nhớ cậu bé.”